Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 1381: CHƯƠNG 1381: LẤY MẠNG TRUY CẢN

"Tiểu nhân hèn hạ, dừng tay!"

Mọi người Thiên Cung kinh hãi gào thét lên.

Bọn họ không rảnh đi để ý tới lai lịch của Chu Nguyên Hải, hiện tại ý niệm duy nhất chính là ngăn cản hắn!

"Rầm rầm rầm!"

Niếp Niếp thiêu đốt pháp lực.

Long Nhi thiêu đốt pháp lực.

Tần Mạn Vân thiêu đốt pháp lực.

Đại Hắc thiêu đốt pháp lực!

...

Tất cả mọi người ở vào thời khắc này đều từ bỏ mọi thứ, không để ý tới thương thế của bản thân, xem như tạo ra tổn thương vĩnh viễn đối với bản thân cũng không tiếc, chỉ muốn ngay lập tức chạy tới Lạc Tiên sơn mạch.

Bọn họ đỏ mắt lên, nghiến chặt hàm răng, phát ra tiếng gào thét, thân hình hóa thành lưu tinh bùng nổ hư không!

Đối mặt với đám người điên cuồng như vậy, những người phản bội thậm chí không dám đi ngăn cản, có điều bọn hắn cũng không muốn đi ngăn cản, mà là cũng đưa mắt nhìn chằm chằm vào trên người Chu Nguyên Hải, chạy tới.

"Bắt chúng ta làm vũ khí để sử fungj, ngồi làm ngư ông đắc lợi, tuyệt đối không thể để cho người này đạt được!"

"Quá khốn kiếp, ngư ông đắc lợi chỉ có thể là chúng ta, lần này thế mà bị người đen ăn đen, không thể tha thứ!"

"Đại đạo là của chúng ta!"

...

Vào lúc này.

Toàn bộ bầu trời đều phát ra tiếng sấm rền, bầu trời đang rung động.

Cảm xúc nổi giận mà kinh hoàng của đám người Niếp Niếp bao phủ bầu trời, lập tức ảnh hưởng tới mọi sinh linh, khiến bọn chúng hãi hùng khiếp vía.

Tu sĩ vây xem nhìn vào thân ảnh rời đi của bọn họ, càng là bị dọa đến động cũng không dám động một cái, bọn họ có một loại cảm giác, phàm là chỉ dám hơi cản đường, tuyệt đối sẽ bị miểu sát tới không còn chỗ chôn!

"Làm sao vậy, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra mà khiến bọn họ điên cuồng như vậy?"

"Đây chính là tất cả Chí Cường giả của Nguyên giới a, vì sao bọn họ đột nhiên chạy về một cái phương hướng!"

"Chuyện lớn rồi, tuyệt đối là chuyện lớn kinh thiên xảy ra, thậm chí chuyện này còn muốn ở trên cả Sở Cuồng Nhân!"

"Phương hướng của bọn họ là Cấm Khu Thượng Cổ, cái nơi thần bí kia, đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra?"

"Ta mơ hồ cảm nhận được, thế cục trong thiên địa chỉ sợ sẽ xảy ra biến động lớn!"

...

Mọi người tê cả da đầu, xem như Đại Đạo Chúa Tể vào thời khắc này cũng cảm thấy chính mình vô cùng nhỏ bé, có một loại cảm giác đối mặt với gì đó không rõ lắm, sinh tử không phải do mình.

"Đừng!"

"Ấu!"

Hỏa Phượng và Đát Kỷ tự nhiên cũng cảm nhận được tình huống ở Tứ Hợp viện, Phượng Hoàng Pháp Tướng và Bạch Hồ Pháp Tướng bộc phát ra khí thế kinh thiên, ở quanh thân Pháp Tướng, thế mà bốc cháy lên một vòng hỏa diễm óng ánh!

Theo đó mà tới thực lực điên cuồng tăng vọt, thế mà chấn động tới Thần Ma Pháp Tướng lui lại một chút xíu!

Nhìn thấy hỏa diễm óng ánh kia, tu sĩ xung quanh thiếu chút nữa thì trừng cho tròng mắt lòi ra ngoài, chấn kinh tới tột đỉnh.

"Thiêu ... thiêu đốt ấn ký sinh mệnh! Các nàng thế mà đang thiêu đốt ấn ký sinh mệnh?!"

"Tê ---- đến cùng là chuyện gì khiến các nàng phải điên cuồng như vậy."

"Chẳng lẽ cũng có quan hệ với Cấm Khu Thượng Cổ? Các nàng thế nhưng là tồn tại ở đỉnh của thế giới a, thế mà thiêu đốt ấn ký sinh mệnh!"

...

"Đông đông đông."

Thần Ma Pháp Tường liên tục lùi lại, cuối cùng thế mà ầm một tiếng ngã nhào trên mặt đất.

Đát Kỷ và Hỏa Phượng thiêu đốt sinh mệnh chi hỏa, bộc phát thực lực của mình lập tức đạt tới đỉnh phong, đây là đấu pháp liều mạng, ẩn chứa những nguy hiểm cho cuộc sống vĩnh hằng của họ, hơn nữa một khi ấn ký sinh mệnh thiêu đốt hầu như không còn, các nàng cũng sẽ tan thành tro bụi.

Này đối với bất kỳ một vị cường giả nào mà nói, thiêu đốt ấn ký sinh mệnh đều là không thể nào tiếp nhận được, nhưng các nàng lại phát động mà không do dự chút nào.

Các nàng bây giờ chỉ có một cái ý nghĩ, đó chính là vượt trên Sở Cuồng Nhân, sau đó tranh thủ thời gian trở lại bên cạnh Lý Niệm Phàm, nếu như Tứ Hợp viện thật có chuyện xảy ra, các nàng còn sống cũng là sống không bằng chết.

"Khuyết điểm của đại đạo kiếp này quả nhiên rất lớn, đã không xứng làm đối thủ của ta, liệu có bị một tên vô danh tiểu tốt thôn phệ không?"

Bên trong Thần Ma Pháp Tướng, truyền tới giọng nói lãnh đạm của Sở Cuồng Nhân, hắn trào phúng vô tình, giọng điệu cao cao tại thượng.

Kết quả của đại đạo hắn căn bản không thèm để ý, mà người thôn phệ đại đạo kia hắn cũng không thèm để ý, bởi vì hắn tự tinh mình chắc chắn là mạnh nhất!

"Vô Tận Băng Phong!"

"Bất Diệt Thần Hỏa!"

Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng phát ra tiếng khàn khàn, tiếp tục tiêu đốt ấn ký sinh mệnh để đánh đổi thi triển ra thần thông chí cao.

Ở giữa các nàng, hỏa diễm và hàn băng đan xen vào nhau, một âm một dương cuối cùng hội tụ thành một cái hình vẽ thái cực, bạo phát ra lực lượng trước nay chưa từng có.

Cỗ lực lượng này khiến Thần Ma Pháp Tướng xuất hiện vết nứt.

"Crắc crắc!"

Vết nứt càng lúc càng lớn, cuối cùng bao trùm tới toàn thân Sở Cuồng Nhân, giống như sắp vỡ tan!

Tuy nhiên, uy lực cường đại đồng dạng với đang thôn phệ lấy sinh cơ của Đát Kỷ và Hỏa Phượng, sắc mặt các nàng trắng bệch, ấn ký sinh mình thế mà đã ảm đạm không ánh sáng.

"m Dương nhị khí sinh vạn vật, đây là lực lượng bản nguyên của đại đạo, còn thiếu một chút nữa là có thể liên hợp thành một cái đại đạo hoàn chỉnh, ta muốn lợi dụng ngươi là kẻ mạnh nhất dưới đại đạo!"

Sở Cuồng Nhân phát ra tiếng cười điên cuồng, thân thể đau đơn ngược lại để hắn vô cùng thoải mái, nhục thân hắn hóa thành hư vô, lấy thần lực ngưng tụ pháp tướng, sớm đã siêu việt ngoại vật, lại thêm tịch mịch vô số năm tháng, nên cảm giác đau đớn của thân thể sớm đã quên, lúc này thể nghiệm một lần nữa, ngược lại cảm thấy vui vẻ hiếm lạ.Li ê n hệ zl: 0 7 6 9 4 1 7 9 8 2

"Rống!"

Thần Ma Pháp Tướng gào thét một tiếng, đứng lên từng chút một, hay tay phân biệt chống đỡ lấy Hàn Băng và Thần Hỏa, liều chết với Bạch Hồ Pháp Tướng và Phượng Hoàng Pháp Tướng.

"Công tử..."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng thì thầm trong miệng, trong đôi mắt có dòng nước mắt lo lắng chảy ra, không tiếc bất cứ giá nào mà thi triển lực lượng thần thông.

...

"Nhanh nhanh nhanh hơn một chút nữa a!"

Đám người Quân Quân đạo nhân hai mắt đều đã đỏ bừng bừng, cũng đang thiêu đốt ấn ký sinh mệnh, dùng cái giá lớn này để đi dường, đây là điên cuồng cỡ nào.

Tuy nhiên, bọn họ có nhanh thì cũng cần thời gian.

Dưới ánh mắt như muốn nứt nhìn chăm chú của bọn họ, Chu Nguyên Hải suy tư một lúc, rồi mới chậm rãi gõ cửa Tứ Hợp viện.

Mở miệng nói: "Bần đạo Chu Nguyên Hải cầu kiến Thánh Quân đại nhân, chuyên tới đây để bẩm báo chiến cuộc bên ngoài."

Bên trong Tứ Hợp viện.

Trong tay Lý Niệm Phàm đang cầm một quân cờ, lại chậm chạp không hạ xuống, hai mắt thất thần nhìn vào thế cuộc nhưng hồn thì ở trên mây.

Lại nhìn vào trên bàn cờ, thế mà chỉ hạ xuống một quân cờ.

Cả Tứ Hợp viện trở lại trạng thái vắng vẻ ban đầu, chỉ có hắn và Tiểu Bạch ở đó, những người khác đều đã đi ra, ngay cả đồ vật cũng trống không.

Trong khoảng thời gian này, hắn một mực lo cho sự an toàn của mọi người, muốn dựa vào đánh cờ để cho nội tâm của mình bình tĩnh trở lại nhưng căn bản làm không được, trong đầu nghĩ đều là đại kiếp có trấn áp được hay không, bọn họ có an toàn hay không.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền tới tiếng người kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ, để cả người hắn cũng hơi chấn động.

Tình hình chiến đấu tới?

"Kẹt kẹt!"

Tiểu Bạch đã mở cửa ra rối, ánh mắt máy móc khóa chặt vào trên người Chu Nguyên Hải, dần dần tràn ra ánh sáng đỏ.

Chu Nguyên Hải đứng ở cổng, nhìn thấy Tiểu Bạch mở cửa ra thì lông mày nhíu lại, nội tâm cũng nhấc lên.

Đây là thứ gì?

Khí linh?

Bên người đại đạo thế mà còn để lại người hộ đạo như này?

Hắn không hiểu cảm thấy một cỗ bất an, nhất là cảm giác áp bách phát tán ra từ trên người Tiểu Bạch, thực lực hẳn là không kém hắn.

Lúc này, trong viện truyền tới giọng nói mang theo vẻ lo lắng của Lý Niệm Phàm, "Tiểu Bạch, ngăn ở cổng làm cái gì, nhanh để cho người ta đi vào."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!