"A, được, chủ nhân." Tiểu Bạch khôi phục nguyên dạng, thân thể tránh ra bên cạnh.
Cho tới lúc này, áp lực trên người Chu Nguyên Hải đột nhiên thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm.
Ngay ở một cái chớp mắt vừa rồi kia, hắn cảm nhận được áp lực lớn lao từ trên người Tiểu Bạch, như gặp phải đại địch, hắn có thể khẳng định, sức chiến đấu của Tiểu Bạch tuyệt đối không kém hắn, thậm chí đã có ý định ra tay với mình.
Tuy nhiên, lại bởi vì một câu nói của Lý Niệm Phàm mà nhường đường.
"Không nghĩ tới ở bên trong Tứ Hợp viện thế mà còn có một cái khí linh siêu cường, là ta chủ quan."
"Cũng may ở trước khi vào cửa lấy Thiên Cung làm cớ, để vị kia mời mình đi vào, nếu không e rằng mọi chuyện sẽ sinh biến."
Nội tâm Chu Nguyên Hải thầm nghĩ may mắn không thôi, sau đó chậm rãi bước vào bên trong Tứ Hợp viện, ánh mắt quét qua một cách tùy ý, sau đó sáng rực nhìn vào Lý Niệm Phàm nói: "Bần đạo Chu Nguyên Hải, bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm đã đi tới rất nhanh, lo lắng nói: "Còn xin vị đạo hữu này nói cho ta biết tình hình chiến đấu hiện tại."
Nội tâm hắn có một loại dự cảm không tốt, bởi vì bình thường đều là đám người Dương Tiễn tự mình tới, bây giờ lại phái ra một người mình chưa từng nhìn thấy tới báo tin, rất rõ ràng bọn họ căn bản đi không được thậm chí còn ở vào thế yếu.
Quả nhiên, chỉ thấy Chu Nguyên Hải lắc đầu, rồi nói tiếp: "Tình huống thật không tốt, đây là kiếp nạn toàn bộ thế gian, người của Thiên Cung tử thương vô số, thua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi."
Tâm trạng Lý Niệm Phàm không thể không trầm xuống, móm môi một cái vội vàng hỏi: "Không biết đạo hữu thế nhưng có quen đám người có một con chó trụi lông và hai đứa bé gái kia không, bọn họ bây giờ thế nào rồi?"
Chu Nguyên Hải tự nhiên biết người hắn hỏi là ai, làm ra vẻ nhíu mày, thở dài nói: "Bọn họ đều bị thương không nhẹ, vẫn còn đang mang theo vết thương mà chiến đấu, chỉ sợ ..."
Hắn nói một nửa thì lại lắc đầu ngậm miệng không nói.
Thấy Lý Niệm Phàm ngu ngơ đứng nguyên tại chỗ, Chu Nguyên Hải cười thầm trong lòng, nhân lúc này quan sát tỉ mỉ mọi thứ ở bên trong Tứ Hợp viện, vẻ hưng phấn và điên cuồng dần dần trở nên nồng đậm trong đôi mắt hắn, quả tim đập lên thình thịch.
Khí tức đại đạo thật là nồng nặc, bên trong Tứ Hợp viện thế mà đều tràn ngập đạo tắc, không cần biết là hòn non bộ hay là dòng nước suối, hay là một viên ngói một viên gạch, một ngọn cây cọng cỏ đều sớm đã được đại đạo tẩy lễ thành thần vật.
Mà ở trong góc của sân, đám gà kia thi nhau đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào trên người Chu Nguyên Hải, bên trong đôi mắt lóe lên ánh sáng, hiển nhiên đều có tu vi không tầm thường, thậm chí có thể để cho Chu Nguyên Hải cảm nhận được áp lực.
Nơi này, tồn tại rất nhiều thứ không tầm thường, ẩn giấu cao thủ còn nhiều hơn so với Chu Nguyên Hải nghĩ.
Nhưng...
Thì tính sao?
Lúc này hắn đã xâm nhập được vào bên trong, những tồn tại này căn bản không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Lúc này đại đạo vẫn còn rất mạnh, nhưng cũng là lúc rất yếu đuối, chỉ cần mình thôn phệ hắn, vậy là có khả năng tạo vật, thậm chí ngay cả Chí Cường giả cũng có thể tạo ra một cách dễ dàng.
Rõ ràng có thực lực muốn làm gì thì làm, lại vô dục vô niệm, vô tri vô giác, thật sự là lãng phí, không bằng đưa cho ta!
Chu Nguyên Hải càng nóng ruột hơn, đồng thời, nhìn về phía Lý Niệm Phàm với ánh mắt lộ ra vẻ thương xót, có chuyện gì bi ai bằng bản thân có lực lượng cường đại mà không biết?
Hắn chậm rãi đi tới trước máy lọc không khí, mở miệng hỏi: "Thánh Quân đại nhân, không biết đây là thứ gì?"
Lý Niệm Phàm thì đang lo lắng tới đám người Đát Kỷ, nhanh chóng nghĩ tới nên làm cái gì, thuận miệng trả lời: "Máy lọc không khí."
Chu Nguyên Hải chầm chậm nói: "Thứ này thế mà có thể hút linh khí bình thường và thả ra khí tức đại đạo, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, nói là đệ nhất chí bảo trên thế gian cũng không đủ."
"Hút linh khí vào?"
"Thả ra khí tức đại đạo?"
Lý Niệm Phàm nhướng mày, không hiểu Chu Nguyên Hải đang nói cái gì.
"Chẳng lẽ Thánh Quân đại nhân không biết sao?"
Chu Nguyên Hải khẽ cười một tiếng, sau đó đi tới bên cạnh hồ nước, "Nước bên trong này đều là Đại Đạo Linh tuyền, một giọt là có thể đắc đạo thành tiên, uống một ngụm thế nhưng là nặn ra đạo khu, bên ngoài căn bản tìm không được."
"Còn có linh dịch do hòn non bộ kia sản xuất ra, có thể dẫn động đại đạo cộng minh, phàm là có thể uống vào một giọt là có thể để cho người ta ngộ đạo, cho dù là Chí Tôn cũng sẽ liều mình tranh đoạt."
"Còn có trái cây bên trong cái mâm kia rõ ràng đều là Bàn đào, Hoàng Trung Lý và các loại Đại Đạo Thánh quả."
"Chậc chậc chậc, Thánh Quân đại nhân còn nuôi nhiều Phượng Hoàng thượng cổ như vậy, mỗi một con đều có năng lực ngút trời, thế mà còn để ra nhiều trứng như vậy, một quả trứng này thế nhưng là có giá trị khó lường a!"
...
Hắn đi ở trong sân, chỉ vào từng thứ mà nói.
Lúc đầu, Lý Niệm Phàm còn không biết tại sao, nhưng theo hắn kẻ ra, tâm trí bắt đầu quay cuồng, đầu vang lên ông ông.
"Đám người Thiên Cung kia tới, có thể kiếm một bữa cơm, lấy một bầu rượu ở chỗ này của ngươi, chắc hẳn đều kích động hỏng, mỗi tiếng nói mỗi cử động của ngươi trong mắt bọn họ đều là cơ duyên vô cùng to lớn."
Cuối cùng, Chu Nguyên Hải nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm và nói lời không có ý tốt: "Thánh Quân đại nhân, rõ ràng bản thân ngươi có thực lực vô địch, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"
Ầm!
Đầu óc Lý Niệm Phàm như nổ tung, trống rỗng.
Vào lúc này, hắn nghĩ tới rất nhiều chuyện, từ khi xuyên qua tới nay có đủ loại chuyện hiện ra như lật giấy.
Đi tới thế giới tu tiên, hệ thống thật chỉ dạy cho mình một đống thứ bình thường vô dụng thôi sao? Chẳng lẽ mình thật đã siêu phàm nhập thánh rồi?
Từ lần thứ nhất gặp được người tu tiên bắt đầu, thái độ của bọn họ dành cho mình đều tốt tới quá mức.
Liên tưởng tới sau khi hệ thống cho mình một cái đánh giá hoàn mỹ sau đó lập tức rời đi, có hay không một loại khả năng, mình đã vượt qua hết thảy, thành tu tiên đại lão?
Trước đây, ý nghĩ về phàm nhân đã ăn sâu vào trong nội tâm của hắn, phàm là không có người điểm tỉnh, có chuyện cũng đều có thể giải thích tới hiểu, nhưng vào lúc này được Chu Nguyên Hải nói ra như vậy, hắn đột nhiên cảm thấy bản thân mình là tu tiên đại lão thì lại càng hợp lý hơn.
Trong chốc lát.
Một cỗ khí tức giống như thủy triều lan tràn ra từ trên người Lý Niệm phàm, thân thể của hắn tuy rằng còn đứng ở chỗ đó, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác không chân thực, giống như hòa thành một thể với thiên địa, thiên tức là hắn, hắn tức là thiên!
Cỗ khí tức này thần thánh mà mờ mịt, cũng không có tính công kích, nhưng lại để cho người ta sinh ra sự kính sợ từ đáy lòng.
Lý Niệm Phàm nhắm mắt lai, hắn đang cảm nhận cỗ lực lượng này, hắn chưa từng nghĩ tới, trong thân thể của hắn lại có lực lượng kinh khủng như vậy, vào lúc này, hắn cảm giác trong tay mình nắm mọi thứ, mặc dù không mở mắt ra, nhưng lại có thể nhìn thấy mọi chuyện ở bên ngoài, bởi vì bầu trời chính là mắt của hắn.
Hắn nhìn thấu mọi thứ trong Tứ Hợp viện, trong ánh mắt những con gà kia đang đầy vẻ lo lắng và hoảng sợ, nằm im trên đất mà run lẩy bẩy, con mắt Tiểu Bạch biến thành màu đỏ, Trụy Ma kiếm, hòn non bộ, tủ lạnh ... rất cả đều đang rung động.
Hắn thấy được mọi người Thiên Cung đang liều mạng chạy tới nơi này, đã tới dưới chân núi Lạc Tiên sơn mạch.
Hắn thấy được Sở Cuồng Nhân đang chiến đấu với Đát Kỷ Hỏa Phượng.
Tâm niệm hắn khẽ động, thậm chí còn nhìn thấu mọi chuyện đã xảy ra trong quá khứ, tất cả những người tu tiên kia đã quỳ liếm sau lưng mình như thế nào ...
Mọi chuyện trong thiên địa không gì không biết.
Khuyết điểm duy nhất chính là, cỗ lực lượng này quá mạnh, hơn nữa tỉnh ngộ tới quá đột nhiên để hắn không thể không cố gắng thích ứng.
Một bên, Chu Nguyên Hải thấy Lý Niệm Phàm cau mày, khí tức chập trùng không ngừng, lập tức trong bụng nở hoa.
Bị ta đột nhiên điểm phá, đại đạo chi tâm vỡ vụn, lực lượng bản nguyên sắp sụp đổ rồi đi, tiếp theo chính là lúc ta thôn phệ mọi thứ nơi này!