"Đúng là ngu xuẩn mất khôn."
Vô Địch giả khinh thường hừ lạnh.
Trong mắt hắn, người của Thiên Cung quả thực chính là đại danh từ ngu xuẩn.
Cơ hội tốt đẹp như vậy bày ra ở trước mặt, vạn giới dễ như trở bàn tay, bọn họ thế mà không lấy đi ngược lại lựa chọn thủ hộ, đây không phải là đầu óc có bệnh sao?
Bảo vệ thế giới?
Đừng là người chết người, cho dù chết đi tỉ tỉ sinh linh, trăm họ lầm than vậy lại có quan hệ gì với ta?
Ta chỉ cần quan sát thế nhân há không phải đẹp quá thay.
"Một đám nỏ mạnh hết đà, mang theo cái đạo tâm buồn cười kia mà đi chết đi!"
Trong mắt Vô Địch giả đột nhiên nổ bắn ra sát khí, đột nhiên xuất thủ đánh một quyền về phía Tiêu Thừa Phong.
Hắn cũng không phải là lập tức lựa chọn mục tiêu mà là sớm có tính toán.
Tiêu Thừa Phong chỉ bước lên bậc thang thứ bốn mươi, xem như sức chiến đấu đỉnh phong cũng không bằng Vô Địch giả, lúc này bản thân còn bị trọng thương, bởi vậy Vô Địch giả hoàn toàn có thể miểu sát hắn, có thể lập tức diệt đi một tên cường giả Thiên Cung, này tự nhiên là chuyện không thể tốt hơn.
Những người khác quá yếu, giết không ảnh hưởng tới đại cục, quá mạnh lại chưa chắc có thể giết chết, cho nên chọn giết Tiêu Thừa Phong là vừa đẹp.
Hơn nữa, Tiêu Thừa Phong rất hiểu trang bức, Vô Địch giả sớm đã ngứa mắt rồi.
"Vừa tới thì muốn giết ta, cho rằng ta dễ khi dễ phải không?"
Lông tơ toàn thân Tiêu Thừa Phong dựng đứng lên, tức tới không chịu được, đồng thời cũng rất hoảng, lúc này hắn quả thực không tiếp nổi một quyền này của Vô Địch giả, uất ức vô cùng.
"Khanh!"
Ngay khi một quyền này sắp rơi vào trên người Tiêu Thừa Phong, một tiếng đàn mãnh liệt xuất hiện, dâng lên từng đợt gợn sóng ngăn cản ở trước người Tiêu Thừa Phong, ngay sau đó, tiếng đàn vang lên như nước thủy triều.
"Khanh khanh khanh!"
Sắc mặt Tần Mạn Vân ngưng trọng, vết thương trên mười đầu ngón tay của nàng ta trông mà giật mình, đây là đạo tổn thương, không dễ khôi phục lại được, nàng ta cố nén đau đớn để mà đánh đàn, đầu ngón tay lại tràn ra máu tươi lần nữa.
"Đáng tiếc."
Vô Địch giả thấy công kích của mình bị ngăn cản, không thể không thầm nói một tiếng đáng tiếc, tuy nhiên nụ cười trên mặt lại càng đắc ý hơn.
Trạng thái của Tần Mạn Vân hắn nhìn vào trong mắt, không khác với những gì hắn nghĩ, thực lực quả nhiên tổn hao nhiều, nếu như Tần Mạn Vân ở vào thời kỳ đỉnh phong, dưới một khúc này, Vô Địch giả không chết cũng sẽ trọng thương, nhưng lúc này xem như ngăn cản một kích của chính mình cũng đã rất phí sức.
"Ha ha ha, bọn họ đều sắp không chịu được rồi, giết cho ta!"
Nhân lúc hắn bị thương mà đòi mạng hắn, Vô Địch giả cười điên cuồng một tiếng lại đánh ra một quyền, lần này đánh thẳng vào trên người Tần Mạn Vân!
"Muốn chết! Thương Long mạc dù bệnh tình nguy kịch thì cũng không phải Thương Thử (chuột đồng) là có thể khiêu khích!" Dương Tiễn gào thét một tiếng, trong tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận đao đánh về phía Loạn Không giả.
"Các ngươi căn bản không xứng làm đối thủ của ta, Dung Thiên kiếm, hôm nay muốn ủy khuất ngươi, ai bảo máu ngươi nhiễm thứ rác rưởi như thế!"
Tiêu Thừa Phong sờ lên trường kiếm trong tay, sao đó chỉ lên không trung một cái, kiếm khí ngút trời, bắn thẳng về phía một tên phản bội.
"Chó lạc đồng bằng bị trẻ con khinh, Đại Hắc ta sẽ trấn áp mọi kẻ địch!"
Mặt chó của Đại Hắc bình tĩnh, giơ chân chó lên, hung hăng đập về phía một tên kẻ phản bội!
Mấy người Niếp Niếp, Long Nhi, Tư Đồ Thấm tất cả cũng đều ra tay, cho dù bản thân bọn họ bị trọng thương, nhưng khí thế vẫn ngập trời, trong mắt lóe ra ánh sáng bất bại, chiến lực kinh người.
Quân Quân đạo nhân không vội động thủ mà là triệu tập Thiên binh Thiên tướng, nhất là gọi đám người Lạc Hoàng và Diêu Mộng Cơ tới bên cạnh, nghiêm túc nói: "Chiến đấu nơi này không phải các ngươi có thể nhúng tay vào, chỗ cao nhân giao cho các ngươi đi!"
Đám người Lạc Hoàng, Diêu Mộng Cơ và Cố Trường Thanh là nhóm người quen cao nhân sớm nhất, thực lực của bọn họ mặc dù có hơi không theo kịp, nhưng tuyệt đối là người đáng tin, chỗ của cao nhân nhất định phỉa có người thủ hộ, hiện tại cũng chỉ có thể dựa vào bọn họ.
Diêu Mộng Cơ nói ngay: "Tiền bối yên tâm, cho dù chúng ta có chết thì cũng sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào tới gần Lạc Tiên sơn mạch một bước!"
"Chúng ta sẽ bảo vệ cao nhân thật cẩn thận!" Lạc Hoàng cũng trịnh trọng nói.
Bọn họ không nhiều, nhưng tràn đầy ý chí kiên định, phải biết, ban đầu gặp gỡ cao nhân chính là bọn họ, đạo tâm của bọn họ tuyệt đối không cho phép bản thân làm phản cao nhân.
Lập tức, đám người Diêu Mộng Cơ dẫn theo Thiên binh Thiên tướng và người của Phật giáo, Địa Phủ cùng đi về phía Lạc Tiên sơn mạch.
Trên trận, chỉ có người bước vào cảnh giới Chí Cường mới ở lại tử đấu với đám người phản bội.
Một bên khác.
Phượng Hoàng và Bạch Hồ lấy lực lượng của băng và hỏa khóa kín Thần Ma Pháp Tướng, cực nóng và cực lạnh đan xen nhau, muốn hoàn toàn xóa bỏ Sở Cuồng Nhân.
Tuy nhiên, sự cường đại của Thần Ma Pháp Tướng vượt quá sức tưởng tượng, thế mà không có một chút dấu hiệu bị hủy hoại nào, ngược lại, ở giữa băng và hỏa, xuất hiện từng chút từng chút vết nứt.
"Ầm!"
Một đoạn thời khắc, Thần Ma Pháp Tướng đột nhiên làm cho băng và hỏa nổ tung, mạnh mẽ bước về phía trước một bước, một quyền đánh vào trên người Bạch Hồ Pháp Tướng, khiếp lập tức bay rớt ra ngoài.
Ngay sau đó, Thần Ma Pháp Tướng lại đột nhiên quay người, một đao trảm diệt về phía Phượng Hoàng Pháp tướng!
Trên một đao này có một tia hắc mang bám vào, dễ dàng mở ra hỏa diễm vô tận, trực tiếp chém vào trên thân Phượng Hoàng Pháp Tướng, thế mà chém ra một đường vết rách trên thân Pháp Tướng!
Hỏa Phượng kêu lên một tiếng đau đớn, khóe miệng trào ra một tia máu tươi.
Một màn này để nội tâm vô số tu sĩ co rụt lại, tâm tư trong nháy mắt chìm vào đáy cốc.
"Tại sao có thể như vậy? Vốn đang rất tốt, đột nhiên rơi vào hạ phong."
"Hai chọi một vẫn không ép được Sở Cuồng Nhân sao?"
"Quá mạnh, ngay cả Đại Đạo Pháp Tướng cũng bị một đao của hắn mở ra, đây là lực lượng cỡ nào."
"Chúng ta nên làm như thế nào mới có thể giúp được bọn họ."
...
"Chỉ có loại trình độ này sao? Đại Đạo Pháp Tướng của các ngươi quá yếu."
Quanh người Sở Cuồng Nhân bao trùm Hắc viêm, thân ở bên trong Thần Ma Pháp Tướng, hai mắt lạnh lùng mà cao ngạo, vừa dứt lời, miệng Thần Ma Pháp Tướng há ra, phun ra một cột sáng hủy diệt đen nhánh, đánh thẳng vào trên thân Phượng Hoàng Pháp Tướng.
Uy lực của cột sáng màu đen quá mức đáng sợ, mặc dù không có lập tức tiêu diệt Phượng Hoàng Pháp Tướng, nhưng lại đánh bay ra ngoài, dọc đường đi không gian đều bị xóa đi, biến thành một màu đen kịt.
Hỏa diễm quanh thân Phương Hoàng pháp tướng lung lay sắp đổ, mắt trần có thể thấy được vết thương chồng chất xuất hiện trên người, gần như muốn tiêu tán.
Sắc mặt Đất Kỷ nghiêm túc, nàng ta có thể cảm nhận được cảm giác áp bách truyền tới từ trên Thần Ma Pháp Tướng, không cần biết là nàng hay là Hỏa Phượng, nếu như một mình đối đầu với Sở Cuồng Nhân thì đều không phải là đối thủ.
Nàng ta và Hỏa Phượng nhìn nhau, trong mắt hai người đều hiểu suy nghĩ của đối phương.
Đát Kỷ hít sâu một hơi, Bạch Hồ Pháp tướng phát ra một tiếng kêu khẽ, chín cái đuôi bay múa lên, từ trong miệng phụ ra một cỗ sương trắng.
Nơi sương trắng đi qua, mọi thứ đều đóng lên một lớp băng sương, mà ngay cả thời không cũng bị đông lại vạn vật đều tĩnh, đây là Băng chi cực cảnh, không cần biết là có hình hay là vô hình, không cần biết là hiện tại quá khứ hay tương lai, mọi thứ đều bị đóng băng!
Chẳng mấy chốc, trên thân Thần Ma Pháp Tướng cũng bị một lớp sương trắng bao bọc.
Cho dù là Băng chi cực cảnh, nhưng vẫn không thể hoàn toàn đông cứng Thần Ma Pháp Tướng lại được, tuy nhiên thế nhưng là cũng để cho động tác của hắn trở nên cực chậm.
Cùng một thời gian, Phượng Hoàng Pháp Tướng ngã trên mặt đất phát ra một tiếng hét dài, Hỏa Phượng lấy ra một cây trâm gài tóc màu vàng kim, đây là tín vật do Lý Niệm Phàm tự tay làm lúc kết hôn, tràn đầy khí tức đại đạo kinh thế hãi tục, vừa lấy ra đã để cho con ngươi Sở Cuồng Nhân cũng bởi đó mà co rụt lại!