"Ngao ô -- "
Ngày sau đó hắn trực tiếp nhảy nhót lên, vẻ mặt trong nháy mắt tái đi, khuôn mặt vặn vẹo, phát ra một tiếng sói tru.
Hắn muốn đi che cái mông của mình, nhưng hai tay vừa mới chạm tay vào hắn đã cảm thấy đau điếng người, rơi vào trong giai đoạn bủn rủn cả chân tay.
Tên thiên thướng còn lại nhìn thấy mà choáng váng, hắn nhìn thấy tận mắt quá trình cái mông của đồng đội của mình nở hoa, cảnh tượng huyết nhục văng tu tóe kia có thể nói là thấy mà giật mình, cảm thấy đau đớn không khác gì mình phải chịu, hai tay đột nhiên che mông.
Cái này tốt xấu gì cũng là thân thể của Đại La Kim Tiên a, một khi tới Đại La, vậy thì đã vượt ra khỏi luân hồi, thân thể dung nhập pháp tắc, tồn tại bất tử bất diệt, bây giờ, cái mông thế mà nở hoa rồi?
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, hắn quả thực không thể tin được.
Ánh lửa kia đến tột cùng là cái thứ đáng sợ tới bực nào a.
Hắn không tự chủ được mà rùng mình một cái, tay chân lạnh buốt.
Nơi đây hình như không nên ở lâu a.
Tâm niệm của hắn vừa động thì đã cảm thấy cái mông của mình truyền tới một trận đau nhói nói, sau đó thì nghe thấy.
"Phanh" một tiếng.
"Ngao ô -- "
Đường đường là Đại La Kim Tiên, nhảy lên cao ba thước, trên đường đi vẫn còn chảy máu.
Một vị thiên tướng khác trong lòng thoáng đã lấy lại được sự cân bằng, tuy nhiên ngoài miệng lại là gầm thét lên tiếng, "Là ai, đến cùng là ai đánh lén chúng ta? Thật không biết xấu hổ!"
"m hiểm, xảo trá! Có bản lĩnh thì ngươi đi ra a!"
"Hưu hưu hưu -- "
Theo một loạt âm điệu như vậy kéo dàu, lập tức mười cái ánh lửa từ phàm trần kích xạ mà tới.
Ánh lửa như cầu vồng, chiếu sáng toàn bộ bầu trời đêm, thậm chí còn làm choáng váng đôi mắt hai tên thiên tướng.
"Tê -- ta!"
Hai tên thiên tướng sợ vỡ mật, tê cả da đầu, lông tóc toàn thân dựng đứng lên, trông như thiên lôi, như là kiến đang bò trên chảo nóng, không biết nên làm như thế nào cho phải, bọn họ muốn trốn thế nhưng phát hiện những ánh lửa này kinh khủng quá mức, giống như nó có chức năng khóa và hạn chế hành động của họ.
Mắt thấy ánh lửa càng ngày càng gần, thẳng tới cái mông của mình mà tới, nội tâm của bọn hắn càng tuyệt vọng hơn, hai tay che lấy cái mông của mình, "Sai, ta sai rồi, cầu đại lão buông tha!"
"Phanh phanh phanh!
Phóa hoa tuyệt đệp tầng tầng lớp lớp nổ tung ở trên bầu trời, màu trắng rực rỡ khói lửa chất chồng lên nhau, nở rộ thành từng đóa từng đóa hoa đầy trời, tăng thêm màu sắc rực rỡ cho cái bầu trời đêm đơn điệu này.
Lý Niệm Phàm nhìn vào pháo hoa, đột nhiên mở miệng hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, như thế nào, đẹp chứ?"
"Công tử, đẹp, quá đẹp a!"
Đát Kỷ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong đôi mắt xinh đẹp phản chiếu pháo hoa lộng lẫy trong con ngươi, có thể thấy rõ ràng có hai bóng người khổ sở như thằng hề đang nhảy nhót giữa vô số pháo hoa.
Công tử quả nhiên cái gì cũng biết, hắn đây rõ ràng là đang xả giận giúp ta a!
Nghĩ tới cái bức tượng đầu tiên mà Lý Niệm Phàm khắc tặng nàng ta, hai hàng nước mắt từ khóe mắt chảy dài mà xuống, theo gò má mà rớt xuống.
Đát Kỷ hai mắt lưng tròng nhìn không chớp mắt, ánh mắt mơ mơ màng màng.
Đẹp, quá đẹp, đây tuyệt đối là cảnh tượng đẹp nhất trên thế giới!
Không chỉ có đẹp, phần nhiều hơn chính là cảm động.
Một bên, Hỏa Phượng cũng ngửa đầu lên trời xem mà không nháy mắt một cái nào, nàng ta cũng âm thầm sờ lên bức tượng đã bị phá vỡ của chính mình, lẳng lặng nhìn về phía Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ, trong đôi mắt đỏ rực tràn đầy vẻ phức tạp.
Suy nghĩ của nàng ta đột nhiên có chút tung bay, Phượng Hoàng nhất tộc suy bại thành như bây giờ cũng chỉ còn lại mỗi chính mình một con Hỏa Phượng, mà cao nhân sớm đã siêu phàm thoát tục, mọi thứ trong cơ thể đều là tinh hoa của trời cho, nếu có thể mượn một hạt giống tốt thì....
Ngay sau đó, má nàng ta trở nên cực kỳ đỏ, thậm chí còn đỏ hơn cả tóc, nàng ta vội vàng vỗ vào má mình hai cái, thận trọng đưa mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm, ánh mắt lay động.
Không thể nghĩ, tuyệt đối không thể nghĩ, cao nhân lợi hại như vậy, không chừng biết Độc Tâm thuật, đây chính là khinh nhờn a!
Băng Nguyên Tiên cung.
Tử Diệp đứng ở trên sông băng trên Tiên giới, ngồi xem cảnh tượng phồn hoa này, vậy mà cũng đang rơi nước mắt.
Cao nhân dùng phương thức đặc biệt của chính mình, mở ra đại môn đi về Thiên Cung.
Từng lớp pháo hoa như muốn nổ tung trước mặt nàng, thật lộng lẫy, loại cảm giác này giống như trở về tới thời gian cực kỳ lâu trước kia, khi đó nơi mà chính mình thích nhất chính là mái hiên của Thất Tiên các, nhìn vào Tử Hà đẹp như biển kia, nói chuyện phiếm với Tử Hà tỷ tỷ.
Nàng ta vẫn cho rằng, vào thời điểm đó cảnh tượng đẹp nhất trên thế giới chính là Tử Hà, tuy nhiên bây giờ, nàng ta lại nhìn thấy được một cảnh đẹp khác, có thể so sánh với cảnh đẹp nhất trong trí nhớ.
"Thất công chúa, băng, băng, ... sông băng ..."
Tinh Hà đứng ở sau lưng Tử Diệp, ngay vào lúc này, sắc mặt thay đổi lớn, bộ râu dài đang run rẩy dữ dội cùng với miệng của hắn ta, toàn bộ cơ thể hoàn toàn đông cứng lại, nhưng linh hồn hắn ta đang run rẩy điên cuồng, các tế bào toàn thân gần như cũng đang run sợ, không nói nổi một lời nào.
Nhìn vào theo phương hướng mà hắn chỉ, sông băng nơi đó thế mà xuất hiện dấu hiệu tan rã, mỗi lần theo pháo hoa nổ tung lên thì sẽ có một chỗ sông băng xuất hiện vết nứt, ngay sau đó, toàn bộ Băng Nguyên Tiên cung thế mà cũng bắt đầu rung động kịch liệt.
"Tạch tạch tạch."
Khe hở mở rộng nhanh chóng, hòa tan thành nước, một một số thậm chí trực tiếp hóa khí, tiêu tán thành vô hình.
"Soạt!"
Vào một khoảnh khắc nào đó, Băng Nguyên Tiên cung nơi Tử Diệp đang đứng ở dưới chân trực tiếp sụp đổ, chỉ để lại vụn băng đầy đất.
Tử Diệp trôi nổi ở trên không trung, trên mặt lại tràn đầy vẻ kích động.
"Phanh phanh phanh."
Tiếng pháo hoa nổ vang lên, tiếng pháo hoa vẫn còn đó.
Khối băng tan rã lộ ra đại địa vốn được sông băng bao bọc lấy, chỉ còn chờ ngày mai mặt trời mới lên, Băng Nguyên Tiên cung hoàn toàn tiêu tán không còn, điều này đại biểu, phong ấn ... tan ra!
Một đêm này đã được định sẵn không phải là một đêm bình thường.
Pháo hoa này, chiếu sáng chân trời, không biết nhận lấy bao nhiêu sự chú ý.
Pháo hoa rầm rộ mà xinh đẹp, giống như đang ăn mừng một cái thời đại mới tới.
Trong Long cung.
Ngao Thành đứng ở trên biển, đi theo đằng sau là đông đảo lính tôm tướng cua, cùng nhau ngửa đầu, nhìn về phía pháo hoa.
"Thiên Cung ... lúc này mới tính là hoàn toàn xuất thế a!"
Khắp khuôn mặt của Ngao Thành là vẻ mặt thổn thức, lúc đầu quan hệ giữa Thiên Cung và Long tộc cũng không được tốt, nhưng là bây giờ, nhìn thấy lão bằng hữu hoặc là kẻ thù cũ trở về, lại là phát lên một cỗ mừng rỡ , điều này đại biểu cho một thời đại mới sắp tới.
Sắc mặt Ngao Thành đột nhiên ngưng trọng lại, trịnh trọng nói: "Theo ta cùng nhau bái cao nhân!"
Đằng sau hắn, đám lính tôm tướng cua cũng làm theo như hắn, hướng về phía phương hướng pháo hoa kia mà bái một bái thật sâu.
"Quân tôm đi chọn Úc Long, cua thì phải đi chọn cua hoàng đế, nhất định phải là loại tốt nhất, huấn luyện chất thịt của bọn nó cho thật tốt, để ta tới tặng cho cao nhân vào một ngày nào đó đi."
...
Ở một nơi biển trúc trong Tiên giới.
Nơi này toàn là trúc và trúc, cũng là một chỗ thánh địa, tuy nhiên lại không phải tông môn.
Linh Trúc đang ngồi trên một cây cột, vui vẻ đung đưa đôi chân nhỏ của mình, nhìn pháo hoa đang nổ ở phía xa, còn vừa rất tiết kiệm ăn từng múi từng múi quýt một, cười tới híp cả mắt.
"A, sau này lại có thể đi Thiên Cung chơi đùa."
...
Địa Phủ.
Hắc Bạch Vô Thường nhô cái đầu lên khỏi mặt đất.
Bọn họ cũng bái một cái thật sâu về phía phương hướng pháo hoa.
Ngày nào đó, phải đi bái phỏng Thiên Cung một chút.
...
Pháo hoa dần dần lắng lại.
Trong thiên địa lại trở nên yên tĩnh lại một lần nữa, bóng đêm lại trở nên đậm đặc một lần nữa.
Tuy nhiên, cái cảnh tượng rầm rộ vừa rồi kia thế mà khắc thật sâu vào trong lòng của tất cả mọi người, thậm chí còn dung nhập vào linh hồn, cả đời khó quên.
Dưới bóng đêm yên tĩnh, lại đột nhiên xuất hiện từng điểm trắng nhỏ từ trên không trung nhẹ nhàng rơi xuống.
Là bông tuyết.
Bông tuyết nhỏ màu trắng, chẳng mấy chốc đã hiện đầy bầu trời đêm, trong nháy mắt đã lớn rồi.
Mấy bông tuyết rơi vào trên mặt Lý Niệm Phàm, cảm giác lạnh buốt để hắn ý thức được, "Bất tri bất giác cũng đã bắt đầu mùa đông rồi, chỉ là tuyết rơi năm nay thế nhưng là nhiều hơn rất nhiều so với trước kia a."
Hắn nhìn về phía Đát Kỷ, không thể không hơi sững sờ, "Tiểu Đát Kỷ, tại sao ngươi khóc?"
Đát Kỷ vội vàng xoa xoa nước mắt, bổ nhào vào trong ngực Lý Niệm Phàm, nhắm mắt lại, trìu mến mà nói: "Pháo hoa thật sự là quá đẹp, ta có chút kìm lòng không được, ô ô ô. công tử, công tử đối với ta quá tốt rồi."
"Đồ ngốc, ta không tốt với ngươi thì tốt với ai?"
Lý Niệm Phàm cười sờ lên đầu của Đát Kỷ, quả nhiên bất kỳ nữ tử nào có thể cưỡng lại được hành động tấn công rực rỡ này.
"Được rồi, đứng khóc, tuyết rơi rồi, tranh thủ thời gian vào nhà nghỉ ngơi đi."
Đát Kỷ cắn môi, trong lòng vô cùng cảm động, thật sự rất khó để mở miệng nói: "Công tử, hay là ... buổi tối hôm nay để cho ta phục ..."
Hỏa Phượng lại đột nhiên mở miệng, "Đát Kỷ muội muội, buổi tối hôm nay chúng ta ngủ chung đi."
Sau đó thì không nói lời nào nữa, kéo Đát Kỷ lại kéo về phía gian phòng của mình mà đi,
Lý Niệm Phàm ngây người tại chỗ, nhìn hai nữ tử đi vào trong một căn phòng, luôn cảm thấy chính mình hình như ... có gì đó sai sai?