Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 369: CHƯƠNG 369: TA SỐNG ĐẾN KHÔNG BẰNG 1 CÁI NGƯỜI TUYẾT

Hôm sau.

Sắc trời còn muốn sáng sớm hơn trước kia.

Lý Niệm Phàm mở cửa phòng, ánh mắt lại là không thể không hơi nheo lại, đây là bị ánh sáng chọc vào.

Trận tuyết lần này không chỉ đến sớm mà còn là lượng lớn vô cùng.

Chỉ mất khoảng thời gian một buổi tối thôi mà bên ngoài đã chất thành một lớp tuyết đọng thật dày, ánh nắng mặt trời chiếu vào tuyết phản chiếu ánh sáng rực rỡ, màu trắng trơn càng làm tăng độ sáng của thế giới.

Trên đại địa, trên bức tường, trên cây cối, khắp nơi đều được bao phủ trong làn áo bạc.

"Chủ nhân, buổi sáng tốt lành."

Tiểu Bạch đang cầm một cái chổi và quét sạch lấy tuyết động một cách cẩn thận, lộ ra mặt đường, rồi nói với Lý Niệm Phàm: "Bữa sáng đã chuẩn bị xong, là sữa đậu nành bánh quẩy."

"Tiểu Bạch, ngươi thật có thể." Lý Niệm Phàm mỉm cười gật đầu.

Sữa đậu nành bánh quẩy, đây là một cái tổ hợp mà Lý Niệm Phàm ưa thích, mà mỗi lần tới mùa đông, buổi sáng uống một ngụm sữa đậu nành nóng hầm hập, quả thực chính là hưởng thụ, Tiểu Bạch nhỡ rất rõ cái sở thích này của Lý Niệm Phàm, bởi vì cứ mỗi khi trời có tuyết rơi là sẽ chuẩn bị bữa ăn sáng này.

Lý Niệm Phàm đã đi tới thế giới tu tiên này hơn năm năm rồi, trời có tuyết rơi tự nhiên là trải qua không ít lần.

Tiểu Bạch rất có tính người khách khí nói: "Chủ nhân quá khen rồi, có thể phục vụ cho chủ nhân là may mắn của Tiểu Bạch."

Trong lòng Lý Niệm Phàm khẽ động, nhịn không được cưỡi mây chậm rãi bay lên không trung, từ không trung quan sát cả đại địa.

Đây là một mảnh thế giới trắng xóa, đầu tiên là cả đỉnh núi, đều được nhuộm thành đầu bạc, tiếp theo là toàn bộ thế giới, được bao phủ bởi một tấm thảm trắng, rất ấn tượng về mặt thị giác.

Ngắm cảnh tuyết một lúc, Lý Niệm Phàm lúc này mới từ trên không trung hạ xuống.

Cùng một thời gian, Tiểu Đát Kỷ và Hỏa Phượng cũng từ trong phòng đi ra.

Ánh mắt Đát Kỷ có chút u oán, có chút hờ hững lạnh lùng đối với Hỏa Phượng, dù sao, chuyện tốt của chính mình cứ như vậy bị quấy rối, hại chính mình tự nhiên cảm thấy sai sai, thật sự là quá làm cho người ta phát điên.

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, sớm a, làm sao mà mặt rủ mày chau vậy, đêm qua ngủ không ngon sao?"

"Công tử, buổi sáng vui vẻ." Đát Kỷ cắn cắn môi nói: "Ngủ cùng với Hỏa Phượng tỷ tỷ quá khó khó chịu, sau này không ngủ với nàng."

Hỏa Phượng nhịn không được phản bác: "Hừ, ta mới là người bị hại, ngươi đi ngủ thích quấy loạn trên thân thể người."

Đát Kỷ nói ngay: "Phi, ngươi thích cắn người."

"Ha ha ha." Lý Niệm Phàm bị chọc cười, hai nàng này đêm qua ngủ cùng một chỗ đoán chừng rất có thú vị.

Hắn hướng về một căn phòng thuận miệng hô: "Long Nhi? Niếp Niếp, ra ăn sáng đê."

"A, ca ca? Tới."

Long Nhi và Niếp Niếp chẳng mấy chốc đã ăn mặc gọn gàng, đi ra cửa phòng.

Khi thấy cảnh tuyết ở bên ngoài thì con mắt lập tức phát sáng lên, reo hò một trận, hận không thể lập tức lăn lộn ở trong đống tuyết.

Lý Niệm Phàm đã múc sữa đậu nành nóng hổi ra, "Được rồi, ăn sáng đi rồi mang theo các ngươi đi dựng người tuyết."

Long Nhi và Niếp Niếp càng hưng phấn hơn, "Thật? Vậy thì quá tốt rồi!"

Đây là trận tuyết rơi đầu tiên của năm nay, hơn nữa hiếm khi nó lớn như vậy cho nên cho Niếp Niếp và Long Nhi được nghỉ, quậy với các nàng, ròng rã một cái buổi chiều, đều trải qua ở bên trong bầu không khí vui sướng vui sướng.

Thành quả của một buổi sáng chính là hai bên cổng của Tứ Hợp viện có thêm hai người tuyết đáng yêu.

"Được rồi, bắt đầu chuẩn bị cơm nước buổi trưa." Trong lòng Lý Niệm Phàm sớm đã vạch ra kế hoạch, cười nói: "Niếp Niếp, Long Nhi, các ngươi phụ trách ra hậu viện nhặt rau, hôm nay lạnh như vậy, thích hợp nhất chính là cùng nhau ăn lẩu."

Cũng vào lúc này, ở dưới chân núi.

Ba đạo thân ảnh từ trên trời hạ xuống, sau đó chậm rãi đi về phía trên núi.

"Xuy xuy -- "

Hai chân giẫm ở trên lớp tuyết đọng thật dày, phát ra tiếng vang, hãm sâu xuống dưới, lộ ra từng cái dấu chân.

Chính là ba người Cổ Tích Nhu, Bùi An và Cố Trường Thanh.

Khói lửa đêm qua bọn họ tự nhiên cũng để ý tới, trong sự ngạc nhiên, phát hiện ra rằng lại là từ Lạc Tiên sơn mạch phát ra tới, lập tức đoán được là cao nhân đã trở về, bởi vậy mà đã chuẩn bị sãn sàng tới thăm ngay lập tức.

Trên bờ cai Cố Trường Thanh còn khiêng một con Hắc Sơn Dương to lớn, còn chưa chết, còn đang khe khẽ hít thở.

Đây cũng không phải là Hắc Sơn Dương bình thường, mà là Vương giả bên trong Hắc Sơn Dương, Vương của Hắc Sơn Dương, là bọn họ cùng nhau đi săn bắt ở trên Tiên giới mang tới.

Bởi vì biết cao nhân thích ăn thịt rừng, bởi vậy, bọn họ cố ý tìm kiếm thịt rừng thích hợp ở Tiên giới, thậm chí bắt được mấy con yêu quái, ví dụ như hổ yêu, báo yêu hoặc là Lang yêu, ăn thịt những yêu quái này tiến hành kiểm tra xem thịt của loại nào có chất thịt là ngon miệng nhất.

Đạt được đáp án nhất trí chính là thịt của Hắc Sơn Dương.

Tìm thật lâu, mất rất niều công sức mới bắt được con Hắc Sơn Dương tinh này.

Đây là tác phẩm tâm huyết nhất mà bọn họ có thể làm cho cao nhân, tràn đầy sự chân thành.

Thật ra thì, Hắc Sơn Dương tinh này đã bắt được từ rất nhiều ngày trước đó, chỉ có điều đám bọn hắn tới bái phỏng cao nhân thì phát hiện ra cao nhân không ở nhà, cho nên một mực nuôi tới bây giờ, cho ăn thật tốt, giữ nguyên vẻ béo tốt.

Cổ Tích Nhu mở miệng nói: "Tặng cao nhân Hắc Sơn Dương thịt, luôn cảm thấy có chút không dám lấy ra, nhưng là cũng chẳng có biện pháp nào khác."

Cố Trường Thanh cũng gật đầu nói: "Đáng tiếc bảo bối trên người chúng ta có hạn, bằng không có thể lập lại chiêu cũ, cầm lấy đi hắc điếm đổi lấy bảo bối tặng cho cao nhân."

Bùi An mở miệng nói: "Tóm lại, phải nghĩ nhiều biện pháp hơn một chút mới được."

Trong lúc mọi người nói chuyện với nhau, bọn họ đã đi tới Tứ Hợp viện.

Thứ mà mắt nhìn thấy đầu tiên chính là hai người tuyết ở bên ngoài Tứ Hợp viện, xem ra cao nhân thật trở về.

Mà khi bọn họ bước tới gần người tuyết, quả tim của bọn họ đều bắt đầu cùng nhau nhảy loạn xạ.

Gỗ trên tay người tuyết và gỗ cắm trên người tất cả đều là linh căn, không chỉ có như thế, trên người còn có một số trang sức, thống nhất đều là Hậu Thiên Linh bảo, thậm chí ngay cả cái đầu cà rốt cắm tạo mũi cũng là linh căn tiên quả!

Thậm chí, trên đầu của một người tuyết trong đó còn đội lên một chiếc khăn mùi xoa, lại là Tiên Thiên Linh bảo!

Không chút khách khí mà nói, giá trị bản thân của người tuyết này, còn cao hơn so với ba người bọn hắn cộng lại.

Nói ra khả năng ngươi không tin, ta sống tới không bằng một người tuyết, xấu hổ, xấu hổ a!

Ba người Bùi An cảm thấy đắng chát, vô cùng xấu hổ.

Tuy nhiên ngay sau đó, bọn họ bị cái màu vàng kim trong tay người tuyết hấp dẫn, con ngươi đều hung hăng co rụt lại, lộ ra thần sắc khó có thể tin.

"Công, công... Công đức?"

Bùi An mở to hai mắt mà nhìn, bờ môi khô nứt, cuống họng cảm thấy đắng chát, chấn kinh tới nói không nên lời.

Đã thấy trên tay người tuyết kia, cầm lấy một đóa hoa sen nhỏ màu vàng kim, rất đẹp, toàn thân ánh sáng vàng lưu chuyển, lại là một đóa hoa sen công đức!

Một cỗ thánh khiết mang theo sự oai nghiêm cuồn cuộn hướng về phía ba người.

Đừng nhìn hoa sen công đức này không lớn, nhưng nhiều công đức như vậy, bình thường tiên nhân hao hết cả đời cũng khó có khả năng tích lũy được, thâm chí đại đa số ngay cả chạm vào cũng không có tư cách chạm vào.

Khoe của gì đó đột nhiên cảm thấy thấp bạo, người ta đây là đang khoe công đức a!

Trong thiên hạ, còn có ai?

Cũng may tâm lý ba người có năng lực chịu đựng được rèn rũa qua rất nhiều lần cho nên đã rất cứng cáp, chẳng mấy chốc đã điều chỉnh tốt, đè xuống sự rung động trong lòng.

Cố Trường Thanh tiến lên, cung kính gõ đông đông đông ba cái, "Xin hỏi Lý công tử có ở nhà không?"

"Kẹt kẹt."

Cửa mở.

Tiểu Bạch từ trong cửa nhô đầu ra, "Ba vị, mời vào trong."

"Đa tạ."

Ba người Bùi An chậm rãi mà đi vào, Cố Trường Thanh khiêng Hắc Sơn Dương, thận trọng chọn một chỗ đất trống thả xuống.

Trong tay Lý Niệm Phàm còn bưng đĩa, trên đó là những món phụ chuẩn bị cho món lẩu, thấy cảnh này nhịn không được cười trêu ghẹo nói: "Chẳng lẽ các ngươi mang theo thức ăn tới ăn chực?"

Cổ Tích Nhu vội vàng cung kính trả lời nói: "Lý công tử, thơm ngon Hắc Sơn Dương này nghe tiếng gần xa, chúng ta đúng lúc bắt được một con cho nên mang tới cho công tử."

"Thật rất có lòng, thật ra thì tới rất đúng lúc, chỗ cúng ta đang cần thịt dê đây này."

Lý Niệm Phàm cũng không già mồm, nói thẳng: "Trong mùa đông thích hợp nhất chính là ăn thịt dê, Tiểu Bạch, nhanh lên trong khi vẫn còn thời gian, nhanh chóng sắp xếp thêm một chút, trước tiên làm một ít thịt dê cuộn, đây chính là thứ cần thiết của nồi lẩu a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!