Hỏa Phượng rót pháp lực toàn thân vào trong trâm gài tóc, đưa tay vung lên, lập tức bắn vọt ra ngoài.
"Sưu!"
Ánh sáng vàng xẹt qua hư không, căn bản không bắt giữ được dấu vết.
Nó là tín vật Lý Niệm Phàm tặng cho Hỏa Phượng, là thần vật hắn dụng tâm nhất mà chế tạo ra, uy lực của nó vượt xa mọi thứ bảo vật bên trong Tứ Hợp viện.
Đồng thời, trên ngón áp út của Đát Kỷ, chiếc nhẫn đó cũng tỏa ra ánh sáng, tăng phúc lực lượng băng phong của nàng, mặc cho Sở Cuồng Nhân gào thét như thế nào cũng không tránh thoát được thế giới băng phong, chỉ có thể trơ mắt nhìn trâm gài tóc màu vàng kim bay tới.
"Xùy ―― "
Trâm gài tóc kia lập tức bay tới trước người Thần Ma Pháp Tướng.
Ban đầu, cho dù Sở Cuồng Nhân không kịp đón đỡ, bản thân Thần Ma Pháp Tướng cũng có được phòng ngự đáng sợ, tuy nhiên lần này, ở xung quanh trâm gài tóc, lớp lớp lực lượng đại đạo vờn quanh, thế mà để phía trước Thần Ma Pháp Tướng xuất hiện vặn vẹo, không mang tới một chút tác dụng phòng ngự nào, lập tức bị xuyên thấu qua.
Sau đó đi qua mi tâm của Sở Cuồng Nhân!
Toàn bộ thế giới, được một thoáng an tĩnh.
Tu sĩ vây xem đều tỏ ra không thể tưởng tượng được khi nhìn vào một màn này, bọn họ không nghĩ tới Sở Cuồng Nhân vô địch thế mà cứ như vậy bị một cây trâm gài tóc đâm thủng, so với thanh thế to lớn trước đó, cảnh này lộ ra vẻ đầy kịch tính.
Mà ngay cả Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng ngây ngẩn cả người, các nàng mặc dù biết đô mà Lý Niệm Phàm tặng không tầm thường, nhưng cũng không nghĩ tới cái này thế mà miểu sát Sở Cuồng Nhân, dù sao thực lực của Sở Cuồng Nhân đã đuổi sát đại đạo, không bị trấn sát dễ dàng như vậy mới đúng.
Các nàng không dám khinh thường, mà chăm chú nhìn chằm chằm vào Sở Cuồng Nhân, đã thấy tại mi tâm của hắn xuất hiện một cái lỗ lớn, thân thể dừng lại đứng nguyên tại chỗ, sau đó chậm rãi biến thành khói xanh tiêu tán đi ...
"Kết ... Kết thúc rồi?"
"Sở Cuồng Nhân thật tiêu tán, ấn ký sinh mệnh cũng bị mất."
"Dứt khoát như vậy sao? Quả thực giống như nằm mơ."
"Thắng rồi sao? Ta luôn cảm thấy có gì đó không được thật cho lắm."
"Tại sao ngươi tụt quần ta?"
"Để ngươi đánh ta xem có phải là thật không!"
"Bốp! Bốp! Cái đồ biến thái."
...
Mọi người cũng không có vội mừng rỡ, ngược lại là nghi ngờ không thôi, chỉ vì ba chữ Sở Cuồng Nhân này quá nặng nề, gắt gao đặt ở trong lòng bọn họ, để bọn họ không dám yên tâm.
Giống như vì đáp lại sự bất an của mọi người, Thần Ma Pháp Tướng đột nhiên động, nó mạnh mẽ giơ tay, lập tức chộp về phía Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng!
"Không đúng, tại sao pháp tướng này còn có thể tồn tại?!"
Đát Kỷ và Hỏa Phượng cùng lúc giật mình, Đại Đạo Pháp Tướng vẫn tồn tại chỉ có thể nói rõ Sở Cuồng Nhân còn chưa chết, không kịp suy nghĩ sâu xa, các nàng vận chuyển lực lượng toàn thân chống lại Thần Ma Pháp Tướng.
Lực lượng Băng Hỏa cực hạn biến thành đạo âm dương, cùng nhau chống lại Thần Ma Pháp Tướng, bọn họ rất ăn ý, tăng thêm tinh thông Thái Cực chi đạo, vượt xa hiệu quả một cộng một bằng hai.
Tuy nhiên, lực lượng Thần Ma Pháp Tướng lại không thể so sánh với nhau, so với vừa rồi, mắt trần có thể nhìn thấy là cường đại hơn nhiều, thân thể càng là đang nở lớn một cách nhanh chóng, trong nháy mắt đột phá thế giới, biến thành một người khổng lồ giữa các vì sao.
Một tay Thần Ma Pháp Tướng nắm lấy Bạch Hồ Pháp Tướng, một tay nắm lấy Phượng Hoàng Pháp Tướng, giống như đang cầm hai thứ đồ chơi vậy, muốn bóp nát.
Cảm giác áp bách cực hạn đánh tới, khiến nhục thân mọi người vây xem vỡ nát, thiếu chút nữa thì ngay cả ấn ký sinh mệnh cũng không gánh nổi mà lập tức tan thành mây khói.
"Thật ... thật mạnh!"
Đám người Quân Quân đạo nhân và đám người phản bội đều nhìn thấy thân thể cao lớn kia, nội tâm đều rung động không thôi.
"Tỷ tỷ!"
Tiểu hồ ly lo lắng nhìn vào Đát Kỷ trong tay Thần Ma Pháp Tướng, lo lắng không thôi.
"Vô Địch giả, đây chính là hậu quả mà ngươi cứ khư khư cố chấp, không rõ tạo ra đại họa, ai có thể trấn áp?" Tửu Đồ hít sâu một hơi, nhịn không được mà chửi ầm lên.
"Ha ha ha, càng loạn thì mới càng có cơ duyên, chỉ có kẻ yếu mới phải sợ hãi."
Vô Địch giả cười lạnh, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía Thần Ma Pháp Tướng, ánh mắt lại là cực nóng trước nay chưa từng thấy, tràn đầy khát vọng đối với lực lượng.
Chỉ cần thôn phệ đại đạo, hắn cũng có thể mạnh lên như vậy!
Nghĩ tới đây, lực lượng toàn thân hắn lại tăng vọt lần nữa đánh về phía Tần Mạn Vân.
"Phốc!"
Tần Mạn Vân phun ra một ngụm máu tươi, tiếng đàn đứt quãng, đã khó mà đánh ra được chương nhạc hoàn chỉnh, thực lực của nàng mạnh hơn Vô Địch giả, nhưng lúc này lại chỉ có thể cố gắng tự vệ trong tay Vô Địch giả.
Không chỉ có nàng ta, thương thế của tất cả mọi người Thiên Cung đều quá nặng, thương thế bị Đại Đạo Pháp Tướng phản chấn kích thẳng tới bản nguyên, cũng không có dễ khôi phục như vậy, lại thêm một mực giao thủ với những người phản bội, tình huống càng ngày càng không ổn.
"Ha ha ha, Tiêu Thừa Phong ngươi không phải thích trang bức sao? Làm sao kiếm trong tay lại trở nên mềm yếu như vậy?"
Loạn Không giả vừa đè ép Tiêu Thừa Phong vừa mở miệng nói lời trào phúng, theo một quyền hắn đấm ra, không gian vặn vẹo thành vòng xoáy, xoắn nát Kiếm ý của Tiêu Thừa Phong, sau đó nhấc chân lên đá một cái đạp Tiêu Thừa Phong bay ra ngoài.
Dương Tiễn chạy tới cứu lấy Tiêu Thừa Phong, lại cũng bị Loạn Không giả áp chế.
"Đậu xanh rau muống, ta nhất định phải nhéo đầu của cái tên xúc sinh kia xuống làm cái bô!" Tiêu Thừa Phong có lúc nào phải nhận sự tức giận như thế này, tức giận đến mặt đỏ lên, mắng to không ngừng, nếu không phải hắn bị thương thì sao có thể để cho đám chuột nhắt này càn rỡ.
"Còn không cầu xin? Muốn chết!"
Vô Địch giả nhướng mày, trong mắt lóe lên sát ý điên cuồng.
Thấy Sở Cuồng Nhân cường đại, hắn cũng đang sốt ruột muốn trở nên mạnh như vậy, lúc này không còn kiên nhẫn.
"Cùng ta cùng bố Hóa Đạo Tru Thiên trận!"
Hắn khẽ mở miệng, giọng nói của hắn giống như tới từ Cửu U.
"Ha ha, được!"
"Để cho các ngươi đám người hộ đạo này nhìn xem thành quả chúng ta bị phong ấn vô số năm qua!"
"Đại đạo phong ấn chúng ta vô số năm, chúng ta dùng loại phương thức này luyện hóa người hộ đạo một thế này cũng xem như là chấm dứt nhân quả!"
...
Những kẻ phản bội đều phát ra tiếng cười lạnh lùng.
Bọn họ cùng nhau đưa tay kết động pháp quyết, pháp lực xuâ chuỗi thành một dải, khí tức đại đạo cuộn trào trong hư không hội tụ thành một cái kết giới kỳ lạ, phong tỏa tất cả đám người Niếp Niếp.
Mắt trần có thể thấy, trên người những kẻ phản bội kia đều bốc lên hỏa diễm, đây là hỏa diễm của pháp lực.
Mà theo hỏa diễm pháp lực của bọn họ thiêu đốt, pháp lực trên người đám người Niếp Niếp ở trong kết giới cũng đang biến mất theo.
"Đây là ... bọn họ muốn liều tranh giành pháp lực của chúng ta!" Sắc mặt Dương Tiễn ngưng trọng lại, mở miệng nói.
Tranh giành pháp lực với nhau không có bất kỳ thành phần mưu lợi, hai bên thuần túy là so bên nào có nhiều pháp lực hơn, trận pháp của những người phản bội kia không tính là sát trận, thậm chí có chút gân gà, nhưng dưới loại tình huống này, lại mang tới uy hiếp cực lớn đối với mọi người Thiên Cung.
Bởi vì như vậy có thể ngăn cản bất kỳ thủ đoạn ngoài ý muốn nào, chỉ có thể so đấu pháp lực đơn thuần, mà người của Thiên Cung cũng bởi vì trước đó tiêu hao nghiêm trọng lại thêm bản thân bị trọng thương, căn bản không có khả năng thắng được những kẻ phản bội, cho nên cái này thành trận pháp khó giải!
Không cần người khác nhắc nhở, đám người Niếp Niếp cùng lúc ngồi xếp bằng điều tức, không phải là so đấu pháp lực sao, vậy thì tới so một lần, không đến cuối cùng bọn họ tuyệt không buông tha!
Lạc Tiên sơn mạch.
Chu Nguyên Hải cũng đang chú ý tới chiến trường, lắc đầu nói; "Không có bất ngờ gì xảy ra, người hộ đạo thời đại này cũng ở vào hạ phong, muốn trấn áp Sở Cuồng Nhân chỉ có đại đạo tự mình xuất thủ, tuy nhiên thời đại này, đại đạo ... không ra tay được! Ha ha."
Tự lẩm bẩm, hắn quay đầu nhìn về phía phương hướng Lạc Tiên sơn mạch, nhấc chân bước trên hư không, chậm rãi đi tới ...