Một lão giả tóc trắng xóa ngồi ngay ngắn ở trên một cái bồ đoàn.
Làn da hắn nhăn nheo, trông như tiều tụy, tóc thì khô héo như cỏ khô, mang tới cho người ta một loại cảm giác như là một gốc cây sắp chết héo, sinh cơ tan rã.
Mà ở trên người lão giả này thì đã bám đầy bụi rồi, hô hấp như có như không, nếu như đứng ở khoảng cách gần thì sẽ ngửi thấy một mùi già nua và suy tàn.
Đây chính là dấu hiệu của hiện tượng Thiên Nhân Ngũ Suy.
Một khi trở thành tiên nhân thì sẽ được thoát thai hoán cốt, có được thể chất vô cấu, tro bụi tự nhiên sẽ trượt rơi xuống, xem như đi chân trần đi vào bên trong một vũng bùn thì cũng sẽ không dính một chút dơ bẩn nào.
Nhưng là khi đi vào trạng thái Thiên Nhân Ngũ Suy, thể chất vô cấu dần dần sẽ biến mất.
Đệ nhất suy chính là quần áo sinh dơ bẩn, đệ nhị suy chính là tóc khô khéo, đệ tam suy chính là chảy mồ hôi nách, đệ tứ suy thân thể mùi hôi khó ngửi, đệ ngũ suy thì tỉ lệ sống là không, tự nhiên tuổi thọ hết mà chết già.
Hai chân hắn cuộn lại, híp mắt, miệng khẽ nhúc nhích, giống như đang đối thoại với người nào đó.
Nhìn kỹ mới phát hiện ra, ở trước mặt của hắn có một điểm đen cực kỳ nhỏ, lại là một con muỗi nhỏ màu đen không đáng chú ý.
Con muỗi nhỏ này còn quấn lấy lão giả, ong ong ong bay một vòng, sau đó chậm rãi bám vào cổ của lão giả, vùi muỗi dễ dàng đâm thủng làn da.
Ngay sau đó, da dẻ nhăn nheo của lão giả thế mà bắt đầu giãn ra, khí tức mục nát dần dần biến mất, bên trong đôi mắt vẻ mặt cũng trở nên sáng sủa hơn.
Bên trong đôi mắt của lão giả mang theo sự kích động, cung kính nói: "Đa tạ thượng tiên ban cho cuộc sống mới."
Con muỗi ong ong ong mở miệng nói: "Chuyện lần này tuy rằng thất bại, nhưng các ngươi làm được rất tốt, trước tiên ban cho ngươi năm trăm năm, tiếp theo là nhiệm vụ mới, nếu như hoàn thành tốt, có thể lại thêm năm trăm năm!"
Lão giả mừng rỡ, vội vàng nói: "Vãn bối tuân mệnh!"
Đúng lúc này, Đại trưởng lão vội vàng chạy tới, ở bên ngoài cố làm ra vẻ bình tĩnh nhưng nội tâm đã sụp đổ, bối rối nói: "Thưa Thái Thượng trưởng lão đáng kính, việc lớn không tốt rồi, việc lớn không tốt rồi! Quân địch đã đánh tới a!"
Đại trưởng lão trong lòng thật ra thì có lời oán giận đối với Thái Thượng trưởng lão.
Vân Lạc các chúng ta trước đây phát triển không phải tốt lắm sao? Mọi người cùng nhau tâm sự, chém gió phật sóng thần, làm ra dáng vẻ tiên phong đạo cốt, sống thêm mấy ngàn năm nữa thì không thơm sao?
Thế mà tại sao lại phải đi đối phó với một tồn tại đáng sợ không rõ đầu đuôi ra làm sao?
Ngươi đối phó cái gì a!
Đại trưởng lão trong lòng than nhẹ một tiếng, hắn biết Thái Thượng trưởng lão ngày giờ không còn nhiều, đã bắt đầu điên cuồng, nhưng là ngươi nhìn xem, đã đẩy Vân Lạc cốc tới nơi đầu sóng ngọn gió rồi, người ta mang theo một đám đông người đánh tới!
Bây giờ ngay cả Các chủ cũng đã không còn, chúng ta lấy cái gì đánh với người ta?
"Vội cái gì?" Thái Thượng trưởng lão hừ lạnh một tiếng, vô cùng bình tĩnh, trong giọng nói còn đầy vẻ bình tĩnh và khinh thường, "Có ta ở đây, Vân Lạc các có thể bảo vệ được an toàn!"
"Thế nhưng là Các chủ đã chết, chúng ta ..."
Đại trưởng lão giọng điệu cứng rắn nói một nửa, nửa câu sau lại rõ ràng nuốt trở vào, dùng một loại ánh mắt kinh ngạc tới cực điểm mà nhìn vào Thái Thượng trưởng lão, đầu lưỡi cũng bắt đầu run lên, "Thái Thượng trưởng lão, ngươi, ngươi ..."
Trẻ, Thái Thượng trưởng lão thế mà thật trẻ ra!
Tuy rằng trông bề ngoài thì vẫn còn là lão giả, nhưng làn da rõ ràng đã trở nên hồng nhuận và sáng bóng.
Thái Thượng trưởng lão mặt mỉm cười, nhìn vào Đại trưởng lão, nói ra lời nói lạnh lùng: "Ha ha, Các chủ chết thì đã chết rồi, cũng chẳng phải chuyện ghê gớm gì, phải biết, Vân Lạc các là dựa vào ta mới có thể chống đỡ tới bây giờ!"
"Đi thôi, theo ta đi chiếu cố đám người kia."
"Vâng, vâng."
Bên ngoài Vân Lạc các.
Từng đám từng đám mây từ đằng xa chậm rãi bay tới, sắc mặt Đát Kỷ rất bình tĩnh, đôi mắt đẹp nhìn về phía trước, một cỗ khí tức rét lạnh bao phủ về phía Vân Lạc các.
Mọi người phần lớn là cưỡi mây, chỉ có một người, dưới chân giẫm lên phi kiếm, tốc độ cực nhanh, cuồng tiếu một tiếng đã không kịp chờ đợi lao về phía Vân Lạc các.
Kiếm quang tung hoành, áo bào đen thổi lất phất trong gió, sợi râu có cái thì vắt cổ có cái thì vắt lên mũi, thế không thể đỡ.
Hắn... chính là Tiêu Thừa Phong.
"Vân Lạc các tiểu nhi, thấy Tiêu Thừa Phong ta còn không nhanh ra phục tùng!"
Giọng nói của hắn cuộn trào lồng lộn lên, giống như lôi đình, phối hợp với hư ảnh trưởng kiếm lóe sáng tới cực điểm, giống như là Kiếm tiên hàng thế, ánh sáng thậm chí từng có lần vượt lên trên mặt trời trên trời.
"Ầm ầm!"
Đáp lại hắn là một tia chớp!
Như ngân xà (rắn bạc), treo ngược từ trên bầu trời mà xuống, điện quang lập lòe, bổ thẳng về phía Tiêu Thừa Phong mà tới.
Đôi mắt Tiêu Thừa Phong trầm xuống, đưa tay bấm pháp quyết, một cái bóng trường kiếm lập tức ngưng ra ở trước ngực của hắn, tốc độ cũng nhanh tới cực hạn, bá một tiếng giống như đâm rách không gian, biến mất không còn tăm tích.
Ở lúc xuất hiện lại một lần nữa thì va chạm vào thiểm điện kia, phát ra tiếng vổ vang đinh tai.
Tiêu Thừa Phong ngạo nghễ nói: "Chỉ như này? Không gì hơn cái này!"
Bên trong Vân Lạc các, giọng nói già nua truyền tới, vô cùng lạnh lùng, "Tiểu nhi không biết sống chết kia, lúc lão phu tung hoành Tiên giới, ngươi còn chưa tới trong bụng mẹ nha!"
Tiêu Thừa Phong đứng ở không trung, bên trong miệng nói ra những lời nói hùng hồn, "Ngươi nói không sai, bởi vì khi đó ta còn đang làm cha ngươi! Sao, hiện tại trở thành Thái Ất Kim Tiên thì không nhận cha ngươi nữa rồi?"
"Muốn chết! ! !"
Bên trong Vân Lạc các phát ra một tiếng nổi giận, trong tiếng lốp bốp, một con Long Lôi màu xanh thẳm chẳng mấy chốc đã ngưng tụ ở trên không trung, thân thể nhoáng một cái, trong chớp mắt đã tới trước mặt Tiêu Thừa Phong.
Tiêu Thừa Phong ngự kiếm muốn né, nhưng Long Lôi lại đột nhiên có một chiêu Thần Long Bãi Vĩ, xen lẫn khí thế ngập trời vang lên ầm ầm mà tới.
Điện quang rơi đập vào trên trường kiếm của Tiêu Thừa Phong, để trong miệng của hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lập tức bị tê liệt, trên những sợi tóc tung bay của hắn, có dấu vết cháy đen.
Ngay sau đó, Long Lôi há to miệng, muốn nuốt Tiêu Thừa Phong.
Tốc độ của Tiêu Thừa Phong chậm đi rất nhiều, vừa chạy vừa kêu, "Ngao huynh cứu ta!"
"Ai, thật ra thì ta không muốn cứu ngươi lắm a."
Ngao Thành thở dài thườn thượt, thân thể hóa Long ngăn ở trước người Tiêu Thừa Phong, va chạm vào Long Lôi.
Sau đó lại hóa thành hình người một lần nữa, mày nhăn lại.
Hắn có thể cảm nhận được uy lực của Long Lôi này ... rất mạnh.
"Ai cho các ngươi dũng khí, dám tới gương oai ở Vân Lạc các ta?"
Thái Thượng trưởng lão đứng ở trên không trung của Vân Lạc các, tiên phong đạo cốt, đạo bào trôi nổi, dáng người như có như không, khí thế sục sôi.
Phương thức xuất hiện sắc nhọn, như là một liều thuốc trợ tim lập tức khiến đệ tử của Vân Lạc các không còn bị kinh hoảng, thậm chí có chút kích động.
"Đây chính là Thái Thượng trưởng lão của chúng ta sao?"
"Vào tông năm ngàn năm, ta chỉ nghe qua nhưng chưa bao giờ được thấy, không nghĩ tới hôm nay lại được thấy, không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng làm ra một tiếng hót vang dội kinh người, chim còn khỏe còn khỏe."
"Tông ta thế mà ẩn giấu đi một đại lão lợi hại như thế, phong ba này ổn a."
Ngao Thành và Tiêu Thừa Phong cùng nhau lui lại, ánh mắt ngưng trọng nhìn vào Thái Thượng trưởng lão kia.
"Hàn Mặc Phong?"
Lông mày Tử Diệp tiên tử bỗng nhiên nhíu một cái, lộ ra vẻ kinh ngạc, "Ngươi thế mà không chết?"
Hàn Mặc Phong cười ha hả một tiếng, "Tử Diệp tiên tử, ngươi sống thế nhưng còn lâu năm hơn so với ta nhiều, ngươi không phải cũng không chết sao?"
Tử Diệp nhíu mày lại tới càng chặt hơn, "Ngươi biết ta?"
Hàn Mặc Phong mở miệng nói: "Thất công cúa của Thiên Cung thời viễn cổ, tự nhiên như sấm bên tai!"
Bao quát cả Tiêu Thừa Phong vào bên trong, tất cả mọi người đều kinh ngạc mà nhìn vào Tử Diệp, mặc dù biết nàng ta ra từ Thiên Cung nhưng lại không nghĩ rằng lại có lai lịch lớn như vậy.