"Xùy!"
Hỏa diễm căn bản không có bám vào trên trụ băng được bao lâu đã biến thành một làn khói xanh tiêu tán thành vô hình.
Kết quả này cũng không có vượt qua dự kiến của mọi người.
Tử Diệp mở miệng nói: "Ta đã thử qua quá nhiều lần, đủ các loại phương pháp đề đã dùng qua, trụ băng này căn bản không có khả năng phá vỡ ra từ bên ngoài được."
Tiêu Thừa Phong không tin tà lại chém ra một kiếm, băng tinh vẫn như cũ chẳng có một chút tổn thương nào.
Ngao Thành cau mày nói: "Đây là băng gì? Làm sao có thể kiên cố được tới như vậy?"
Đát Kỷ ngửa đầu nhìn vào cột băng cao ngút trời kia một chút, cao không thể đo được, mở miệng nói: "Trụ băng này chắc chắn có đỉnh, đã từng bay lên tới không trung xem qua chưa?"
"Ta đã từng đi lên trên đó rồi, rất cao!"
Tử Diệp khẽ gật đầu, sau đó nói: "Ở trên nơi cao nhất thì ... tương đối kỳ lạ, trụ băng thế mà lại biến mất."
"Lại biến mất?"
Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó không hẹn mà cùng bay lên, bay lên trên dọc theo trụ băng.
Trụ băng này quả thực là rất cao, hơn nữa đã hình thành thì không thay đổi, trên mặt băng không có một chút đường vân nào, bằng phẳng như gương.
Lấy tốc độ của mọi người, bay thẳng lên tới khoảng thời gian một chén trà vậy mà còn chưa thể bay lên tới đỉnh.
Cũng may loại chuyện buồn tẻ này cũng không tiếp tục kéo dài, cho tới khi tới một cái độ cao nhất định nào đó, vốn là trụ băng đang ở trước mắt thế mà lại đột nhiên biến mất một cách đột ngột.
Trong lòng mọi người đều là nhảy lên một cái, không thể không cúi đầu xuống nhìn lại.
Từ bên trên nhìn xuống cũng giống vậy không thấy trụ băng đâu cả, như thể đột nhiên biến mất vậy.
Chỉ có thể hạ xuống từng chút xíu, tới khi tới ngang bằng với đỉnh cao nhất của trụ băng để có thể nhìn thấy được rồi sau đó lại nhìn về phía chỗ trụ băng biến mất.
Chỗ này còn lâu mới là đỉnh của trụ băng này, giống như là ... trụ băng này được không gian che lại vậy, nói theo một cách khác thì trụ băng này giống như là trụ băng vươn ra từ bên trong một mảnh không gian khác.
Hai cái không gian cắt đứt hoàn toàn, bởi vậy chỉ có thể nhìn thấy một bộ phận, mà một bộ phận còn lại thì căn bản là không nhìn thấy.
Linh Trúc tò mò đưa tay chạm vào, trụ băng thì vẫn như thế có thể chạm vào, nhưng ở cái nơi biến mất kia lại chỉ là một mảnh hư vô, không có cái gì khác thường cả.
Nàng ta nhịn không được nói: "Thật là thần kỳ a."
"Thật ra thì cũng không thần kỳ, chúng ta cũng có thể làm được như vậy."
Hỏa Phượng mở miệng nói: "Chúng ta từ Tiên giới hạ xuống phàm trần, nếu như chỉ là cánh tay xuyên qua con đường tiên phàm thì xũng có thể tạo thành loại hiệu quả này."
Đát Kỷ khẽ gật đầu, "Chỗ kéo dài của trụ băng chắc chắn chính là Thiên Cung, khó trách gọi là thiên ngoại thiên (Trời ngoài trời.)"
Nàng ta trầm ngâm một lát, nhìn về phía Hỏa Phượng, "Hỏa Phượng tỷ tỷ, ngươi nhìn ra cái gì rồi sao?"
"Chắc là trận pháp." Hỏa Phượng kiêu ngạo cười lạnh một tiếng, "Có thể một mực duy trì được loại hiệu quả này, thậm chí khó mà bị hư hao ra thì ngoài trận pháp ra chỉ sợ rất ít thứ nào đó có thể làm được."
Dứt lời, nàng ta đưa tay vung lên, trong lòng bàn tay ngưng tụ ra một cái hỏa tiên (roi lửa) màu đỏ thắm, hỏa diễm áp súc lại không ngừng, chẳng mấy chốc, trong đó đã có ánh sáng vàng lưu chuyển, theo hỏa tiên được áp súc về kích thước lòng bàn tay, tất cả hỏa diễm đều biến thành màu vàng kim.
Hỏa diễm màu vàng kim tuy nhỏ, nhưng lại tỏa ra nhiệt độ rất kinh khủng để cho cái nơi Cực Băng chi địa này cũng cảm nhận được nhiệt độ nóng rực.
Theo Hỏa Phượng đưa tay ném đi, hỏa diễm màu vàng óng kia lập tức phiêu tán mà ra, dán vào trên một vị trí trên trụ băng bắt đầu thiêu đốt.
Hỏa diễm nho nhỏ chỉ thiêu đốt vào riêng một điểm, hiệu quả tự nhiên rõ rệt hơn rất nhiều.
Theo thời gian trôi qua, vị trí bị thiêu đốt ở trên trụ băng kia thế mà bắt đầu xuất hiện vết tích dao động, mặc dù không hòa tan nhưng là chút biến hóa này đủ để làm lòng người trở nên phấn chấn.
"Không thể nghi ngờ đây đúng là trận pháp."
Bên trong đôi mắt của Đát Kỷ xuất hiện ba động, đột nhiên cười nói: "Khó trách chủ nhân ở trước khi ta đi lại cứ phải bắt ta phá đảo cái máy chơi trò chơi kia, hóa ra là sớm đã cất chứa thâm ý vào trong đó, trận pháp này ở trong mắt của chủ nhân chẳng qua cũng chỉ là một cái trò chơi chơi cho vui mà thôi a."
Không cần biết là chuyện đi đối phó với Vân Lạc các, hay là muốn đi vào Thiên Cung, đều cần phải dựa vào trận pháp.
Mà Lý Niệm Phàm phát minh ra cờ tướng, có thể trực tiếp để cho người ta trực diện đối mặt với đại đạo trận pháp, giống như đưa bản thân mình dung nhập vào trong trận pháp, đối với việc cảm ngộ trận pháp sẽ có đề cao thẳng tắp, ngoài đó ra thì bên trong cái máy chơi trò chơi kia càng là ẩn chứa vô số trận pháp và trận pháp biến hóa, có thể nói là bao quát vạn tượng (vạn cái hình tượng hoặc vạn loại trận pháp).
"Theo chủ nhân học tập trận pháp, dù chỉ học được ở trong khoảng thời gian là nửa tháng, nhưng các loại trận pháp ở trong ánh mắt của ta chắc chắn sẽ hiện ra chút mánh khóe!"
"Công tử đúng là một người giỏi sáng tạo kỳ tích, ở bên cạnh hắn, mục nát đều có thể hóa thành thần kỳ."
Hỏa Phượng gật đầu đồng ý, nói tiếp: "Trận pháp này chắc là một loại trận pháp hấp thụ, sẽ chủ động hấp thụ tiên khí, một khi trận pháp bị phá hỏng vậy sẽ dùng tiên khí tới chữa trị bản thân, bởi vậy tốc độ chữa trị rất nhanh, dẫn tới nhìn qua không thấy bị hư hại chút nào."
Quanh thân nàng, hỏa diễm vờn quanh, trong đôi mắt có ánh lửa lập lòe màu đỏ, "Chỉ cần chúng ta đoạn mất căn cơ của trận pháp này, thì tới lúc đó muốn phá vỡ nó sẽ dễ như trở bàn tay!"
"Mọi người nghe ta sắp xếp đi." Đát Kỷ mở miệng nói: "Trận pháp này tuy rằng ta không thể xem là có thể xem thấu, nhưng lại có thể bố trí một cái trận pháp tương phản, bài xích tiên khí ra ngoài, giảm mạnh khả năng tự chữa trị của nó!"
"Bắt đầu đi! Chủ nhân thế nhưng là vẫn muốn đi nhìn Thiên Cung một chút!"
"Vì cao nhân, chúng ta vẫn là phải dốc hết toàn lực!"
...
Thanh Phong hạp.
Chân Lý Niệm Phàm giẫm lên công đức tường vân đang du ngoạn, Hắc Bạch Vô Thường làm bạn ở trái phải, đảm nhiệm làm người hướng dẫn viên du lịch, Huyết Hải đại tướng quân và Tu La Quỷ Tướng thì đều đang đề phòng lẫn nhau, nghỉ ngơi lấy lại sức, dùng ánh mắt giao chiến với nhau, hai đôi mắt chiếu vào nhau như hai tia lade, chỉ cần có một con ruồi bay qua thôi là y rằng tan xác.
Hạp cốc to lớn rõ ràng chia cắt cả đại địa thành hai bộ phận, khe hỡ cũng không có ngay ngắn, mà là xiêu xiêu vẹo vẹo, những cục khổng lồ nhô ra lộn xộn, giống như là một con cụ thú đang nhe răng ra cười vậy, trông cực kỳ kinh khủng.
Hạp cốc này rất sâu, để Lý Niệm Phàm không nghĩ tới chính là, dưới hạp cốc này thế mà lại có dòng nước suối uốn lượn chảy xuôi.
Nước trong veo, trong vắt có thể nhìn thấy đáy, hai bên có đá cuội, một số loại thảo dược mọc trên các vách đá xung quanh, quả thực là một bảo địa có phong thủy tuyệt vời.
Long Nhi nhìn thấy nước suối thì đôi mắt lập tức sáng lên, bước chân chạy vội tới, cởi giày một cái bắt đầu chạy tới đá nước nghịch ngợm, "A, nước thật mát mẻ, nước này là sông băng trên núi biến thành đi."
Hắc Vô Thường gật đầu nói: "Không sai, nó chảy xuống từ trên đỉnh núi Ngọc Tuyết phong ở mặt phía bắc."
Không hổ là Lý Ngư tinh, đúng là mê nước a.
Lý Niệm Phàm mỉm cười, sau đó thì quan sát xung quanh một chút, hiếu kỳ hỏi: "Bạch huynh, Sinh Tử bộ ở chỗ nào nhỉ?"
Bạch Vô Thường mở miệng nói: "Lý công tử, còn chưa có xuất thế a."
Niếp Niếp kinh ngạc nói: "Còn chưa xuất thế sao? Vậy làm sao các ngươi có thể biết được nó sẽ xuất th ở nơi này để mà tới đây?"