Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 333: CHƯƠNG 333: ĐEN ĂN ĐEN! XEM CÓ VỮNG VÀNG KHÔNG!

"Chuyện này là thật?"

Lời nói của Cổ Tích Nhu đi thẳng vào vấn đề, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Bao gồm cả Bùi An trong đó, bọn họ đều là khổ vì không biết nên nên chia sẻ với cao nhân như thế nào, luôn cảm giác thực lực của mình không tốt, cũng chỉ có thể đối phó với một số tiểu nhân vật Ma tộc, vậy làm sao có thể xứng đáng với ơn tài bồi của cao nhân?

Bởi vậy, bọn hắn hôm nay, nếu như không làm ra một chút thành tích, căn bản không mặt mũi nào đi bái phỏng cao nhân.

Tuy rằng với sự thân thiện và rộng lượng của cao nhân, khả năng cao là sẽ không tính toán chi li với bọn họ, nhưng là đạo tâm của bọn họ không cho phép mình làm như vậy, mặc dù những gì họ có thể bỏ ra tặng cho cao nhân có thể không phải là vấn đề to tát gì nhưng nhất định phải có lòng thành, lễ tiết nhất định phải đúng chỗ!

"Đồ vật bình thường cao nhân tự nhiên là không để vào mắt, nghĩ tới các vị cũng sẽ không ngốc tới đi tặng những thứ kia."

Cổ Tích Nhu nhàn nhạt mở miệng, sau đó không thiếu khoe khoang nói: "Lần trước, ta tặng cho cao nhân một hạt giống, cao nhân đã rất hài lòng."

Cố Uyên khẽ gật đầu, mở miệng nói: "Ta đây ngược lại là biết một chút, cao nhân đối với thực vật đặc thù nhất là cây ăn quả, vẫn là cảm thấy rất hứng thú."

Bùi An nhìn vào Cổ Tích Nhu, mở miệng nói: "Chẳng lẽ ngươi có con đường nào có thể thu hoạch được hạt giống?"

"Ta ở Tiên giới sống tới mức thảm là thảm một chút, nhưng lại biết nhiều ngõ ngách không muốn người biết."

Cổ Tích Nhu nhìn vào mọi người, tiếp tục nói: "Bảo bối không ít, tuy nhiên lại có tính nguy hiểm nhất định, thích hợp liều một phen."

"Khó trách mỗi lần ta kêu gọi ngươi, ngươi không hề đáp ứng, mỗi lần không phải đang trốn thì chính là bị đuổi giết."

Diêu Mộng Cơ ngơ ngác nhìn vào sư tổ nhà mình, thật sự là khó có thể tưởng tượng được nàng ta vậy mà thích tìm đường chết như thế.

Cổ Tích Nhu mở miệng cười nói: "Bởi vì cái gọi là cầu phú quý trong nguy hiểm, liều một phen mới có cơ hội, con đường tu tiên vốn đã là như thế, các vị cảm thấy thế nào?"

"Nếu như có thể vì cao nhân, tự nhiên là muôn lần chết không chối từ!"

Cố Trường Thanh chắp tay, khách khí nói: "Không biết Cổ đạo hữu chuẩn bị làm như thế nào?"

"Hạt giống lần trước kia, ta bắt đầu đổi lấy từ một chỗ trong chợ đen, cũng bởi vì cái hạt giống đó, ta mới bị rơi vào đám người khác truy sát." Cổ Tích Nhu dừng một chút, tiếp tục nói: "Chỗ chợ đen đó tuy rằng thích thích tiêu diệt trong bóng tối nhưng là có rất nhiều bảo bối, thậm chí không ít đều là bảo bối thời viễn cổ, chú trọng lấy bảo bối đổi bảo bối."

"Lấy bảo bối đổi bảo bối?"

Tất cả mọi người hơi sũng sờ, lập tức một điểm thông, "Ý của ngươi là muốn đoàn người chúng ta cùng góp bảo bối vào một chỗ?"

Cổ Tích Nhu gật đầu, "Đúng vậy a, hơn nữa nhất định phải là bảo bối hiếm thấy trên đời! Chỗ này của ta tổng cộng được cao nhân cho hai quả quýt, các ngươi cũng lấy ra."

Bùi An không do dự, trực tiếp lấy ra mảnh gỗ vụn mà trước đó Lý Niệm Phàm coi là rác rưởi, "Chỗ ta ngược lại là có một ít linh căn."

"Chỗ ta cũng có một quả quýt, còn có một chút lá trà." Lạc Hoàng cũng móc đồ vật của mình ra.

Lá trà này còn là lá trà lúc đầu kết bạn với cao nhân, ẩn chứa đạo vận, mỗi ngày chỉ lấy ra một chút nhỏ, tiết kiệm cho tới bây giờ.

Thứ mà cao nhân cho đối với bọn hắn mà nói thì tuyệt đối là những thứ trân quý tới cực điểm, nhưng bây giờ lại lấy ra mà không do dự chút nào.

Tổng cộng có ba quả quýt, tám mảnh linh căn và non nửa lạng lá trà.

Cứ như vậy đặt lên bàn, mọi người lại là cực kỳ thận trọng nhìn vào, như thể đang nhìn thứ quý giá nhất trên đời.

Bùi An lo lắng mà nói: "Cổ tiên tử, có đáng tin cậy không? Đây chính là toàn bộ gia sản của chúng ta a."

"Tuyệt đối đáng tin cậy, nhưng phải đề phòng bị tiêu diệt trong bóng tối." Cổ Tích Nhu cười nói: "Lần trước ta đã lộ mặt qua, không thích hợp lại đi tới, Trường Thanh đạo hữu vừa mới thành tiên, là một người mới cho nên cực kỳ thích hợp."

Mọi người lại thương nghị một lúc, lập tức hứng thú tăng vọt, lập tức hướng về Tiên giới mà đi.

Tiên giới.

Cố Trường Thanh trên mặt đeo mặt nạ, dựa theo hướng dẫn của Cổ Tích Nhu, hắn đi tới một tòa thành trì, sau đó quan sát trước sau cẩn thận rồi sờ khẽ lên ngực của mình, cắm đầu đi vào trong.

Lúc hắn thành tiên cũng không có khẩn trương như thế này, trên người chính mình bây giờ, thế nhưng là mang theo một khoản tiền lớn a, khoảng chừng ba quả quýt, chút mảnh gỗ vụt và non nửa hai lạng lá trà a!

Sợ gặp phải cướp bóc.

Vừa nghĩ tới chẳng mấy chốc còn phải giao dịch với một cái hắc điếm thì càng cảm thấy căng thẳng hơn.

Không bao lâu, hắn đã đi tới trước một cửa hàng ở sâu trong chợ đen.

Trong cửa hàng toàn bộ đều là một màu đen kịt, chỉ có một tấm rèm đen buông xuống, trông vô cùng uy nghiêm.

"Chính là chỗ này."

Cố Trường Thanh hít sâu một hơi, chậm rãi đi vào.

Trong bóng tối, một giọng nói khàn khàn truyền tới, "Có phải là tới trao đổi đồ vật?"

Cố Trường Thanh lấy lại bình tĩnh, mở miệng nói: "Không sai."

"Trước kia từng tới chưa?"

"Chưa."

"Được rồi, lấy đồ vật của ngươi ra đi."

Trong phòn bắt đầu xuất hiện ánh sáng yếu ớt, một lão giả chậm rãi xuất hiện ở trước mặt Cố Trường Thanh.

Cổ tay Cố Trường Thanh khẽ đảo, lấy ra tất cả đồ vật đã chuẩn bị.

"Đây là quýt?"

Lão giả nhướng mày, cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi, phản ứng đầu tiên chính là mình nhận lấy vũ nhục.

Tuy nhiên, hắn ta cũng là một người thông minh thấy nhiều biết nhiều, sắc mặt đã sớm trở nên cực kỳ ngưng trọng lên, miệng khẽ kêu một tiếng.

Đồng thời càng ngày càng giật mình.

"Linh căn tiên quả, quýt này lại là linh căn tiên quả?!"

"Mảnh gỗ vụn này ... hả? Thế mà cũng là linh căn, ai lại có thể nhẫn tâm pháp hư bọn nó thành như vậy?"

"Lá trà này, thế mà ẩn chứa đạo vận, có thể làm cho người ngộ đạo!"

Cái này, cái này, cái này. . .

Mà lấy định lực của lão giả, cũng là nhịn không được mà hít vào một ngụm khí lạnh, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn.

Ba món đồ này, quá kinh khủng, quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Bất luận một cái trong đó đều đủ để tạo ra độ coi trọng cao của hắn, chỉ có điều số lượng không lớn.

Cái tên Thiên Tiên này chẳng lẽ giẫm vào cứt chó gì, vận khít vậy mà tốt như vậy?

Cưỡng ép đè xuống xung động tự mình ra tay, mở miệng nói: "Ngươi muốn đổi cái gì?"

Cố Trường Thanh không nghĩ ngợi chút nào nói: "Bảo bối thời viễn cổ, tốt nhất là linh vật tương đối đặc thù."

"Được!" Lão giả không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đáp ứng xuống.

Đưa tay vung lên, một cái la bàn màu đen trực tiếp trôi nổi ở trước mặt Cố Trường Thanh, lóe ra ánh sáng âm u, một cỗ khí tức kỳ là tỏa ra từ trên la bàn, khí tức mang theo phong cách cổ xưa tới cực điểm.

Lão giả nói ra lời giới thiệu: "Thứ này tên là Thiên Cơ Trận bàn, bên trong có thể có mười vạn loại trận pháp biến hóa, mặc dù là Tiên Thiên Linh bảo hạ phẩm, nhưng nếu như có thể vận dụng thuần thục trận pháp trong đó, uy lực sẽ không thua Tiên Thiên Linh bảo trung phẩm, như thế nào?"

Tiên Thiên Linh bảo, miễn cưỡng có thể lấy ra được.

Cố Trường Thanh thở một hơi dài nhẹ nhõm, gật đầu nói: "Ta đổi!"

Con ngươi lão giả đột nhiên chăm chú nhìn vào Cố Trường Thanh, khàn giọng nói: "Đạo hữu, nếu ngươi nguyện ý nói ra lai lịch của ba món đồ này cho ta, ta có thể trực tiếp đưa tặng ngươi một cái Tiên Thiên Linh bảo, đồng thời coi ngươi làm thượng khách!"

"Không được." Cố Trường Thanh lắcd dầu, không suy nghĩ một chút nào quay đầu bước nhanh rời đi, "Cáo từ!"

Lão giả nhìn vào bóng lưng của Cố Trường Thanh, đôi mắt đã híp lại thành một cái khe hở.

"Ba món đồ này, mỗi một dạng đều đã tuyệt tích ở Tiên giới, ngay cả gặp cũng không gặp được chớ nói chi là cầu, chỉ là một tên tiểu tiên vừa mới tấn thăng cảnh giới Thiên Tiên, dựa vào cái gì mà thu hoạch được?"

Nội tâm của lão giả đập phanh phanh không ngừng, nếu như có thể thu hoạch được tin tức nơi phát ra, đây tuyệt đối là một tạo hóa vô cùng to lớn không thể tưởng tượng nổi!

"Thậm chí so với mật ong Kim Diễm phong và trứng Hỏa Tước trước đó không lâu còn muốn trân quý hơn nhiều, chỉ tiếc người được cử đi ra lần trước lại mất tích, lần này nói cái gì cũng không thể bỏ qua!"

Ánh mắt lão giả hiện lên một vệt tàn khốc, cắn răng một cái, mở miệng nói: "Vì bảo đảm vạn vô nhất thất, lần này phái ra ba tên Chân Tiên theo tới! Ta cũng không tin, như vậy còn không bắt được một tên Thiên Tiên nho nhỏ!"

Cố Trường Thanh đi ra khỏi cửa hàng, căn bản không có quản sau lưng, trực tiếp hướng ngoại thành mà đi.

Sau đó cưới mây, bay thẳng tới một cái phương hướng mà đi.

Một mực đi tới một chỗ núi hoang, lúc này mới bắt đầu giảm tốc độ.

Ở đằng sau hắn, ba đạo thân ảnh đi theo lặng yên không một tiếng động, bọn họ ẩn giấu đi khí tức của mình, không vì cái khác, chỉ là muốn đi theo Cố Trường Thanh, nhìn xem có thể thám thính tới nhiều bí mật hơn không.

"Chỉ là Thiên Tiên thế mà thu hoạch được linh căn, chẳng lẽ xâm nhập vào bí cảnh viễn cổ nào đó?"

"Ta cảm thấy lần này tuyệt đối là một con cá lớn, rất có khả năng có tạo hóa vô cùng lớn, chúng ta sắp phát đạt! Ha ha ha."

"Được rồi, cần phải cẩn thận hơn, tuyệt đối không nên để mất dấu, các ngươi quên, lần trước hai tên Thiên Tiên được phái đi ra kia đều tung tích không rõ sao."

"Hai tên kia làm sao có thể so được với chúng ta? Chúng ta thế nhưng là ba tên Chân Tiên, đủ để bước đi ngang ở Tiên giới! Con sóng này 'vững vàng'."

Ba người trong khi nói chuyện, đột nhiên cảm thấy không khí xung quanh có chút bất thường, trong lòng dâng lên một cỗ linh cảm không lành.

Ngẩng đầu một cái lúc này mới phát hiện, chính mình thế mà đã không hiểu ra sao cả rơi vào vòng vây.

Bùi An, Cố Uyên, Cổ Tích Nhu, Cố Trường Thanh đang yên lặng nhìn chằm chằm vào mình, thậm chí để cho an toàn hơn, ngay cả Đinh Tiểu Túc cũng gọi tới, năm người hoàn mỹ bao vây ba người kia.

Tâm tư ba người kia lập tức bắt đầu sợ hãi, yếu ớt lui về sau hai bước.

"Cái cái này, chúng ta chỉ là đi đường tắt qua nơi đây, các vị đây là có ý gì? Chẳng lẽ có hiểu lầm gì ở đây sao?"

"Đại ca, ta sai rồi, ta không biết các ngươi có nhiều người như vậy."

"Thật xin lỗi, quấy rầy, cáo từ!"

Bùi An cười ha ha, "Không quấy rầy, tới, biểu diễn bước đi ngang để xem có vững vàng không."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!