Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 345: CHƯƠNG 345: NGƯƠI ĐÂY LÀ ĐANG COI NHẸ TA SAO?

"Ai nói cho ngươi biết?" Trong mắt Tử Diệp lóe ra ánh sáng sắc bén, "Nếu như ngươi đã biết được thân phận của ta, vậy ngươi không có tư cách để mà đứng nói chuyện với ta, bảo người sau lưng của ngươi đi ra đi!"

"Nếu như Thiên Cung vẫn còn, câu nói này của ngươi ta có thể đồng ý, nhưng bây giờ a, lại là một đời người mới thay đời người cũ nha!"

Hàn Mặc Phong khinh thường mà cười nói, "Huống chi, người sau lưng ta, có địa vị lớn tới các ngươi khó mà có thể tưởng tượng nổi, các ngươi căn bản không có tứ cách để mà gặp."

"A, trong mồm chó thì sẽ không thể nhả ra nổi ngà voi!"

Tiêu Thừa Phong cười, ngạo nghễ ưỡn ngực ngẩng cao đầu lên với tư thế hiên ngang bất khuất, "Vậy ngươi có biết đằng sau chúng ta là ai không? Sau lưng của chúng ta là cao nhân tuyệt thế, nói ra những chuyện của hắn là có thể hù chết được ngươi!"

"Buồn cười, nhân vật sau lưng ta mới là lợi hại nhất!"

Hàn Mặc Phong cười lạnh, "Hay là tới so sức nặng của người sau lưng chúng ta một chút đi!"

"Nhiều lời vô ích, giết!"

Trong mắt Đát Kỷ tràn đầy vẻ lạnh lùng, không kịp chờ đợi vươn tay ra, một chỉ chỉ về phía Hàn Mặc Phong!

Trong tay nàng, Huyền Thủy hoàn đột nhiên tỏa ra ánh sáng mịt mờ, từ trong tay bay ra, hóa thân thành một cái vòng tròn màu bạc rất lớn, vòng hướng về phía Hàn Mặc Phong mà đi!

Đồng thời, Huyền m thần thủy như là biển lớn dậy sóng từ trong Huyền Thủy hoàn tuôn trào mãnh liệt mà ra, giống như một con Long nổi giận, giống như ngân hà treo trên biển cả, muốn nuốt hết tất cả Vân Lạc các.

"Bày trận!"

Hàn Mặc Phong thuận tay bấm pháp quyết một cái, ở trên bầu trời của Vân Lạc các, đột nhiên xuất hiện một màn sáng màu xanh thẳm, sau đó, màn sáng này vang lên ầm ầm mà mở rộng ra, bao phủ hết thảy mọi thứ trong phạm vi trăm dặm, lập tức, lực lượng lôi điện bắt đầu tràn ngập ở mỗi một ngóc ngách.

"Lốp bốp!"

Những lôi điện này bắn vào trong Huyền m thần thủy, trong nháy mắt bắn ra từng đợt bọt nước.

Đồng thời, lôi điện khắp trời bắt đầu liên tục liên tục oanh kích về phía mọi người mà đi, lôi đình vang dội khắp trời.

Đát Kỷ khẽ chau mày, mở miệng nói: "Ngăn cản hắn, ta và Hỏa Phượng tới phá trận!"

"Nhất Diệp Chướng Mục!"

Linh Trúc lấy Diệp Tử của chính mình ra, Diệp tử theo gió mà phóng to lên, như là một dây lụa màu xanh lá, bao bọc lấy Hàn Mặc Phong vào trong.

Ngao Thành và Tử Diệp thì cùng nhau lao về phía Hàn Mặc Phong.

Đát Kỷ nhìn lên bầu trời một chút, sóng mắt lưu chuyển, tay ngọc mảnh khảnh vươn ra, vạch một vạch trên Huyền Thủy hoàn.

Ngay sau đó, Huyền m thần thủy hình thành vô số con rắn nước, bay về phía bốn phương tám hướng mà đi, đồng thời từ từ đóng băng lại.

Từ xa nhìn lại thì trông giống như một dải lụa dài được bao phủ bởi băng, nằm ngang trong thiên địa, lóe ra ánh sáng hùng vĩ tới cực điểm.

Những dải lụa băng này được Huyền Thủy hoàn bổ sung không ngừng, xem như gặp phải lôi điện oanh kích đầy trời kia cũng không bị tổn thương một chút nào.

Vào lúc này, nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống, thậm chí còn có bông tuyết xuất hiện rơi xuống, xem như tiên nhân ở đây cũng cảm nhận được sự lạnh lẽo tới thấu xương.

Mà đại trận dường như cũng bị những khối băng này làm cho đông kết lại một nửa, tốc độ đột nhiên chậm lại, có khuynh hướng sụp đổ.

"Xem ta!"

Hỏa diễm quanh thân Hỏa Phượng đỏ rực, còn quấn quanh thân nàng ta, chẳng mấy chốc đã tạo thành một hỏa liên (bông sen lửa), hỏa liên xoay tròn một cách nhanh chóng, ở trong quá trình xoay thế mà xen lẫn một chút hỏa diễm màu vàng kim, sau đó đập vào giữa đại trận!

"Ầm ầm!"

Hỏa liên giống như chạm vào bầu trời, và các vết nứt bắt đầu xuất hiện, và sau đó thì giống như một tấm gương, ầm ầm tan vỡ.

"Cái này, cái này. . ."

Đại trưởng lão đang đấu pháp với Tiêu Thừa Phong chấn kinh tới tròng mắt thiếu chút nữa thì lồi ra ngoài.

Tình huống này là như thế nào?

Đại trận từ lúc mở ra tới bây giờ mới được bao lâu? Thế mà lập tức bị phá rồi!

Đây chính là Vạn Lôi trận danh xưng đủ để cho Kim Tiên vây chết Thái Ất Kim Tiên a, danh xưng không yếu chút nào, đối phương dựa vào cái gì mà có thể phá tan đại trận này một cách nhanh chóng như vậy?

"Giao thủ với ta thế mà còn dám phân tâm, xem ra ngươi vẫn còn có chút nông nổi a!"

Tiêu Thừa Phong tỏ ra không hài lòng cười lạnh, bấm tay thành kiếm, đột nhiên chỉ về phía Đại trưởng lão, "Kiếm Chỉ Thái Hư, tiễn ngươi lên trời!"

"Phốc!"

Bên trong miệng của Đại trưởng lão lập túc phun máu ra, như là diều đón gió lớn mà đứt dây tới phực một cái, từ không trung rơi xuống.

Đám người Đát Kỷ thì cùng nhau lao thẳng về phía Hàn Mặc Phong.

"Chỉ dựa vào một mình ngươi mà lại dám ngông cuồng ở trước mặt chúng ta?" Ngao Thành cười, "Mau nói, người sau lưng ngươi là ai?"

"Đương nhiên không chỉ một mình hắn, còn có chúng ta!"

Trong không trung, mấy quầng sáng đột nhiên bắn nhanh mà tới, mang theo khí tức sát phạt, ngăn chặn lại hành động của đám người Đát Kỷ.

Ngay sau đó, năm thân ảnh này cưỡi mây ung dung mà tới.

Trên thân năm người này đều có tiên khí mờ mịt, tuy rằng chưa phóng thích uy áp ra nhưng lại mang tới cho người ta cảm giác ngột ngạt.

Toàn trường rơi vào trạng thái hoàn toàn yên tĩnh.

Chủ yếu là rung động quá mức.

Lại là năm tên Thái Ất Kim Tiên!

Tiên giới yên lặng nhiều năm từ khi nào lại trở nên náo nhiệt tới như vậy rồi, đội hình thật có thể nói là hoa lệ tới cực điểm.

Tử Diệp cau mày lại, tâm tình có chút nặng nề, "Lại là một số lão gia hỏa phải chết."

Phía bên mình, Thái Ất Kim Tiên tổng cộng chỉ có năm người, Hỏa Phượng và Ngao Thành vừa lên tới ra còn có Tử Diệp Linh Trúc và Diệp Lưu Vân.

Đát Kỷ và Tiêu Thừa Phong thì đều là Kim Tiên hậu kỳ, còn lại đều là thủ hạ, tuy rằng cũng có mấy tên Kim Tiên, nhưng sức chiến đấu cũng không mạnh.

Mấu chốt nhất là, cộng thêm Hàn Mặc Phong, bên đối phương có sáu tên Thái Ất Kim Tiên, nhưng trong số sáu tên Thái Ất Kim Tiên này thì lại có tới ba tên là hậu kỳ, còn có ba tên trung kỳ, lấy cảnh giới mà nói, so về sức chiến đấu thì cao hơn quá nhiều so với bên mình.

Vốn cho rằng chuyện là mười phần chắc chắn, không nghĩ tới vậy mà sinh ra nhiều trắc trở khó khăn như vậy.

Linh Túc rụt cổ một cái, yếu ớt mà hỏi: "Tử ... Tử Diệp tỷ tỷ, ta sẽ không bởi vì một miếng ăn mà dựng cái mạng của mình vào chứ?"

Trong khi nói chuyện, nàng ta còn thuận tay lấy ra mấy múi quýt, một mạch nhét tất cả vào trong miệng của mình, nhét tới miệng phình cả lên.

"Bẹp bẹp."

Mồm miệng không rõ nói: "Ta phải ăn hết toàn bộ món ngon còn giữ lại trên người, trên thế giới chuyện thống khổ nhất chính là người đã chết, món ngon còn lưu."

"Thất công chúa Thiên Cung, Long tộc, Phượng Hoàng nhất mạch, Cửu Vĩ Thiên Hồ, chậc chậc chậc, đều là nạn nhân trong đại kiếp lần trước."

Một lão giả cao gầy trong đó mỉm cười, khàn giọng nói: "Người sau lưng chúng ta bảo ta gửi tới cho các ngươi lời nói, tranh thủ thời gian quay đầu, đầu nhập vào bên chúng ta, như vậy thì các ngươi còn có thể giữ lại một chút huyết mạch cuối cùng của chủng tộc mình!"

"Này, có phải ngươi nói thiếu mất một người rồi hay không, còn có ta, Kiếm Tiên Tiêu Thừa Phong!" Tiêu Thừa Phong nhảy dựng lên, mặt đen lên, "Ngươi đây là đang coi nhẹ ta sao?"

Lão giả cao gầy lạnh lùng lườm Tiêu Thừa Phong một cái rồi chẳng thèm để ý tới.

Lẩm bẩm nói: "Các ngươi nếu như nghĩ tới việc muốn trùng kiến Thiên Cung, khôi phục lại thời kỳ viễn cổ, vậy thì vẫn nên sớm từ bỏ cái ý nghĩ viển vông này đi, đây đã là một cái nhận thức chung, một khi phá hủy sự cân bằng, hậu quả mang tới các ngươi căn bản không đảm đương nổi!"

Tử Diệp mở miệng nói: "Tại sao?"

Lão giả cao gầy cười khặc khặc một tiếng, điềm nhiên nói: "Thời đại bây giờ, tên là Tuyệt Địa Thiên Thông! Năm đó có mấy tên Thánh Nhân phản đối, về sau bọn họ đều chết, lý do này đã đủ chưa?"

Sâu trong đôi mắt Tử Diệp hiện lên một chút vẻ chấn kinh, nhưng vẫn cắn răng nói: "Trước kia khả năng ta sẽ không dám, nhưng là bây giờ ... ta muốn thử xem."

Lão giả cao gầy nhìn về phía những người còn lại, "Các ngươi thì sao?"

Đát Kỷ lạnh lùng nói: "Ta chỉ có thể nói, vấn đề mà ngươi hỏi này quá ngu."

Lão giả cao gầy nói một cách tàn nhẫn: "Vậy thì ... chết đi!"

Ầm!

Mọi người đều động thủ.

Bên trong hư không lập tức được ánh sáng vô tận bao phủ lại, pháp lực dâng trào, bay vút lên trời, lực lượng pháp tắc lồng lộn dẫn tới trong không trung cũng bởi vậy mà xuất hiện khe hở, có cương phong (gió lớn) vô tận rút nhanh mà ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!