Loại cảm giác này, giống như từ phàm trần phi thăng tới Tiên giới, xuyên qua một lớp không gian.
Đương nhiên, đây chỉ là một ví dụ, kỳ thực nơi Thiên Cung quả nhiên là ở trên cao, thiên ngoại thiên, đối với phàm nhân mà nói thì đúng là thiên (trời) ở trên cao!
Lúc xuất hiện trở lại, mọi người đã đi tới trước một cái cổng chính.
Cánh cổng này rất thâm trầm, được làm bởi lưu ly đã lâu, tuy nhiên cũng đã vỡ vụn, một nửa sụp đổ thành đống gạch vụn, méo xiêu vẹo rơi xuống đất, nửa còn lại vẫn dán ở đó, trên đó hiện lên hai chữ "Nam Thiên".
Cảm xúc của Tử Diệp lập tức bắt đầu bắt đầu chấn động kịch liệt, bên trong đôi mắt mang theo hồi ức, bước nhanh hướng về phía trước mấy bước, run giọng nói: "Nam Thiên môn..."
Linh Trúc kẻ ăn hàng không tim không phổi này lúc này cũng yên tĩnh lại một cách khó được, nhìn vào Thiên môn đổ nát, bên trong đôi mắt cũng nổi lên một lớp hơi nước.
Ngao Thành than nhẹ một tiếng, năm đó hắn cũng từng tới Nam Thiên môn, tuy nhiên là năm đó hắn chưa đủ tư cách, chỉ có thể từ xa nhìn một chút, nhớ lại trước đây, bên ngoài Thiên Môn, có thiên binh thiên tướng trấn giữ, có vô số ngôi sao, mặt trời và mặt trăng lưu chuyển, rực rỡ chói lọi làm sao.
Xem như chỉ là từ đằng xa nhìn một chút cũng để cho người sinh ra một loại cảm giác cúng bái.
Bây giờ, chính mình đứng ở trước mặt nơi này, nơi này lại không có một chút nào giống như trước đây.
Những người khác thì không có cảm xúc quá lớn, tuy nhiên khi nhìn qua Nam Thiên môn thấy được cảnh sắc ở đằng sau đó thì trên mặt đề không thể không hiện ra vẻ kinh ngạc.
Ngước mắt lên là có thể nhìn thấy từng cung điện nhỏ, dưới chân có tường mây dày vô tận, những cung điện này đều được tường vân nâng đỡ lấy, từng cung điện đều có ánh sáng vàng lưu chuyển, tỏa sáng trong mây và sương mù.
Không biết có phải là ảo giác hay không, ở trong ánh sáng rực rỡ vô tận này, trên cung điện giống như có hình ảnh tiên hạc bay lượn mà qua, càng có điềm lành đầy trời, áng mây che màn, dị tượng không dứt.
Diệp Lưu Vân đỏ ngầy cả mắt, nhịn không được nói: "Không hổ là Thiên Cung a, đây cũng quá khí phái đi."
Đi qua Nam Thiên môn có một cây cầu dài dẫn thẳng đến các cung điện kia, trên cầu in thân thể một con Long với những cái vảy vàng chói lọi râu đỏ, trên cầu những chiếc lông vũ đầy màu sắc bay lượn trên bầu trời, quả thực làm tầm mắt người phải choáng váng.
Tiêu Thừa Phong nhịn không được nói: "Lão Ngao, phía trên này in không phải là tổ tông ngươi sao?"
Ngao Thành vuốt chòm râu nở ra một nụ cười mãn nguyện, "Ha ha, tam tộc Long Phượng Kỳ Lân, là những thần thú đầu tiên tạo ra thế giới đồng thời còn tượng trưng cho điềm lành và uy nghiêm, không phải nơi có thần vận thì không thể in, Thiên Cung này còn tính là khí phái, miễn miễn cưỡng cưỡng có tư cách in Long tộc ta vào, chống đỡ cái bề ngoài."
Cây cầu dài hình vòm và ở giữa là nơi mà cây cầu cao nhất, đứng ở trên đó, lập tức có thể thu hết toàn bộ cảnh tượng Thiên Cung vào mắt.
Lúc này mới phát hiện, ở dưới cái cầu hình vòm này thế mà thật có một dòng sông, một dòng sông nhỏ hẹp chảy xuôi mà qua, giống như có điểm điểm ánh sao, nước sông hiện lên màu xanh thẳm, tự nhiên khác với nước sông bình thường, giống như hòa làm một thể với thiên địa, dòng sông điểm điểm ánh sao này chảy xuôi, bao bọc các cung điện này thành một vòng tròn, không phải đi vào từ tứ đại Thiên môn thì không thể vào.
Đát Kỷ nhìn một vòng, mở miệng nói: "Tổng cộng có ba mươi ba tòa cung điện."
Tử Diệp khẽ gật đầu, "Không sai, nhưng thật ra là ba mươi ba tòa Thiên Cung, cộng thêm bảy mươi hai tòa cung điện (bảo điện)."
Bước chân của nàng không thể không bước nhanh hơn một chút, giống như không kịp chờ đợi muốn tranh thủ thời gian tiến về một cái cung điện.
Bước xuống cầu dài, có những cây cột khổng lồ bằng ngọc trắng đứng vững vàng ở đó, trên những cây cột khổng lồ này có những con Kỳ Lân bằng ngọc, chân giẫm tường vân, oai phong lẫm liệt.
Đi dọc theo hành lang, khắp nơi mọi thứ đều tinh xảo, trong suốt, lấy tường vân làm nền, đứng trên hành lang nhìn xuống dưới, giống như có thể nhìn thấy cảnh tượng của hạ giới.
Cung điện thứ nhất bên trái hành lang, ở trên bảng hiệu lóe ra dòng chữ Ô Hạo cung, tiếp tục đi về phía trước đó là cung điện chính của hậu cung Dao Trì cung, đằng sau Dao Trì là Thiên Hồng cung có chủ điện là Thiên Hồng điện và Thất Tiên các, về phía tây của hậu cung thì chính là Đâu Suất cung...
Mọi người chỉ thấy mỗi một cái cung điện đều là đóng chặt cửa, trong lòng tò mò, cũng không có mao muội đi tới đẩy ra.
Tử Diệp nhìn vào hoàn cảnh quen thuộc xung quanh, thấp thỏm nói: "Ta muốn đi Thất Tiên các, để xem sáu tỷ muội của ta có còn ở hay không."
Tuy nhiên, ngay lúc mọi người đang chuẩn bị tiến lên, một cơn gió lạ đột nhiên thổi tới trong Thiên Cung vốn đang yên tĩnh, thậm chí ngay cả tường vân xung quanh cũng xuất hiện dao động, Thiên Cung yên tĩnh không biết bao nhiêu năm lại bắt đầu nổi lên sóng gió.
"Người đến là người nào?!"
Cùng với một tiếng quát lớn chói tai truyền tới, hai thân ảnh lớn cất bước đi tới.
Hai người này trên người đều là khoác áo giáo vàng kim, đầu đội nón trụ vàng, cầm trường kích và roi, chân đi giày mây màu vàng, quanh thân oai phong lẫm liệt, cách ăn mặc giống như một vị thiên tướng.
Tử Diệp nhướng mày, dò hỏi: "Các ngươi là ai?"
Một người trong đó mắt như chuông đồng, giọng nói cuồn cuộn như sấm, "Chúng ta chính là tướng thủ Thiên Cung! Phụ trách trấn thủ Thiên Cung, mau nói, các ngươi vào đây như thế nào?"
Tử Diệp lạnh lùng nói: "Nói bậy, ta căn bản chưa từng gặp các ngươi, các ngươi không phải thiên tướng!"
"Ha ha, chẳng lẽ ngươi là cá lọt lưỡi của Thiên Cung sao?" Một người khác có thân thể cao béo, cười lạnh một tiếng rồi tức giạn quát: "Thời đại bây giờ, chúng ta chính là thiên tướng mới! Thiên Cung nên vĩnh viễn phủ bụi, không còn xuất thế! Người xông vào, giết không tha!"
Dứt lời, hai tên thiên tướng cùng nhau xuất thủ, binh khí cầm trong tay đánh về phía mọi người.
Quanh thân bọn họ, lực lượng pháp tắc như nước thủy triều, giống như tạo thành sông dài cuộn trào lưu chuyển, theo tiến lên, trong hư không cũng phát sinh vặn vẹo, mang tới cho người ta một loại cảm giác không ở trong ngũ hành.
Tâm vi diệu đan xen pháp tắc, không nhận sinh tử!
Sắc mặt Ngao Thành thay đổi lớn, khàn khàn giọng nói: "Hai tên Đại La Kim Tiên?!"
Hóa ra trên thế giới vẫn tồn tại Đại La Kim Tiên, tuy nhiên đều ẩn ở những nơi hẻo lánh không muốn người biết tới.
Linh Trúc vội vàng móc Diệp tử ra, ném về phía trước một cái, "Nhất Diệp Chướng Mục!"
Diệp tử tung bay, hình thành một cái lá rất lớn làm bình phong che chắn bao bọc hai tên thiên tướng kia.
Hai tên thiên tướng cùng đưa tay, trường kích trong tay dâm về phía trước một cái, chỉ nghe phốc phốc một tiếng, Diệp tử trực tiếp bị đâm thủng.
Linh Trúc kêu lên một tiếng đau đớn, trong tay bấm pháp quyết biến đổi lần nữa.
Lá cây tản ra, hóa thân thành vô số cái lá xanh biếc, bay múa như cánh bướm, vây quanh xung quanh hai tên thiên tướng kia rồi bao bọc họ vào!
"Chỉ là ánh sáng nhỏ như hạt gạo mà cũng đòi tỏa sáng?"
Bên trong những cái lá xanh kia truyền tới một tiếng hừ lạnh, ngay sau đó hoa một tiếng, có hỏa diễm bay lên, bao bọc lấy vô số lá cây, thiêu thành tro tàn.
Tay Linh Trúc khẽ vẫy, Diệp tử kia lại quay trở lại trong tay một lần nữa, tuy nhiên trên đó đã có dấu tích cháy đen, linh vận yếu ớt, nhận lấy tổn thương cực lớn.
"Oa!"
Miệng của nàng há ra, phun ra một ngụm máu.
"Bắt lại!"
Hai tên thiên tướng chân giẫm Hỏa Long, giống như thiên thần hạ phàm, trong tay cầm thần binh lợi khí, lao nhanh mà tới.
Diệp Lưu Vân nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, con ngươi bống nhiên co rụt lại, quát ầm lên: "Mọi người cùng nhau động thủ!"
Ầm!
Quanh thân hắn cũng có hỏa diễm vờn quanh, hình thành Hỏa Long gào thét, phóng lên tận trời.
Tiêu Thừa Phong cũng rút kiếm ra, kiếm khí như nước thủy triều, che khuất bầu trời.
Đằng sau Hỏa Phượng, hai cánh mở ra, lấy nàng làm trung tâm, Phượng Hoàng chân hỏa rạp trời kín đất quét sạch về xung quanh, trong chớp mắt đã tạo thành một biển lửa.
Đát Kỷ thì đưa tay bấm pháp quyết, Huyền Thủy hoàn thoát khỏi cổ tay, từng lớp từng lớp Huyền m thần thủy phun trào mà ra, cũng không có hình thành sông lớn, mà là biến thành một cơn mưa bất tận, giống như kim khâu, kích xạ hướng về phía hai tên thiên tướng mà đi.
Hai tên thiên tướng kia chỉ đưa tay một chiêu, hỏa long đã lộn ngược hình thành từng lớp từng lớp vòng xoáy lửa, trong xoay tròn mở rộng ra xung quanh.
Hỏa diễm của Diệp Lưu Vân bị thôn phệ chỉ trong nháy mắt, Phượng Hoàng chân hỏa cũng không chống được bao lâu, cũng bị nuốt hết.
Hỏa diễm này quá quá mạnh, giống như không có gì là không đốt được, đủ để hóa tất cả mọi người thành hư vô.
Đối mặt với hỏa diễm này, mọi người chỉ có thể né tránh không ngừng, không dám chạm vào một chút, ốc còn không mang nổi mình ốc.
"Tam Muội chân hỏa!"