"Dám can đảm coi thường cao nhân phía sau chúng ta, nếu để ngươi còn sống chạy trốn thoát, cái tên Diệp Lưu Vân của ta sẽ viết ngược lại!"
Diệp Lưu Vân quát lớn một tiếng, khí thế dang lên ào ào, không nói ra được kích động trong lòng.
Vừa rồi bọn họ đều đã làm xong chuẩn bị chắc chắn phải chịu chết, dù sao trên một ván cờ, tổn thất mấy quân cờ cũng chẳng tính là gì cả, nhưng là không nghĩ tới, cao nhân thế mà sớm đã chuẩn bị hậu chiêu, thật sự là quá lợi hại.
Không hổ là cao nhân a, ta thế nhưng là nam nhân đứng sau lưng đại lão!
Liệt hỏa (lửa mạnh) như long, thở dài mà ra, chẳng mấy chốc đã bao bọc lấy một tên Thái Ất Kim Tiên mặt mũi tràn đầy vẻ sợ hãi, ở trong sự tuyệt vọng mà biến thành tro tàn.
Chiến trường chẳng mấy chốc đã kết thúc.
Mọi thứ xung quanh đã thay đổi hoàn toàn, Vân Lạc các cũng đã hóa thành tro bụi.
Đát Kỷ chậm rãi thu hồi bức tượng lại, đặt ở trên tay mà vuốt ve, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ không muốn xa rời.
Tử Diệp nhìn vào bức tượng kia, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ rung động, mở miệng hỏi: "Bức tượng đó ... là cao nhân khắc sao?"
"Ừm." Ðát Kỷ gật đầu.
"Quá kinh khủng, đây quả thực là vô địch a!" Tiêu Thừa Phong một mặt hâm mộ.
Ngao Thành mở miệng nói: "Đừng có nhìn, bức tượng đó không phải là thứ mà ngươi có thể nhớ thương."
Tiêu Thừa Phong cảm giác trong lòng có chút đau nhức, "Ta đương nhiên là biết, ta chỉ nhìn xem thôi cũng không được sao? Ngươi lắm miệng như vậy làm gì?"
"Quá lợi hại, khắc ra một bức tượng thế mà có thể còn mạnh hơn cả so với Tiên Thiên Linh bảo, cái này cần dùng tới cảnh giới gì?" Linh Trúc ngơ ngác mắt trợn tròn, sau đó nhớ tới cái gì vẻ mặt đột nhiên thay đổi, oa một tiếng bắt đầu khóc to.
"Ô ô ô, ta vậy mà ăn hết sạch tất cả những món ngon mà ta vất vả lắm mới giữ lại được, trên thế giới này chuyện thống khổ nhất chính là ăn hết sạch món ngon, người còn sống, ô ô ô, mà thức ăn ngon hết rồi..."
Làm đồng đội, lúc này mọi người phải nói, đừng khóc a, đừng khóc nữa, ta lấy món ngon mà ta dành dụm được đưa cho ngươi, như vậy được chưa, đừng khóc nữa.
Nhưng là mọi người hiển nhiên là có lý trí, quan trọng nhất là không nỡ.
Thế là ... theo một chiều hướng rất tự nhiên mà thay đổi chủ đề.
Hỏa Phượng mở miệng hỏi: "Tử Diệp tiên tử, ngươi thật sự là Thất công chúa của Thiên Cung?"
"Ừm, trước đó cũng không phải là ta cố ý giấu giếm, thế nhưng Thiên Cung nay đã bị hủy, cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tử Diệp dừng lại một lát, bên trong đôi mắt hiện lên một chút bi thương, mở miệng thấp giọng nói: "Ta là nghĩa nữ mà Vương Mẫu ở Thiên Cung thu lưu, lúc đầu tỷ muội có tổng cộng bảy người, đều là kỳ hoa dị thảo từ phàm trần mà hóa hình, bây giờ lại chỉ còn lại mỗi một mình ta."
Diệp Lưu Vân không thể không ngạc nhiên mà nói: "Vậy ngươi chắc phải biết được rất nhiều bí mật mới đúng a."
Tử Diệp lắc đầu nói: "Những gì ta biết cao nhân đều đã nói ra vào bên trong Tây Du ký, lúc xảy ra đại kiếp ta chẳng qua chỉ là một Kim Tiên nho nhỏ, thực lực thấp, những chuyện có thể tiếp xúc tới quả thực là có hạn."
Tiêu Thừa Phong thì biểu thị chính mình không muốn nói chuyện.
Trước mặt Kim Tiên thế mà có thể dùng hai từ nho nhỏ tới để mà hình dung, ngươi đây là đang nhằm vào ta sao?
Đát Kỷ mở miệng nói: "Tử Diệp tiên tử mời gọi chúng ta tới chính là vì Thiên Cung sao?"
"Ừm." Tử Diệp khẽ gật đầu, "Ta mỗi giờ mỗi khắc đều muốn trở lại Thiên Cung đi nhìn một cái, ta vẫn cảm thấy, sáu tỷ muội khác của ta còn chưa chết, ta biết Thiên Cung ở nơi nào, tuy nhiên cần phải mượn lực lượng của mọi người."
Hỏa Phượng mở miệng nói: "Chuyện này không sao, tất cả mọi người đều là đồng đội, hơn nữa cao nhân vẫn luôn muốn đi Thiên Cung nhìn xem."
Đát Kỷ sờ lên bức tượng, trong đôi mắt có chút xoắn xuýt, "Ta chỉ có thể chậm thêm một chút trở về với chủ nhân, cũng không biết chủ nhân bây giờ đang làm cái gì."
...
Tại phàm trần.
Dưới mông Lý Niệm Phàm đang ngồi ở trên một con hổ rực rỡ.
Con hổ to lớn này cao hơn hơn ba mét, giống như một tòa nhà cao tầng nhỏ, để tầm mắt của Lý Niệm Phàm trở nên rộng rãi hơn, thoải mái hơn.
Niếp Niếp và Long Nhi thì thủ hộ ở hai bên khống chế lấy độn quang mà phi hành, tuân theo sự chỉ bảo của Lý Niệm Phàm, Niếp Niếp thỉnh thoảng đi xa dò đường, Long Nhi thì thủ hộ ở bên cạnh hắn, nếu như gặp phải tình huống không thể khống chế, Đại Hắc sẽ phụ trách hung hăng không sợ chết.
Ban Lan hổ chạy nhảy nhanh như gió, tố độ cực nhanh, đây đã là con tọa kỵ thứ năm trên đường đi tới.
Cứ mỗi lần tới một nơi thì đổi một tọa kỵ (thú cưỡi), gấu hổ báo sói voi con nào cũng cưỡi một lần, ở giữa còn được xem Niếp Niếp và Long Nhi biểu diễn hàng yêu trừ quỷ, lại hưởng thụ phong cảnh tuyệt đẹp của thế giới tu tiên một phen, quả thực để cho Lý Niệm Phàm cảm nhận được chuyến đi ra ngoài du lịch này vô cùng đặc sắc.
"Hình như sắp tới Thanh Ngọc thành."
Lý Niệm Phàm nhìn vào chân trời xa xa một chút, tâm tình nhẹ nhõm thoải mãi từ từ thu hồi lại, tiếp theo là phải làm chính sự, nghe nói Thanh Ngọc thành bây giờ đã biến thành Quỷ thành, nghĩ tới thôi cũng cảm thấy rất đáng sợ, cũng không biết quỷ sai đã tới chưa.
Sao khi tiến vào vùng đất này, thời tiết rõ ràng bắt đầu xuất hiện thay đổi, xem như đang ở giữa trưa cũng vẫn cảm nhận được bầu trời âm trầm, cả ngày không thấy ánh sáng mặt trời, càng là có từng cơn từng cơn gió mát thổi qua, làm cho người ta cảm thấy cảm giác như bị kìm nén.
Hắn mở miệng dặn dò: "Niếp Niếp, bây giờ tiến lên phía trước cần phản cẩn thận một chút, phải để ý tới quỷ sai nhiều hơn một chút, nếu như quỷ sai chưa tới thì chúng ta trước tiên tìm nơi an toàn để nghỉ ngơi, tuyệt đối không được qua loa đại khái."
"Niệm Phàm ca ca, chuyện này đơn giản, nhìn ta đi." Niếp Niếp mỉm cười, lập tức khống chế lấy độn quang chạy về nơi xa.
Lý Niệm Phàm lại biến thành Đường Tăng một lần nữa, cao giọng nói: "Mọi chuyện phải cẩn thận a, còn có, không được làm tổn thương tới người vô tội..."
Lần này, Niếp Niếp bay ra ngoài khoảng thời gian có chút lâu, trọn vẹn hơn nửa canh giờ, lúc này mới bay trở về, trong tay còn cầm một nữ quỷ áo trắng.
Niếp Niếp một mặt kích động, tranh công nói: "Niệm Phàm ca ca, ta trở về."
Nữ quỷ áo trắng được thả vào trên mặt đất, một mặt tuyệt vọng, khóc lóc kể lể, "Công tử, tha mạng a, hu hu hu hu."
Niếp Niếp nhấc nữ quỷ lên, đưa tay chính là ba ba hai cái bạt tai, đánh tới nữ quỷ yên tĩnh lại.
"Khóc cái rắm, bớt giả bộ đáng thương đi, cẩn thận bản cô nương không khách khí!!!!"
Lý Niệm Phàm đột nhiên cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc, nếu như mình là Đường Tăng, nói không chừng chính là một câu chuyện khác.
"Nghiệt đồ, tại sao ngươi có thể vô lễ như thế? Nữ Bồ Tát, ngươi không sao chứ?"
Đáng tiếc hắn không phải.
"Ngươi chộp tới từ chỗ nài?" Lý Niệm Phàm hỏi.
Niếp Niếp mặt mày hớn hở, lanh trí nói: "Hì hì, ta giả bộ thành tiểu hài lạc đường, trên đường khóc lớn tiếng lên, sau đó dẫn dụ được nàng ta tới, nàng ta quá ghê tởm, còn muốn ăn ta."
"Công tử, ta không phải, ta không có, nàng ta nói oan nói uống cho ta a! Hu hu hu hu!"
"Bịa đặt lung tung, Niếp Niếp, tiếp tục vả mồm."
"Ba ba."
Yên tĩnh.
Trừ khi đầu óc của Lý Niệm Phàm có vấn đề thì mới lựa chọn đi tin tưởng nữ quỷ này.
Lý Niệm Phàm nhìn vào nữ quỷ này, mở miệng nói: "Chỉ cần ngươi trả lời vấn đề của chúng ta cho tốt, chúng ta sẽ để cho ngươi bình yên trở lại Địa Phủ, không tới mức hồn bay phách lạc."
"Long Nhi, thi pháp!"
"Được rồi, ca ca." Long Nhi mỉm cười, trong tay có sóng nước lắc lư, chẳng mấy chốc đã có một lớp hơi nước bám vào trên người nữ quỷ, "Thủy Ngưng Yên Chi thuật, nếu như ngươi nói dối, những hơi nước này thế nhưng là rất mẫn cảm, sẽ trở nên rất bỏng."
"Ngươi tên là gì?"
"Tiểu nữ tử tên là Bích Hồng."
"Từ đâu tới?"
"Thanh ... Thanh Ngọc thành."
"Tình huống bây giờ của Thanh Ngọc thành như thế nào?"
"Quỷ vật, đa, đa số đều đi rồi."
"Xì xì xì."
Từng lớp từng lớp hơi nước đột nhiên hiển hiển ở trên người nàng, khiến thân thể của nàng cũng trở nên hư ảo, run rẩy kịch liệt.
"A -- tiểu nữ tử sai."
Nữ quỷ hoảng sợ la lên, vội vàng nói: "Thanh Ngọc thành khắp nơi đều là quỷ vật, nghe nói quỷ sai đã tới, các Quỷ Vương đang chiêu binh mãi mã, còn có rất nhiều quỷ quái sợ hãi đã từ bên trong trốn thoát đi."
"Quỷ Vương đánh thắng được quỷ sai hay không?"
"Chuyện này ... tiểu nữ tử không biết."
Lông mày Lý Niệm Phàm cau lại, hắn cảm thấy tình huống có chút bất ổn, nếu như Hỏa Phượng ở đây thì tốt.
Cẩn thận vẫn hơn, cẩn thận vẫn hơn.
Hắn không ngừng nhắc nhở lấy chính mình.
"Thanh Ngọc thành cách nơi này có còn xa lắm không?"
"Còn xa khoảng mười dặm."
Lý Niệm Phàm phất phất tay, "Được rồi, về Địa Phủ đi thôi."
Thân thể nữ tử kia run rẩy, dường như có vẻ không cam lòng, cuối cùng vẫn xá một cái thân ảnh từ từ nhạt đi, phàm trần còn có nhiều thú vị a, thật không nỡ đi a!
Một khi hồn phách bị giết, vậy thì đồng nghĩa với việc hồn phi phách tán, ngay cả cơ hội luân hồi đầu thi làm lại cũng bị mất, Lý Niệm Phàm đương nhiên sẽ không tàn nhẫn như vậy.
"Tiếp theo, hai người các ngươi đều ở lại bên cạnh ta, không được đi loạn."
Lý Niệm Phàm nghiêm túc dặn dò một tiếng, thấy Niếp Niếp và Long Nhi đều gật đầu, lúc này mới tiếp tục xuất phát đi về phía trước.
Lại đi tới được khoảng ba bốn dặm, gặp phải quỷ hồn quả nhiên bắt đầu nhiều hơn, khí tức xung quanh cũng càng trở nên âm trầm hơn, khu vực xung quanh thi thoảng còn có quỷ hỏa (người là gia hỏa) xuất hiện, mơ hồ truyền tới tiếng khóc và tiếng thét gào của ma quỷ quỷ quái, đều này khiến tâm trạng người ta trở nên bất an.
Lý Niệm Phàm nảy từ trên lưng Ban Lan hổ xuống, "Đại lão hổ, ngươi đi đi."
Thể trạng của Ban Lan hổ quá lớn, có chút dễ bị phát hiện, tiếp theo cũng không cần tọa kỵ nữa.
"Rống." Ban Lan hổ gầm nhẹ vài tiếng ở trước mặt Lý Niệm Phàm, ép thân thể xuống, dùng đầu cọ xát lưu luyến không rời.
Lý Niệm Phàm vỗ vào người nó, "Đi thôi, chính mình cẩn thận a."
Trên đường đi, lúc những tọa kỳ này bị bắt tới đều là run lẩy bẩy, tuy nhiên sau khi được ăn món ngon của Lý Niệm Phàm thì đều không ngoại lệ, đều bị món ngon chinh phục, bắt đầu an phận đóng vai nhân vật của chính mình, làm việc hết mình.
Nghĩ lại cũng đúng, bọn cùng nơi nào được nếm qua những món ngon như vậy, chắc chắn cảm thấy mình kiếm bộn rồi.