Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 366: CHƯƠNG 366: Ô, THỨ NÀY HÌNH NHƯ RẤT KHÓ NGỬI

Sắc mặt Hỏa Phượng nặng nề tới cực điểm.

Thái Ất Kim Tiên tuy rằng chỉ kém Đại La Kim Tiên một cái cảnh giới, nhưng ở trong đó lại là ngày đêm khác biệt, có một cái bay vọt về chất.

Chỉ có tới Đại La Kim Tiên thì mới có thể thoát khỏi Thiên Nhân Ngũ Suy, siêu thoát đường luân hồi, hoàn toàn làm tới sống ngang trời đất, chỉ là điểm này cũng đủ để nói rã ra vấn đề.

Hai tên thiên tướng đứng sừng sững, giống như một King Kong đang nổi giận, vô cùng uy nghiêm nói: "Long Phượng Cửu vĩ, còn có người của Thiên Cung, hóa ra còn rất nhiều tàn dư, còn không thúc thủ chịu trói?"

"Đi!"

Đát Kỷ khẽ quát một tiếng, Huyền Thủy hoàn xoay tròn nhanh chóng, biến thành sóng dữ, giống như rắn nước, một vòng lại một vòng quấn quanh lấy hai tên thiên tướng, sau đó tạch tạch tạch trong nháy mắt đông kết thành băng.

Mọi người không do dự chút nào, phi thân hướng về Nam Thiên môn mà đi.

Đối đầu với Đại La Kim Tiên, hơn nữa lần này còn là hai tên, cái này căn bản là không thể địch lại.

Trong Thiên Cung, lại có hai tên Đại La Kim Tiên trấn giữ, cái này hoàn toàn vượt ra khỏi tưởng tượng của mọi người.

"Ầm!"

Khối băng trong nháy mắt vỡ vụn, Tam Muội chân hỏa thiêu đốt ra, chạm vào trên Huyền Thủy hoàn, chẳng mấy chốc đã mất đi ánh sáng, rơi vào trên mặt đất.

"Chạy đi đâu? !"

Hai tên thiên tướng quát lạnh một tiếng, cũng phi thân lên, tốc độ cực nhanh, đã phá tan quy tắc, đột nhiên mà tới!

Hỏa diễm như long (Ngọn lửa giống như một con rồng), quấn quanh về phía mọi người mà đi!

Hỏa Phượng và Đát Kỷ đều cắn răng, sờ lên bức tượng trước ngực mình.

Trong chốc lát, một lớp bảo hộ hiển hiện, Tam Muội chân hỏa chạm tới vòng bảo hộ thì phát ra tiếng vang xì xì xì.

Ngọc bội lắc lư, theo đó chậm rãi trôi nổi mà lên, thoát khỏi thân thể trôi nổi ở giữa không trung.

"Linh Bảo hộ thân thật lợi hại, lực phòng ngự có thể so với Tiên Thiên Linh bảo thượng phẩm!"

Trong mắt hai tên thiên tướng lộ ra vẻ kinh ngạc, hỏa diễm theo đó càng hung mãnh hơn, đồng thời vờn quanh trên binh khí bổ về phía bức tượng!

"Đi!"

Mọi người không dám dừng lại, đã đi tới cổng Nam Thiên môn.

Ánh sáng rực rỡ của bức tượng đã mờ đi rõ rệt, lắc lư trong không trung, tuy nhiên lại là hoàn mỹ ngăn cản hai tên Đại La Kim Tiên.

Trong lòng mọi người vẫn còn sợ hãi quay đầu nhìn thoáng qua, cùng nhau tung người lên từ trên Nam Thiên môn nhảy xuống.

"..."

Mọi người theo trụ trời hạ xuống dưới, vượt qua rãnh trời, tốc độ cực nhanh.

Không bao lâu sau thì một lần nữa rơi xuống mặt đất.

Hỏa Phượng thu liễm đôi cánh lửa đằng sau, "Xem ra hai tên kai chỉ có thể ở trên Thiên Cung, cũng không có đuổi theo xuống đây."

Tiêu Thừa Phong không thể không cười nói: "Đại La Kim Tiên thế mà bị hạn chế hành động, cũng là một chuyện cười."

Cũng vào lúc đó, trong không trung có hai luồng ánh sáng nhạt lưu động, chậm rãi từ không trung bay xuống rơi vào trước mặt Đát Kỷ và Hỏa Phượng.

Chính là hai bức tượng.

Đát Kỷ đưa tay nhạt bức tượng lên, lại là xoạt xoạt một tiếng, bức tượng xuất hiện khe hở, đã nứt ra.

Trong con ngươi xinh đẹp của nàng hiện lên một chút kinh ngạc, đưa tay vuốt ve vết nứt, đấy mắt đầy vẻ đau lòng.

Đây là chủ nhân tự tay làm ra để tặng cho mình, bình thường ngay cả sờ cũng phải cẩn thận, bây giờ biến thành như vậy, quả tim của Đát Kỷ cũng đang phải rỉ máu.

Trong con ngươi của nàng nổi lên một lớp hơi nước, tay ngọc nắm lấy bức tượng, quanh thân tràn ngập khí băng hàn.

Linh Trúc rụt cổ một cái, nhỏ giọng nói: "Đát Kỷ cô nương, tỉnh táo a!"

Đát Kỷ nhìn bầu trời một chút, than nhẹ một tiếng nói: "Chỉ là cảm thấy có chút có lỗi với chủ nhân."

Diệp Lưu Vân cười nói: "Thiên Cung đã mở ra, nghĩ tới Lý công tử chắc chắn sẽ rất cao hứng."

"Không sai." Ngao Thành khẽ gật đầu, sau đó lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Chỉ là không nghĩ tới trong Thiên Cung lại có Đại La Kim Tiên trấn thủ, đây cũng quá đáng sợ."

Đây chính là Đại La Kim Tiên a, siêu thoát sinh tử, xem như Thiên Cung trước kia cũng không có mấy tên thiên tướng đạt tới tiêu chuẩn Đại La Kim Tiên a.

Tiêu Thừa Phong nhịn không được nói: "Phong cấm Thiên Cung lại, đây là muốn để cho thời đại Tuyệt Địa Thiên Thông đứng vững sao, mục đích là vì để cho sau này trong thiên địa không có thần sao?"

"Chuyện có chút khó giải quyết."

Lông mày Tử Diệp nhăn chặt lại, than nhẹ một tiếng nói: "Mục đích của thời địa Tuyệt Địa Thiên Thông này là cái gì? Để thế giới tu tiên xuống dốc từng bước một thì ai là người có lợi nhất?"

Càng hiểu sâu hơn thì bọn họ lại càng có thể cảm nhận được sự đáng sợ của đối phương.

Lúc đầu, tất cả mọi người cho rằng đại kiếp lần trước chỉ là một cái kiếp số tất nhiên phỉa có, nhưng khi đi tới một bước này, bọn họ đột nhiên có một loại cảm giác, đằng sau đại kiếp đó dường như có một cỗ lực lượng vô cùng đáng sợ làm chủ đạo.

Cái này thật là đáng sợ.

Rốt cuộc, sức tàn phá do đại kiếp trước đó tạo thành thực sự quá lớn sao? Có vô số thần tiên phải chết đi, lan tràn tới toàn bộ thế giới a!

"Thế cuộc... Thế cuộc!"

Ngao Thành lắc đầu, "Đây mới thật sự là lấy thiên địa làm cờ a? May mà ta dựa lưng vào cao nhân cho nên mới có thể cùng đánh cờ, bằng không chết như thế nào cũng không biết."

Diệp Lưu Vân gật đầu không ngừng, "Đúng vậy a, nếu không phải cao nhân? Chúng ta chỉ sợ vĩnh vĩnh không thể nào tiếp xúc tới bàn cờ này, tiếp theo thì sao? Cần phải xem cao nhân hạ cờ như thế nào? Chúng ta phải cố gắng làm một quân cờ xuất sắc!"

Đát Kỷ sờ vào tiểu hồ ly trong ngưc, mở miệng nói: "Ta cần phải trở về."

Mọi người lập tức cung kính nói: "Đát Kỷ cô nương, Hỏa Phượng cô nương, cáo từ."

"Cáo từ."

...

Phàm trần.

Một đám tường vân màu vàng kim đang từ từ bay lơ lửng trên bầu trời? Ở trên đám tường vân này còn nâng hai tiểu nữ hài? Đang ngồi xếp bằng chơi máy chơi trò chơi mà Lý Niệm Phàm chuẩn bị cho các nàng.

Lý Niệm Phàm đứng ở trên tường vân, từ trên cao quan sát phong cảnh tuyệt đẹp của thế giới tu tiên.

Đúng vào lúc này, ánh mắt của hắn bỗng nhiên khẽ động, lại là thay đổi phương hướng, hướng về một nơi khác mà đi.

Nếu như ngồi trên đám mây của người khác thì chắc chắn không cách nào thuận tiện giống như vậy, chẳng qua bây giờ đang ngồi trên đám mây của chính mình, Muốn đi đâu thì đi tới đó, muốn ngừng lại ở chỗ nào thì ngừng, thoải mái.

Nơi hắn đáp xuống là một ngọn núi cao, tuy nhiên ở trên miệng núi có một cái động lớn, như là ống khói, có khí nóng ục ục phả ra ngoài, hố lớn phần lớn là đá ngầm màu đen, hiển nhiên rõ ràng khác với những ngọn núi khác.

Khu vực này cũng có xu hướng hoang vắng, không có một ngọn cỏ nào mọc.

"Hóa ra thế giới tu tiên cũng có núi lửa, tuy nhiên cũng bình thường."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, đứng ở bên cạnh hố nhìn xuống dưới trong hố.

Trong đó từng lớp từng lớp nham thạch màu đỏ nóng chảy chậm chạp chảy xuôi, thỉnh thoảng còn nổi lên một số bọt khí, cảm giác nóng bỏng kinh khủng có thể làm bỏng da tóc mặt người.

"Ngọn núi lửa này sẽ ở trong thời kỳ yên tĩnh trong ngắn hạn, sẽ không phun trào." Lý Niệm Phàm đại khái nhìn thoáng qua thì trong lòng đã hiểu rõ.

Thật ra thì xem như ở vào thời kỳ yên tĩnh, đứng ở trên miệng núi lửa cũng là chuyện vô cùng nguy hiểm, bởi vì đa số tro bụi ở xung quanh miệng núi lửa cực kỳ dễ trượt, hơi không cẩn thận là sẽ trượt vào trong núi lửa, mất đi tính mạng quý giá.

Tuy nhiên nguy hiểm này đối với Lý Niệm Phàm mà nói thì tự nhiên không tính vào đâu.

Lý Niệm Phàm đi quanh miệng núi lửa, bắt đầu quan sát xung quanh.

Niếp Niếp hiếu kỳ nói: "Niệm Phàm ca ca, ngươi là đang tìm thứ gì sao?"

Lý Niệm Phàm cười nói: "Tìm lưu huỳnh, đột nhiên nghĩ tới một thứ rất có ý tứ, nếu như có thể tạo ra thì các ngươi chắc chắn sẽ thích."

Niếp Niếp và Long Nhi một mặt đều là vẻ mơ màng, "Lưu huỳnh? Đó là cái gì?"

Lý Niệm Phàm vừa tìm kiếm, vừa thuận miệng nói: "Các ngươi cũng không cần biết, chỉ cần biết rằng là một loại đồ vật là được rồi."

Chẳng mấy chốc, mắt của hắn sáng lên, hắn đã tìm thấy một số bột màu vàng nhạt trên đá, và một số tinh thể màu vàng nhạt.

Niếp Niếp tò mò đi tới, lập tức nhướng mày, "Ô, thứ này hình như rất khó ngửi."

"Lưu huỳnh quả thực sẽ có một chút mùi thối đặc biệt." Lý Niệm Phàm gật đầu, "Được rồi, cũng hẳn là đủ rồi, cần phải trở về, không bao lâu nữa tuyệt đối có thể để cho các ngươi được mở rộng tầm mắt."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!