Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 346: CHƯƠNG 346: CHẠY CÁI GÌ? XEM RA SỨC NẶNG CỦA CAO NHÂN SAU LƯNG CÁC NGƯƠI CHẲNG RA CÁI THÁ GÌ CẢ A!

Chỉ là lần va chạm đầu tiên, sức ảnh hưởng vô tận giống như núi lửa phun trào, rung động với xu thế bẽ gãy nghiền nát hướng về bốn phía xung quanh mà đi.

Vân Lạc các ở trong đợt ảnh hưởng này, giống như là một tờ giấy mỏng manh, trực tiếp bị vỡ nát chôn vùi.

Một số đệ tử may mắn còn sống sót dọa tới hồn vía lên mây, sợ vỡ mật, sợ tới són đái ra quần, bộc phát ra tiềm lực vô tận, vắt chân lên cổ chạy tới bán sống bán chết.

Hàn băng, liệt hỏa, lôi đình, gió lốc, phi kiếm, pháp bảo ...

Tất cả mọi người đều là lôi ra hết tất cả thủ đoạn, trên không trung thì như là ngàn hoa rơi loạn, dưới chân của bọn họ thì những cái hố to lớn càng ngày càng lan rộng ra càng ngày càng trở nên sâu xuống không ngừng, dãy núi dọc đường càng là trực tiếp hóa thành hư vô!

Vào lúc này, tất cả mọi người ở Tiên giới đều có thể cảm nhận được một cỗ cảm giác áp lực nặng nề khiến nhịp tim đập nhanh hơn, tâm thần có chút mất tập trung.

Bởi vì bên đối phương rõ ràng là đã có sự chuẩn bị từ trước mà tới, pháp bảo đều không kém, cảnh giới thì càng vượt lên trên rất nhiều, đám người Đát Kỷ dần dần bắt đầu rơi vào thế hạ phong.

"Khanh!"

Sắc mặt Tiêu Thừa Phong đột nhiên đỏ lên, hai tay chỉ vào trên trường kiếm, bên trong miệng phun ra máu tươi bắn vào trên trường kiếm.

Trường kiếm lập tức tỏa ra ánh sáng rực rỡ, trong không trung lan tràn ra một cỗ khí tức sắc bén tới cực độ, xung quanh càng là có ngàn vạn kiếm khí vờn quanh, bất kỳ pháp quyết gì một khi tới gần, trong nháy mắt sẽ bị quấy thành bột mịn.

"Các ngươi đi nhanh, ta cản phía sau!"

Tiêu Thừa Phong gào thét lên một tiếng, trường kiếm lập tức hóa thân thành vô số kiếm ảnh, bao phủ trong thiên địa, giống như mưa sao băng cuồn cuộn không ngừng từ trên không trung công kích về phía đối thủ!

"Chỉ ngươi mà cũng đòi cản phía sau, cản cái cọng lông a, ta cùng với ngươi!" Ngao Thành hét lớn một tiếng, thân thể hóa thành một con Long xanh biếc, thân long to lớn trực tiếp bọc lấy ba người lại.

"Ngươi biết cái gì, cái tên kia vừa rồi tỏ ra rất coi thường ta, ta tự nhiên phải để hắn nhìn thấy sự lợi hại của ta!" Tiêu Thừa Phong vội la lên: "Hôm nay ta muốn lấy sức một người, chiến sáu tên Thái Ất Kim Tiên, đây là một đoạn giai thoại, ngươi không được làm hỏng chuyện tốt của ta, tranh thủ thời gian té nhanh cho ta!"

Ngao Thành cười ha ha, "Đát Kỷ cô nương nhất định phải được bình an vô sự, vì lý do đảm bảo an toàn, ta tự nhiên phải ở lại! Danh tiếng không thể để giành cho một mình ngươi!"

"Chạy sao? Quá ngây thơ rồi!"

Khóe miệng lão giả cao gầy hiện ra một nụ cười lạnh, "Hôm nay ai cũng không chạy thoát được!"

Trong tay của hắn xuất hiện một dây thừng màu vàng kim, thuận tay ném về phía Đát Kỷ.

Ngay lập tức, dây thừng kia giống như một con rắn, lao về phía Đát Kỷ mà đi.

Tốc độ dây thừng tuy rằng không nhanh không chậm, nhưng lại vô cùng quỷ dị, giống như không có cái gì có thể ngăn cản nổi, không thèm để ý tới pháp quyết xung quanh, linh động và mau lẹ lao thẳng tới mục tiêu được chỉ định.

Sắc mặt Tử Diệp thay đổi lớn, vội vàng nói: "Là Khổn Tiên thằng! Đát Kỷ cô nương, mau mau lùi lại!"

Trâm gài tóc trong tay nàng bắn thẳng mà ra, tuy nhiên nửa đường lại bị một người khác ngăn lại.

Lông mày Đát Kỷ nhíu lại, Huyền m thần thủy bên trong Huyền Thủy hoàn bao phủ Khổn Tiên thằng lại sau đó đông kết thành băng.

Tuy nhiên, chỉ mất thời gian ba hơi thở, Khổn Tiên thằng đã tránh thoát mà ra, tiếp tục lao tới, như là giòi trong xương quấn quanh mà xuống.

Quanh thân Đát Kỷ, có khăn mùi xoa hình thành lồng ánh sáng, Khổn Tiên thằng tuy rằng không thể tiếp cận thân, nhưng là, lồng ánh sáng tỏa ra ánh sáng rực rỡ đang ảm đạm phai màu xuống một cách nhanh chóng.

"Khổn Tiên thằng, không trói lại được mục tiêu đã được chỉ định thì sẽ không bỏ qua, hơn nữa còn bổ sung pháp lực có tác dụng phong ấn, một khi bị trói chặt thì Đại La Kim Tiên cũng khó mà tránh thoát!"

Lão giả cao gầy cười lên ha ha mà nói, "Nữ tử này đã có địa vị đặc thù như vậy, vậy bắt được tới tự nhiên là một cái thẻ đánh bạc tốt nhất!"

"Tỷ tỷ!"

Tiểu hồ ly vội tới độ lông xù hết cả lên, muốn dùng sắc dụ Khổn Tiên thằng, tuy nhiên nó lại không có cảm xúc gì cả.

Sắc mặt Đát Kỷ trắng bệch, trong lòng hơi trầm xuống, chín cái đuôi sau lưng lắc lư, hiện ra nguyên hình, bốn chân bỗng nhiên nhảy lên, tốc độ nhảy lên cực nhanh, con mắt ngay cả tàn ảnh cũng không nắm bắt được.

Tuy nhiên, Khổn Tiên thằng kia vẫn như trước đó đuổi theo cắn chết không từ bỏ, mắt thấy sắp rơi vào trên người Đát Kỷ.

Hàn Mặc Phong cười lên ha hả, trêu tức nhìn vào mọi người, "Xem ra cao nhân đằng sau các ngươi cũng bình thường thôi, chung quy là kém một nước cờ a!"

"Ông!"

Đúng vào lúc này, một cỗ khí tức cuồn cuộn đột nhiên hiển hiện lên, khí tức này không có một chút cảm giác áp bách nào, lại làm cho người không kìm lòng được mà sinh ra lòng kính sợ.

Một chùm ánh sáng chậm rãi từ trước ngực Đát Kỷ lập lòe mà tỏa ra, ánh sáng cũng không quá lóa mắt, thậm chí có thể nói là nội liễm.

Nhưng là, ở trong nháy mắt khi Khổn Tiên thằng chạm vào chùm ánh sáng này thì trực tiếp mềm nhũn ra, như là dây thừng bình thường rơi vào trên mặt đất.

Dường như tất cả đều im lặng trong chốc lát.

"Đây, đây là ..."

Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

"Tác phẩm điêu khắc?"

Nhất là lão giả cao gầy, gần như không thể tin được vào những gì thật sự đang xảy ra ở trước mắt mình, lộ ra thần sắc vô cùng khó có thể nào tin nổi.

Mặt mũi của hắn đều có chút vặn vẹo, "Điều này sao có thể? Đó là pháp bảo gì?"

"Tàn Khắc pháp tắc? Hay là dấu tích đại đạo?"

Da đầu Hàn Mặc Phong bắt đầu run lên, lông tơ toàn thân dựng cả lên, những gì vừa xảy ra trước mắt đã lật đổ mọi nhận thức của hắn.

Khổn Tiên thằng thế nhưng là Tiên Thiên Linh bảo thượng phẩm, vô cùng diệu dụng, cường đại tới không thể tưởng tượng nổi, làm sao chỉ chạm vào một cái bức tượng thì đã mềm nhũn ra rồi? Gặp giống cái bị hút hết sinh lực sao? Hay là xấu hổ ngượng ngùng tới mềm nhũn cả ra?

Đồng thời, nơi ngực của Hỏa Phượng, bức tượng Phượng Hoàng kia cũng đang vụt sáng lên, hai cái bức tượng kêu gọi kết nối lại với nhau.

Hai cái bức tượng, chậm rãi bay lên, trôi nổi ở trên đỉnh đầu của Đát Kỷ và Hỏa Phượng, một cỗ khí tức sâu không lường được chậm rãi lan tràn mà ra, giống như ngay cả thời gian xung quanh đều ngừng lại vậy.

Ngay sau đó, khí thế của Đát Kỷ và Hỏa Phượng lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được bắt đầu kéo lên một cách nhanh chóng, giống như bên trong bức tượng đó vừa đúng có một 'chính mình' khác tăng thêm, thực lực đạt tới gấp đôi trước đó!

"Cái này không có khả năng, làm sao lại xuất hiện loại tình huống này?"

Hốc mắt lão giả cao gầy đều như muốn trợn lồi cả ra, trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi, thân thể hơi lùi về phía sau, sau đó thì nhanh chóng chạy trốn mà đi.

Không thể tưởng tượng nổi, nghe rợn cả người!

Đám người này ẩn tàng quá sâu!

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đưa mắt nhìn nhau, tam thời thu hồi biểu tình sùng bái trong lòng lại, đôi mắt trầm xuống, cất bước mà truy kích theo!

Tiêu Thừa Phong chân giẫm trường kiếm, ngự kiếm mà đi, vô cùng đắc ý nói: "Chạy cái gì? Xem ra sức nặng của cao nhân sau lưng các ngươi chẳng ra cái thá gì cả a!"

Sáu người Hàn Mặc Phong đã không có thời gian để đi để ý tới hắn, cứ cắm đầu mà chạy trốn.

Tuy nhiên, ở dưới Nhất Diệp Chướng Mục của Linh Trúc, tốc độ đã bị làm chậm đi rất nhiều.

Sắc mặt của Đát Kỷ vô cùng lạnh lùng, bước ra một bước đã đi tới sau lưng lão giả cao gầy.

Mặc cho lão giả cao gầy công kích như thế nào, thế mà ngay cả một chút lớp phòng ngự của bức tượng kia cũng không phá nổi, mà xem như pháp bảo, một khi tiếp xúc tới chùm ánh sáng đó thì cũng là trong nháy mắt ảm đạm phai mờ, lớp chùm sáng bao quanh đó giống như là tấm lá chắn kiên cố nhất trên đời vậy, không gì có thể phá nổi!

Điều này thực sự để cho người ta cảm nhận được sự bất lực từ đáy lòng.

Lão giả cao gầy muốn rách cả mí mắt, run giọng quát ầm lên: "Tất cả mọi người đều sống không dễ dàng gì, cần gì phải đuổi tận giết tuyệt như vậy a?"

Đáp lại lời nói của hắn chỉ là hành động vươn tay ra một chiêu của Đát Kỷ, Huyền m thần thủy vô tận bao phủ hắn lại, chỉ thoáng qua một khoảnh khắc đã biến thành một bức tượng băng có tạo hình đang chạy trốn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!