Đám người Quân Quân đạo nhân chậm rãi thoát khỏi chiến trường.
Sở Cuồng Nhân nhìn cũng không nhìn bọn họ, hiển nhiên cũng không có để đám người này vào trong lòng.
"Đát Kỷ tỷ tỷ, Hỏa Phượng tỷ tỷ, các ngươi cẩn thận."
"Tỷ tỷ, cẩn thận a."
Đám người Tiểu hồ ly và Long Nhi trước khi rời đi mặt để lộ vẻ lo lắng mà căn dặn.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng nghiêm nghị khẽ gật đầu, sau đó các nàng cùng nhau cất bước đi về phía trước, đi tới trước mặt Sở Cuồng Nhân, đứng trước mặt Đại Đạo Pháp Tướng, các nàng nhỏ bé tới cực điểm, làm cho tất cả mọi người đều nhấc lên.
Sở Cuồng Nhân cúi đầu quan sát Đát Kỷ và Hỏa Phượng, sắc mặt bình tĩnh xưa nay không thay đổi.
"Xoạt!"
Đột nhiên, Đại Đạo Pháp Tướng đen nhánh nhấc chân, giẫm đạp về phía Đát Kỷ và Hỏa Phượng mà đi như thể giẫm lên con kiến hôi vậy.
Tất cả mọi người mở to hai mắt nhìn chòng chọc vào cảnh tượng này, muốn nhìn một chút xem Đát Kỷ và Hỏa Phượng sẽ ứng đối như thế nào, chỉ thấy các nàng vẫn bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ, mặc cho bàn chân khổng lồ kia giẫm tới.
Có điều, ngay khi bàn chân khổng lồ kia giẫm xuống tới đỉnh đầu của các nàng thì lại đột nhiên dừng lại!
Đã thấy trên đầu của Đát Kỷ, một lớp băng sương thật mỏng hiển hiện lên, biến thành hộ thuẫn, trên đầu Hỏa Phượng thì là một lớp ánh sáng đỏ nhấp nháy, cũng biến thành hộ thuẫn, hộ thuẫn (tấm chắn) của các nàng ngày càng ngưng thực, khí thế cũng đang kéo lên với một loại tốc độ khó có thể tưởng tượng.
"Hưu!"
"U!"
Theo hai tiếng âm thanh to rõ.
Hai cánh to lớn Hỏa Phượng mở to ra, có bóng mờ Phượng Hoàng giương cánh, đột ngột mọc lên từ mặt đất.
Quanh người Đát Kỷ có chín cái đuôi trắng noãn nổi lên, băng tinh vô tận trôi nổi, ngưng tụ ra Cửu Vĩ Thiên Hồ Pháp tướng.
"Ầm ầm!"
Đại Đạo Pháp Tướng của Sở Cuồng Nhân thế mà bị đẩy lùi, đảo mắt trước mặt đã không còn là Đát Kỷ và Hỏa Phượng, mà là giống như Sở Cuồng Nhân là pháp Phượng Hoàng và Cửu Vĩ Thiên Hồ pháp tướng!
Phượng Hoàng rực lửa giống như một vầng mặt trời, toàn thân bốc lên hỏa diễm hừng hực, chiếu đỏ bừng cả thiên địa.
Hồ ly trắng như tuyết giống như tuyết trắng ngưng tụ mà thành, trong con ngươi linh động lại tràn đầy vẻ cao ngạo và lạnh lùng, hàn ý thấu sương ngay cả không gian cũng kết lên một lớp băng, biến thiên địa thành tuyết trắng.
Vào lúc này, toàn bộ thế giới đều ảm đạm phai mờ, trong thiên địa chỉ còn lại ba cái pháp tướng đầu đội trời chân đạp đất giằng co với nhau.
"Đại Đạo Pháp Tướng, các nàng thế mà cũng ngưng tụ ra Đại Đạo Pháp Tướng."
"Quá mạnh, đây chính là sự cường đại của Cấm Khu Thượng Cổ sao? Hóa ra nơi đó mới là đại bản doanh của đại đạo."
"Đã đều là Đại Đạo Pháp Tướng, vậy hai đánh một không chột cũng què, ưu thế có phải là ở bên chúng ta hay không?"
"Uy thế thật là đáng sợ, ta cảm thấy vùng thế giới này căn bản không chịu nổi chiến đấu của bọn họ, Nguyên giới sẽ tan vỡ đi!"
...
Đông đảo tu sĩ vừa mừng vừa sợ, thân thể lại không kìm nổi mà phải lùi lại, chỉ dám đứng từ xa xa xem chiến đấu.
Đột nhiên, Thần Ma Pháp Tướng động.
Hai tay của hắn nắm chặt đại đạo huyễn hóa ra, đột nhiên trảm kích về phía Cửu Vĩ Pháp Tướng!
Chín cái đuôi hất lên một cách nhẹ nhàng, băng tinh vô tận lập tức ngưng kết thành một tấm băng, ngăn cản tấn công kia xuống, không chỉ như thế, mặt băng còn một mực dính chặt đại đạo lại, lớp lớp băng sương nhanh chóng kéo dài tới trên thân Thần Ma Pháp Tướng, muốn đóng băng lại.
Đồng thời, Phượng Hoàng Pháp Tướng cũng há miệng ra, phun ra nuốt vào một cột lửa dài kinh thế, hỏa diễm này đã vượt xa tất cả hỏa diễm trên thế giới tu tiên, là Hỏa chi đại đạo thực chất, đủ để thiêu đốt mọi thứ trên thế gian, lúc này trải qua sự áp súc của pháp tướng, một kích này có thể nói là kinh thiên động địa, một cột lửa đủ để càn quét ngàn vạn tinh thần!
Hỏa diễm tơi thẳng vào đằng sau Thần Ma Pháp Tướng, nhiệt độ kinh khủng trong nháy mắt nướng thân thể đen nhánh của nó, mà đổi thành ra nửa bên kia thì bị lớp băng màu trắng đóng băng lại, băng hỏa lưỡng trọng thiên khiến trông hắn có hơi chật vật.
Nhiệt độ thấp cực đoan và nhiệt độ cao kinh khủng đán xen, xem như phòng ngự cứng rắn nhất trên thế giới cũng ngăn không nổi.
"Không hổ là Đát Kỷ tiên tử và Hỏa Phượng tiên tử."
Đám người Quân Quân đạo nhân vừa đi tới Cấm Khu Thượng Cổ vừa không quên để ý tới chiến trường, thấy cảnh này thì lập tức tinh thần trở nên phấn chấn.
Dương Tiễn cười nói: "Hỏa mạnh nhất thế gian cộng thêm băng lạnh nhất thế gian liên thủ, xem như phòng ngự của Đại Đạo Pháp Tướng cũng không chống lại được bao lâu."
Tiêu Thừa Phong khẽ gật đầu, sau đó nói: "Loại chiến đấu này chúng ta căn bản không giúp được gì, tranh thủ thời gian về Tứ Hợp viện đi."
Có điều, khi mọi người ở đây sắp tiến vào Cấm Khu Thượng Cổ, sắc mặt Tần Mạn Vân hơi động một chút, lập tức gẩy tay bắn ra một tiếng đàn.
Tiếng đàn như nước lan rộng ra bốn phía, trong hư không lập tức chấn động, một đạo pháp lực rồi một đạo pháp lực ầm ầm hiện lên.
Những người khác lúc này mới ý thức được, thế mà có người đang theo dõi bọn họ, tất cả đều vận chuyển pháp lực khóa chặt vào đám người kia.
"Cỗ khí tức này ... Vô Địch giả!"
Tửu Đồ nhìn chằm chằm vào cỗ khí tức cường đại nhất kia, cắn răng trầm giọng mở miệng nói.
"Khó có được cuộc chiến của tam đại Chí Cường giả đỉnh phong, các vị không xem, đây là muốn đi nơi nào a?"
Vô Địch giả chậm rãi hiện ra thân hình, cười lạnh nhìn vào mọi người, ở đằng sau hắn, một tên rồi lại một tên phản bội cũng chậm rãi hiện ra.
Tiêu Thừa Phong nhướng mày, trường kiếm phát ra tiếng ong ong, một cỗ kiếm y bao phủ những kẻ phản bội lại, không thiện nói: "Chỉ dựa vào các ngươi mà cũng dám xuất hiện ở trước mặt chúng ta, đây là muốn chết sao?"
Không cần biết là Long Nhi, Niếp Niếp hay là đám người Tư Đồ Thấm, đi lên bậc thang đều ở trên Vô Địch giả, mà đám người Tiêu Thừa Phong bước lên số bậc thang thế nhưng là nhiều hơn so với những kẻ phản bội khác, ai mạnh ai yếu nhìn cái là thấy ngay.
"Ha ha ha, kẻ sắp chết cũng không cần cố gắng chống đỡ, các ngươi bây giờ có thể phát huy ra được mấy phần lực lượng?"
Loạn Không giả trêu tức nhìn vào mọi người, không sợ hãi chút nào.
Đám người Tiêu Thừa Phong vừa rồi chiến đấu với Sở Cuồng Nhân bọn họ đều nhìn vào trong mắt, kinh hãi với thực lực của đám người này, tuy nhiên ở vào một kích cuối cùng kia, bonij họ bị Đại Đạo Pháp Tướng của Sở Cuồng Nhân đánh bay, đã bị cường đại phản phệ, có thể bảo vệ ấn ký sinh mệnh bất diệt đã rất không dễ dàng rồi, thực lực chắc chắn giảm xuống điểm đóng băng.
Niếp Niếp giữ Lạc Thần cung ở trong tay, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sát khí, lạnh lùng nói: "Tóm lại dư xài để đối phó với các ngươi!"
"Các vị đạo hữu, chúng ta không nhất định phải chém chém giết giết, không ngại nghe một lời của ta."
Vô Địch giả cười đi ra, nói tiếp: "Ta biết đứng sau lưng các ngươi là đại đạo đời thứ hai, hơn nữa trạng thái đời thứ hai rất không bình thường, đây là một cái cơ hội đối với chúng ta, chúng ta có thể để đại đạo tan vỡ, sau đó thôn phệ nó, trở thành cường giả đệ nhất chân chính trên thế gian, sau đó toàn bộ thiên địa nằm ở trong sự chưởng khống của chúng ta!"
"Chỉ cần các ngươi gật đầu, chúng ta có thể cùng nhau sáng tạo ra một thời đại mới!"
Hắn thấy, đây là cơ hội ngàn năm có một, đám người Thiên Cung không có lý do gì phải từ chối.
Này rất giống như một món tài phú rất lớn ở trước mặt, chỉ cần ngươi vươn tay ra là có thể chạm tới, không đi lấy chẳng phải là kẻ ngu sao?
Tuy nhiên hắn làm sao biết được rằng, đám người này một mực hầu ở bên cạnh cao nhân, nếu thật muốn gây chuyện thì cơ hội có rất nhiều, nhưng xưa nay không có vượt qua nửa bước, trước kia có thể là bởi vì sợ, nhưng về sau lại bởi vì muốn bảo vệ!
Đám người Tiêu Thừa Phong đều bước lên một bước, một mực phong tỏa ngăn cản con đường đi tới của những người phản bội, "Ha ha, các ngươi đang nói trò cười sao, có chúng ta ở đây các ngươi mơ tưởng tiến vào Cấm Khu Thượng Cổ một bước!"