Lý Niệm Phàm cảm thấy có chút không có ý tứ, vội vàng lui về phía sau một chút.
Tu La Võ Tướng lập tức trọng chấn lại cờ trống, hét lớn một tiếng, "Huyết Hải, làm lại!"
"Được! Lại nhìn Nộ Hoàng Tuyền của ta một lần nữa!"
Cảnh tượng trước đó tái diễn, khí thế dậy sóng, thiên địa đổi màu, thế mà không chịu ảnh hưởng bởi vừa rồi một chút nào.
Lý Niệm Phàm móc hồ lô ra, uống một ngụm rượu nho, nháy mắt một cái cũng không cứ dán mắt vào nơi đó.
Hắn cảm thấy bàn tay vàng này của mình thật tốt, quả thực chính là kỹ năng thần kỳ ăn dưa, người khác đều là sợ đánh nhau, mà mình thì lại ngược lại đổi thành đánh nhau sợ hãi chính mình.
Có lẽ, ta nên lấy một cái tên cho bàn tay vàng này.
Cứ gọi là ... Bàn tay vàng thần cấp ăn dưa xem kịch du lịch.
Theo thời gian dần trôi qua, chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, hai bên đều tiến vào trạng thái gay cấn, hiện trường tiếng quỷ khóc sói gào, tiếng kêu thảm thiết của quỷ quái và tiếng cười lên như điên phát ra liên tiếp.
Tu La Võ Tướng và Huyết Hải đại tướng quân cũng đánh nhau tới thật nhiệt tình, ở trong ánh đao bóng roi, quỷ khí vô tận dậy sóng, hình thành một viên cầu màu đen, viên cầu này càng lúc càng lớn, có khí tức kinh khủng tràn lan về phía xung quanh, ngay cả quỷ sai và quỷ quái ở xung quanh cũng không thể tới gần.
Đúng vào lúc này, một cỗ khí tức thật lớn đột nhiên từ bên trong viên cầu màu đen bộn phát ra ngoài, một tia sáng như máu sắc bén đến cực điểm, xuyên thấu qua quả cầu màu đen, huyết quang chiếu tới bầu trời, nhìn từ xa trông giống như huyết đao cực lớn, phá trứng mà ra, phóng thẳng về phía chân trời.
Ở sau Huyết đao, một con Hắc Long cũng bay lên không.
Khí tức giết chóc màu đỏ và quỷ khí âm trầm đen nhánh va chạm vào nhau, thế mà hình thành một đám mây hình nấm kỳ lạ, chậm rãi bay lên không trung, hướng về xung quanh nhanh chóng khuếch tán mà đi.
Một số quỷ quái cách gần đó căn bản không kịp né tránh, trong nháy mắt đã bị quấy thành hư vô.
Khí thế kéo lên nhanh chóng, càng lên càng cao, đến một khắc nào đó đã đạt đến đỉnh cao, giống như ngay sau một khắc, sẽ có lực lượng hủy thiên diệt địa đột nhiên xuất hiện.
Tuy nhiên, khí thế này tới nhanh mà đi cũng nhanh, mọi người vừa mới nhấc quả tim đi lên thì cũng nhanh chóng héo rũ xuống.
Dị tượng biến mất, Huyết Hải đại tướng quân và Tu La Quỷ Tướng đều có chút vật vật, quanh thân có vết thương xé rách, thân hình có chút hư ảo, chảy ra không phải máu mà là từng đợt quỷ khí lan tràn mà ra từ trong miệng vết thương.
Hai người nhìn nhau chẳng nói gì.
Huyết Hải đại tướng quân mở miệng nói trước: "Ta cũng không phải là sợ ngươi."
"Ta cũng không phải."
Ánh mắt hai người cùng lúc âm thầm đưa mắt nhìn về phía Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm sờ lên cái mũi của mình, trong lòng thầm than, giẫm lên tường vân chậm rãi bay tới.
"Nhanh, công đức đại gia tới, còn không ngừng tay?"
Quỷ quái và quỷ sai đang giao thủ vời nhau lập tức đều giật mình sợ hãi, chiến trường cứ như thế bình yên lại một cách đột ngột, thậm chí để tỏ lòng thuần khiết không có ác ý, yên lặng lui về phía sau hai bước.
Lý Niệm Phàm tràn đầy vẻ xin lỗi nói: "Là ta lại quấy rầy hai vị? Thực sự thật có lỗi."
Huyết Hải đại tướng quân mở miệng nói: "Lý công tử, một chiêu này của chúng ta, chỉ sợ ngươi phải lui ra ngoài bên ngoài ngàn dặm."
Lý Niệm Phảm không để ý tới mà mở miệng khuyên nhủ: "Các ngươi đã đều ra từ Địa Phủ, quen biết đã lâu rồi, cần gì phải lấy đấu đá tới ngươi chết ta sống đây?"
Chút nhãn lực đó hắn vẫn là phải có, hai người này tiếp tục đánh xuống, đoán chừng cít ít cũng phải trọng thương.
Huyết Hải đại tướng quân và Tu La Quỷ Tướng trải qua hai lần ngắt chiêu, chiến ý hiển nhiên cũng đã hạ xuống tới cực điểm, cũng không có ý muốn tiếp tục nữa.
Huyết Hải đại tướng quân nhìn vào Tu La Quỷ Tướng hừ hừ, "Thôi được, hôm nay xem ở thể diện của Lý công tử, tới đây dừng tay đi."
Tu La Quỷ Tướng cười lạnh, "Chính hợp ý ta, chờ thấy được Sinh Tử bộ lại đánh cũng không muộn."
Một trận đại chiến cứ lắng lại như vậy.
Lý Niệm Phàm phát hiện chính mình lại có một cái thuộc tính đặc biệt, lão hòa giải.
Cách đó hơn một vạn mét, ở một cỗ bí mật.
Mấy đạo bóng đen yên lặng đứng ở đó, trong mắt hiện ra quang mang, nhìn vào chỗ chiến trường kia.
Vẻ mặt dần dần khó coi.
Dẫn đầu là một người trên đầu treo một đôi sừng nghé con, dáng người cao to vạm vỡ, quanh thân mơ hồ có ma khí đen nhánh vờn quanh, ông ông mở miệng nói: "Thánh Nhân công đức kia là xuất hiện từ nơi nào? Hỏng chuyện tốt của chúng ta!"
Ở sau lưng của hắn, Hậu Ma và A Mông đang nơp bớp lo sợ mà run rẩy.
Do dự một chút, Hậu Ma khẽ hỏi: "Ma Vương đại nhân, chúng ta làm sao bây giờ?"
"Sinh Tử bộ can hệ trọng đại, có thể đoạt thì tự nhiên phải đoạt!"
Trong mắt Ma Vương đại nhân lấp lóe vẻ sắc bén, sau đó một mặt ghét bỏ nhìn vào Hậu Ma và A Mông, mắng: "Đều là các ngươi hai cái tên phế vật này, ở phàm trần làm có chút chuyện cũng không xong, bây giờ các bên đều đã bắt đầu thể hiện tài năng, ưu thế của chúng ta lập tức mất rồi! Hỏng một cái cơ hội cực tốt của Ma tộc ta a!"
A Mông ủy khuất nói: "Ma Vương đại nhân, hai chúng ta cũng là bất đắc dĩ a, tuyệt đối không nghĩ tới, Nguyệt Đồ thế mà lại làm phản Ma tộc đi làm Bồ Tát."
"Ta rất nghi hoặc điểm này, làm sao mà nàng ta lại đột nhiên đi tin Phật? Không nghĩ tới đại kế của Ma tộc ta thế mà lại bị một tên nội ứng làm ảnh hưởng, chờ lấy được Sinh Tử bộ ta sẽ đi diệt tên phản đồ này!"
Ma Vương đại nhân cũng nghĩ mãi mà không thể nào hiểu nổi, nói tiếp: "Còn có Thánh Nhân công đức này, đi ra quả thực để cho người ta không kịp chuẩn bị chút gì, thiên địa này, đột nhiên trở nên để cho ta có chút không nhận ra."
Hậu Ma mở miệng nói: "Ma Vương đại nhân, bọn họ không đánh nhau, chúng ta làm sao bây giờ, có muốn bây giờ tiến lên hay không?"
"Tiến lên tặng mạng sao?"
Ma Vương đại nhân lắc đầu, lạnh lùng nói: "Chỉ cái đầu óc này của ngươi, khó trách chuyện không làm được! Nếu như bọn họ liều tới lưỡng bại câu thương, chúng ta tự nhiên có thể đi qua ngư ông đắc lợi, nhưng bây giờ ... chỉ có thể dùng trí, còn may Ma Thần đại nhân cho ta một dạng bảo bối."
Hắn dừng lại một chút nói tiếp: "Chỉ là Thánh Nhân công đức này quả thực có chút khó làm, mặc kệ, trước tiên chuẩn bị sẵn sàng, buổi tối hành động đi!"
...
Tiên giới.
Băng Nguyên Tiên cung.
Mấy thân ảnh giẫm trên tường vân chậm rãi tới, nhìn ra thế giới băng giá dưới chân họ, bên trong những đôi mắt đều có những mức dao động khác biệt.
Những khối băng này quá kỳ lạ, xếp chồng lên nhau và có hình dạng thấu kính nhưng lại không phản chiếu hình ảnh, nhiệt độ cực thấp khiến những bông tuyết bay lơ lửng trên bầu trời, nhưng khi những bông tuyết này rơi xuống sẽ chạm vào trên khối băng thì sẽ bị hòa tan chỉ trong một cái nháy mắt.
Thật có thể nói là kỳ cảnh.
Đát Kỷ nhìn vào lớp băng bên dưới, khẽ nhíu mày, nghi ngờ nói: "Tử Diệp tiên tử, những khối băng này hình như không phải thiên nhiên hình thành."
Tử Diệp khẽ gật đầu, mở miệng nói: "Đát Kỷ cô nương không hổ là người trong nghề chơi băng, những băng này là về sau mới tạo thành, nguồn gốc không biết, nhưng chính bởi vì bọn chúng mới dẫn tới đường đi về Thiên Cung bị phong tỏa."
Diệp Lưu Vân tò mò đánh giá xung quanh, nhịn không được hoài nghi nói: "Đây chính là Băng Nguyên Tiên cung? Cung điện đâu?"
Tử Diệp cười nói: "Băng Nguyên Tiên cung chẳng qua chỉ là cái tên mà thôi, nào có cung điện gì, những băng này rất khó bị phá, ta chỉ là ở trong động băng giữa lớp băng này."
Diệp Lưu Vân cảm khái nói: "Thì ra là thế, nghĩ không ra cái gọi là thánh địa lại là như vậy."
Đát Kỷ lại mở miệng nói: "Tử Diệp tiên tử đợi ở chỗ này là vì thủ hộ Thiên Cung đi."
"Xem như thế đi."
Ánh mắt Tử Diệp lộ ra một chút cảm thán, chỉ về sông băng vô cùng cao lớn đằng trước nói: "Chỗ đó phong ấn chính là con đường đi về Thiên Cung."
Giương mắt nhìn lại, hơn trăm trượng đằng trước, có một cột băng rất cao đứng sừng sững ở đó, xung quanh không có sông băng khác, giống như một cột cao chọc trời, đơn điệu đứng ở đó.
Vượt qua Băng Nguyên Tiên cung, đi thẳng về phía sau, cách cột băng càng ngày càng gần.
Cột băng ngoại trừ cao ra, dường như không có bất thường nào khác, bề mặt băng nhẵn và phẳng, chỉ có điều ... nếu như nhìn kỹ lại thì có thể nhìn thấy, có một chút dấu vết sáng bên trong khối băng.
Đát Kỷ ngây ngẩn cả người, không thể tin nói: "Bị đóng băng bên trong băng này chính là ... ánh sáng?"
Ánh sáng cũng có thể bị đóng băng sao? Điều này làm cho tất cả mọi người giật mình.
"Thiên Cung được chia thành bốn cái Thiên môn ở bốn phương đông tây nam bắc, đồng thời, bởi vì bản thân Thiên Cung là nằm ở bên ngoài bầu trời này, được bốn cái trụ trời này chống đỡ, đồng thời bốn trụ trời này cũng là nơi đi về Thiên môn.
Tử Diệp dừng một chút mở miệng nói: "Bốn trụ trời này hòa vào thế giới này, vô hình vô chất, đây chính là một trong những cây trụ trời, nhưng nó bị phong ấn bởi băng."
"Trụ trời sao?"
Mọi người từ trên xuống dưới, dò xét cái trụ băng này cẩn thận, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ sợ hãi thán phục.
"Chỉ cần chúng ta phá vỡ phong ấn thì như vậy có thể tiến về Thiên Cung?"
Trong đôi mắt Diệp Lưu Vân tỏa ra ánh sáng lập lòe, trong tay bấm pháp quyết, hỏa diễm màu đỏ thắm như rắn lửa, quấn quanh lấy trụ băng từng vòng từng vòng một.