Lạc Tiên sơn mạch.
Ba đạo thân ảnh cưỡi mây đạp gió, chậm rãi hạ xuống.
Bởi vì lo lắng có quá nhiều người sẽ quấy nhiễu tới cao nhân, cho nên chỉ có ba người Bùi An, Cổ Tích Nhu và Lạc Hoàng.
Cứ như vậy, vừa vặn đại biểu cho ba bên, hơn nữa Lạc Hoàng ngay tại Càn Long tiên triều, có thể nói có quan hệ tới thân thiết với cao nhân, cũng nhau bái phỏng cũng sẽ không cảm thấy đột ngột.
Đương nhiên, cơ duyên lớn như thế được trao cho ba người bọn hắn tự nhiên cũng không phải nhường không công, tốt xấu cũng phải chia chút bảo bối cho tới an ủi những người kia.
Nếu như may mắn từ chỗ cao nhân mang về được cái gì, vậy chắc chắn cũng không thể quên những người khác.
Thông qua tiếp xúc nhiều với cao nhân, bọn họ biết, cao nhân quan tâm nhất chính là thể diện và lễ tiết, tuyệt đối không thể lòng tham không đáy, đùa nghịch chút mưu kế nào, mọi người đều là cùng nhau làm việc vì cao nhân, cho nên càng phải như thế.
"Cũng không biết cái gọi là Thiên Cơ trận bàn này, cao nhân có thể để mắt tới hay không." Cổ Tích Nhu vừa đi, vừa nhìn về phía Bùi An, mở miệng nói: "Bùi đạo hữu, Thanh Vân tông ngươi không phải là rất có nghiên cứu đối với trận pháp sao, cảm thấy cái trận bàn này như thế nào?"
"Sâu không lường được!"
Bùi An một mực thích khoe khoang nói khoác chính mình, nhưng lần này vậy mà lại khiêm tốn như vậy, có thể thấy được trận bàn này thật rất thâm ảo.
Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Ngươi lấy vấn đề này ra hỏi ta, là đang thành tâm giễu cợt ta đi! Đây chính là Tiên Thiên Linh bảo, trong đó xem như trận pháp cấp thấp nhất cũng đủ để ta nghiên cứu một đoạn thời gian rất dài, chứ đừng nói trận pháp ở bên trong có tới mười mấy vạn loại biến hóa, đây quả thực có thể đùa chơi chết ta."
Tiên Thiên Linh bảo đối với bọn hắn mà nói đó là bảo bối nghĩ cũng không dám nghĩ tới, toàn bộ tài sản bản thân cộng lại cũng không đáng một cái Tiên Thiên Linh bảo, tuy nhiên, bọn họ nhưng không có một chút không muốn nào, ngược lại là sợ cao nhân không để mắt tới.
Cổ Tích Nhu thở một hơi dài nhẹ nhõm, "Vậy là tốt rồi, nếu như ngay cả ngươi cũng không cảm thấy thâm ảo, vậy ta là tuyệt đối không có mặt mũi dâng cho cao nhân."
Sắc mặt Bùi An tối đen lại, "Ta có thể hiểu thành ngươi là đang gây hấn với ta không?"
Bước chân Lạc Hoàng lập tức cứng đờ, đi ở sau lưng hai người này.
Thần tiên ở trong trêu đùa nhau, thật là đáng sợ, ta phải cẩn thận không gặp phải tai bay vạ gió.
Không bao lâu, Tứ Hợp viện của cao nhân đã xuất hiện ở trong tầm mắt, ba người đều là chỉnh đốn toàn thân, không dám nói nữa, vô cùng thành kính hướng về phía trước mà đi.
Lạc Hoàng hít sâu một hơi, đi tới trước cửa, đưa tay gõ đông đông đông.
"Có khách nhân đến, Tiểu Bạch, nhanh đi mở cửa."
Bên trong truyền tới tiếng của Lý Niệm Phàm.
Theo đó chính là tiếng bước chân "Cộc cộc cộc".
"Kẹt kẹt."
Cửa mở.
Tiểu Bạch từ bên trong thò đầu ra, mở miệng nói: "Không có ý tứ, để các vị đợi lâu."
Ba người lập tức dọa tới tóc gáy dựng đứng lên, vội vàng khoa tay, "Không dám, không dám."
"Mời vào đi."
Lập tức, ba người thận trọng cất bước đi vào Tứ Hợp viện, đưa mắt đã thấy Lý Niệm Phàm đang đánh cờ với Đát Kỷ ở trong sân, đồng loạt chắp tay, cung kính nói: "Bái kiến Lý công tử, Đát Kỷ cô nương."
"Ha ha ha, hóa ra là các ngươi, hoanh nghênh hoan nghênh, Bùi lão và Cổ tiên tử thế nhưng là đã lâu không gặp."
Lý Niệm Phàm vội vàng chào hỏi, cười nói: "Các ngươi tới vừa đúng, ta vừa mới nghiên cứu ra một cái bánh ga tô kem, các ngươi thế nhưng là có lộc ăn."
Tiên nhân phải thường xuyên tới mới có thể giao lưu tình cảm nha, nếu như thời gian dài mà không tới làm khách, Lý Niệm Phàm ngược lại sẽ cảm thấy có chút trống vắng.
Hắn chế tạo món ngon, đầu tiên là vì để cho mình hưởng thụ, đương nhiên, nếu như tiện thể có thể lưu lại trong dạ dày của những tiên nhân này thì tự nhiên là chuyện cực tốt, như thế mới có thể để cho bọn họ khó mà quên, nhớ mãi không quên đối với nơi này.
Ba người mừng rỡ, không nghĩ tới vừa mới tới thế mà lại kiếm được một đợt vơ duyên lớn, vô cùng cảm kích cộng thêm cảm động nói: "Đa tạ Lý công tử."
Cao nhân đối với chúng ta mà nói thì thật sự là quá tốt rồi.
Tiểu Bạch đã bưng một cái khay đi tới.
Trên khay, yên tĩnh trưng bày một cái bánh gatô lớn.
Bánh gatô là một cái chỉnh thể, không phải từng miếng từng miếng mà là một cái đĩa nối liền, hình trụ to bằng mặt người, bề ngoài cực kỳ đều đặn có nhan sắc là màu nâu, bởi vì ngại phiền phức cho nên Lý Niệm Phàm cũng không có tô điểm bao nhiêu cho mặt ngoài, đơn giản nhưng lại không cảm thấy đơn điệu.
Ba người nhìn vào bánh gatô kia, con mắt nháy cũng không nháy, cổ họng đều không tự chủ được mà nhấp nhô lên xuống, cảm giác bờ môi có chút khô, đây là khát vọng cực độ đối với món ăn ngon mà tạo thành.
Hô hấp ba người đều ngừng lại, ánh mắt trông mong một mực theo bánh gatô được đặt vào trên mặt bàn, lè lưỡi liếm môi một cái.
Đứng ở rất gần, hương thơm của bánh gatô càng nổi bật, không thể không nói đây là điều vô cùng kỳ diệu của tạo hóa, trứng gà, bột mì thêm sữa bò, ba loại này thế mà có thể dung hợp hoàn mỹ, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào, dụ cảm giác thèm ăn của mọi người.
Hương thơm thanh tao, tuy không thể lan tỏa ra xa như những món ngon khác nhưng chỉ cần ngửi thấy cũng đã đủ để làm cho người ta không thể dứt ra được.
Tiểu Bạch lấy dao ra, nhẹ nhàng cắt ra ở trên bánh gatô mấy lần, dễ dàng là chia cắt ra thành mấy miếng nhỏ có kích thước tương đương nhau, ở dưới dao công cực hạn, trong nháy mắt như là bông hoa nở rộ đẹp mắt.
"Bánh gatô sữa, mời các vị từ từ dùng."
"Đa tạ Tiểu Bạch."
"Được rồi, các vị tranh thủ thời gian nếm thử, xem có hợp khẩu vị hay không." Lý Niệm Phàm cười nói: "Sữa bò trứng gà thế nhưng là tổ hợp tuyệt hảo, đây vẫn chỉ là bánh gatô sữa bò đơn giản nhất, sau này còn có thể cho thêm hoa quả, làm thành bơ vân vân."
Ba người vội vàng đáp lời nói: "Ôi, vậy chúng ta ăn."
Cái này làm sao có thể không hợp khẩu vị cho được.
Trong lòng ba người đều hiểu rõ, đây chính là trứng Hỏa Tước, tăng thêm sữa của Ngũ Sắc Thần Ngưu, lại phối hợp bột mì đặc biệt ở chỗ cao nhân mới làm thành.
Đồ ăn như thế này, không chỉ thơm ngon, mà còn càng là đoạt tọa hóa của thiên a, đặt ở bên ngoài, đủ để cho vô số tiên nhân phải quỳ liếm!
Ba người đều thận trọng mỗi người cầm một miếng, đưa tới trước mặt của mình.
Thật mềm.
Đây là cảm giác đầu tiên cảu bọn họ.
Loại cảm giác này quả thực khó nói nên lời, cũng không dám dùng sức, giống như thoáng dùng sức đều có thể bóp ra nước, càng là sợ dùng sức sẽ bóp tới miếng bánh gatô này biến hình, thật là không đành lòng phá hỏng cái sự đẹp đẽ này.
Mềm như thế, nếu như đưa vào trong miệng của mình, cảm giác kia ...
Ba người cùng lúc sinh lòng chờ mong, chẹp chẹp miệng một cái cái, lại khó mà nhịn xuống, há mồm ra cắn vào.
Thật mềm, giống như cắn vào đám mây vậy.
Vào miệng thì tan, cùng nước bọt hòa làm một thể một mực chảy xuối tới vào trong dạ dày, giống như biến thành hương khí, tràn đầy miệng và lỗ mũi, giống như muốn tràn ra ngoài.
"Ngon ... ăn thật ngon!"
Không nói Lạc Hoàng và Bùi An, mà ngay cả Cổ Tích Nhu cũng khó mà khống chế lại chính mình, há miệng ra, lại có thể nuốt nguyên một miếng bánh gatô vào mồm.
Mấu chốt nhất là, nhiều bánh gatô như vậy, dường như căn bản không cần nhấm nuốt, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi vẩy một cái thì đã tan ra, hòa thành một thể với thân thể của mình.
Để toàn bộ thân thể của nàng đều rất giống như đang ngâm mình trong dòng nước ấm vậy, lỗ chân lông toàn thân mở ra, lặp đi lặp lại như vậy.
Hưởng thụ, hưởng thụ cực hạn!
Nơi này của cao nhân quả thực chính là thiên đường, không nói món ngon có thể mang tới cơ duyên, chỉ là loại cảm giác hạnh phúc này chính là chưa từng được thể nghiệm qua a!
Đột nhiên, bọn họ đều sinh lòng cảm động, chính mình tu tiên để làm gì, sống được lâu thì có ích lợi gì? Hạnh phúc không?
Không a, chỉ có nếm qua món ngon của cao nhân thì cuộc sống này mới xem như là sống không uổng phí a!
Lý Niệm Phàm cười nói: "Sao rồi? Mùi vị như thế nào?"
"Ăn ngon, ăn quá ngon! Răng môi còn lưu hương, vô cùng dư vị."
"Thật không dám giấu giếm, mỗi một lần tới nơi này của Lý công tử, là thời khắc mà ta buông lỏng nhất."
Lý Niệm Phàm cười lên ha ha một tiếng, "Đúng vậy, món ngon thế nhưng là có thể làm cho người ta quên mất đi phiền não, đồng dạng là một trong những hưởng thụ lớn nhất của đời người."
"Lý công tử, chúng ta tới lần này còn mang theo một cái đồ chơi nhỏ." Cổ tay Bùi An khẽ đảo, Thiên Cơ trận bàn đã xuất hiện trong tay, chậm rãi đưa tới trước mặt Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm nói ngay: "các ngươi cũng thật sự là, ta đã nói bao nhiêu lần rồi a, tới thì cứ tới đi, cứ mỗi lần tới lần nào cũng phải mang theo lễ vật, cứ như vậy sẽ để cho ta ngượng ngùng a."
Bùi An vội vàng nói: "Đồ chơi nhỏ mà thôi, bảo bối không coi vào đâu a."
"Vậy ta từ chối thì bất kính." Lý Niệm Phàm cười mà nhận lấy, tiên nhân người ta tự nhiên không có khả năng chiếm tiện nghi của chính mình kẻ phàm nhân này, nếu như không thu ngược lại là không cho tiên nhân thể diện, có qua có lại mới toại lòng nhau nha.
Trận bàn cũng không tính nhỏ, kích thước không chênh lệch nhiều so với bàn cờ, màu sắc là màu đen, thoạt nhìn là một cái la bàn, trên đó có từng cái từng cái đường vân, theo ngón tay chà xát dọc theo đường vân sẽ có ánh sáng vàng lấp lóe.
"Ha? Có chút thú vị."
Lý Niệm Phàm lập tức nổi lên hứng thú, hai tay lại thử nghiệm xoa xoa vào trên.
Theo ngón tay gảy, màu sắc trên la bàn bắt đầu lóe lên không ngừng, vầng sáng xuất hiện có màu sắc không hoàn toàn giống nhau, giống như một con rắt nhiều màu sắc chảy xuôi, hơn nữa ở trên la bàn còn tạo thành các loại đồ án có các loại sắc thái khác biệt.
"Cái này ... máy chơi trò chơi?"