Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 370: CHƯƠNG 370: NHỔ LÔNG DÊ, BÙI AN THÍCH ĂN RAU HẸ

Lập tức, Tiểu Bạch dẫn theo Hắc Sơn Dương đi sang một bên.

"Hắc Sơn Dương thế mà còn sống, các ngươi làm như vậy là rất vô nhân đạo, lẽ ra nên kết thúc nỗi thống khổ của nó sớm một chút a." Tiểu Bạch vừa nói, vừa đưa tay lên trên gáy của con Hắc Sơn Dương đang dãy dụa này sau đó chính là bịch một cái.

Hắc Sơn Dương hôn mê bất tỉnh rơi vào trạng thái vô cùng an tường.

Tiểu Bạch gật đầu một cái, "Tuy nhiên như vậy cũng được, chất thịt tươi ngon."

Tiếp theo thì bắt đầu nhổ lông dê, Tiểu Bạch nhổ lông dê vẫn là rất có kỹ thuật, không bao lâu, trên mặt đất đã trải đầy lên một lớp lông dê thuần một màu đen, mà con Hắc Sơn Dương kia cũng đã biến thành trần trùng trục.

"Đây là lông của dê thuần chủng thực sự là rất tốt a, dùng để làm thành quần áo thì tuyệt đối có tác dụng giữ ấm."

Lý Niệm Phàm nhịn không được than thở mà nói: "Nếu như không phải có sở thích ăn uống, ta thật muốn nuôi con dê này, dù sao lông dê mọc ra cũng nhanh, cạo hết một lần thì lại mọc lên một lớp."

Bùi An vội vàng nói: "Nếu Lý công tử cần, chúng ta lại đi bắt vài con dê tới là được rồi."

"Không cần, ta cũng chỉ nói vậy thôi." Lý Niệm Phàm lắc đầu cười nói tiếp, "Dù sao ta cần nhiều lông dê như vậy cũng chẳng để làm gì, cũng chẳng may quần áo mang đi bán, thi thoảng nhổ nhổ một chút là được rồi."

Trong khi nói chuyện, nồi lẩu đã được chuẩn bị xong.

Không dùng nhiều loại màu sắc sặc sỡ, hoàn toàn chính là cái nồi uyên ương như trước đây, dù sao ở trong mắt Lý Niệm Phàm, khẩu vị của nồi lẩu chỉ chia làm hai vị là cay và không cay, về phần khẩu vị khác thật ra thì cũng chẳng khác bao nhiêu.

Trong nồi nơi phân chia của hai bên âm dương để sắc mặt ba người Bùi An trở nên ngưng trọng, trong đó có hai loại nước canh khác biệt, phân biệt rất rõ ràng, trông cực kỳ huyền diệu.

Đặt cái nồi ở trên bếp lửa, theo nhiệt độ lên cao, nước canh bắt đầu xuất hiện dấu hiệu sôi trào, bọt khí quay cuồng lên trông giống như hai con cá âm dương đang bơi lội vậy, hòa quyện vào nhau.

Trong nội tâm của mọi người đều run lên, đây rõ ràng là đang lấy âm dương đại đạo làm nồi để nấu đồ ăn a!

Cao nhân quả nhiên rất quan tâm tới việc ăn uống, bọn họ ngửi ngửi mùi thơm tràn ra từ trong nồi, nhịn không được mà thèm nhỏ cả dãi, hôm nay quả nhiên là được nhờ.

"Tất cả mọi người cứ ngồi xuống trước đi, còn cần phải chờ một lát mới được."

Cổ Tích Nhu ngồi xuống, thần sắc hơi động, hỏi ra sự nghi hoặc trong lòng mình, "Lý công tử, lúc chúng ta vừa mới tới cửa, ở bên ngoài có nhìn thấy hai đóa hoa sen màu vàng kim ..."

"Ha ha ha, nói tới việc này, ngược lại là có chút để cho người ta vui sướng."

Lý Niệm Phàm nhịn không được cười lên một tiếng, trên đầu hắn lập tức hiện lên ánh sáng vàng, được bao phủ bởi vòng ánh sáng vàng kim không gì sánh được, một vòng rồi lại một vòng, toát lên vẻ thánh khiết, tôn lên vẻ vô cùng vĩ đại của Lý Niệm Phàm, để cho người ta khó mà nhìn gần.

Ba người Bùi An vừa mới ngồi xuống cái mông trong nháy mắt lại giật mình một cái đứng dựng thẳng lên, hận không thể để cằm của mình bởi kinh ngạc mà rơi xuống.

Cái này. . .

Công đức, thật nhiều thật nhiều công đức a!

"Lần đi ra ngoài vừa rồi, may mắn ngưng tụ ra Công Đức Thánh thể, miễn cưỡng có thể nói một tiếng đạo hữu cùng với các vị."

Lý Niệm Phàm hài lòng giả bộ hung hăng, có loại cảm giác khoe khoang như áo gấm về quê, vẻ mặt bên ngoài thì tỏ ra nhẹ như mây gió nói: "Ngồi đi, tất cả mọi người ngồi xuống, cũng không phải là chuyện quan trọng gì a."

May mắn? Không phải chuyện quan trọng gì?

Nếu như không phải trước đó chúng ta đã biết được cao nhân ngươi không có chuyện gì là làm không được thì đạo tâm của chúng ta xem như lập tức sụp đổ.

Bùi An là người đầu tiên lấy lại tinh thần, vội vàng kinh sợ nói: "Lý công tử là Công Đức Thánh thể, xưng đạo hữu với chúng ta thì tuyệt đối là đang cất nhắc chúng ta a."

Đây chính là cao nhân a, chính mình nào có tư cách gì để mà gọi cao nhân là đạo hữu, không thấy được sao? Người ta ngay cả Công Đức Thánh thể cũng chỉnh chỉnh cho đi ra theo một cách tùy tiện.

Cổ Tích Nhu và Cố Trường Thanh thì luôn miệng nói lời chúc mừng, "Chúc mừng Lý công tử, chúc mừng Lý công tử."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, cười nói: "Đây chẳng qua là để cho cuộc sống của ta được thuận tiện hơn một chút mà thôi, mọi người không cần phải giật mình, cứ như trước kia là được rồi, mà nồi lẩu cũng được rồi a, bắt đầu ăn đi."

Thuận tiện, Công Đức Thánh thể có thể không tiện sao?

"Ai, được rồi."

Ba người Bùi An gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn về phía nồi lẩu, lại có một loại cảm giác không biết nên bắt đầu ăn từ đâu, thứ này ... ăn như thế nào?

Trên bàn có không ít thức ăn, nhưng tất cả đều là còn sống a.

"Ba vị, chỉ cần gắp lấy thức ăn mà mình muốn ăn, rồi nhúng vào bên trong nồi lẩu, chẳng bao lâu là có thể ăn được rồi." Lý Niệm Phầm vẫn là tới làm mẫu một lần.

"Thì ra là thế."

Ba người lập tức lộ ra vẻ chợt hiểu, sau đó thì có chút kính nể nói: "Loại phương pháp ăn này cũng rất thần kỳ a, hơn nữa còn thuận tiện."

"Nhúng thức ăn mà mình muốn ăn, hợp tình hợp lý, quả thực chính là một cách hưởng thụ tuyệt vời a!"

"So với ăn cơm bình thường, mọi người cùng nhau ăn một nồi lẩu càng có thể rút ngắn được khoảng cách, vui vẻ hòa thuận, quả nhiên là nhân gian ca tụng, nồi lẩu này rất hay a!"

Ba người ngươi một lời ta một câu, hận không thể khen cho nồi lẩu này tới bay lên trời, cuối cùng tổng kết một câu, Lý công tử quả nhiên là người có rất nhiều tài, ngay cả nồi lẩu này cũng có thể phát minh ra được.

Lý Niệm Phàm không thể nín được cười, mở miệng nói: "Những thứ này đều không quan trọng, quan trọng nhất là nước lẩu ăn rất ngon và có thể xua tan cái lạnh."

Ba người đều gật đầu, "Lời này của công tử nói rất đúng."

Một bữa lẩu, mọi cùng nhau ăn, đúng là vui vẻ hòa thuận, nhất là khói nồi lẩu vờn quanh, cùng với cảm giác mong chờ vớt thức ăn, càng tăng thêm một loại cảm giác khác nào đó cho ăn uống.

Ăn lẩu, ăn không chỉ có ngon, mà còn có một loại không khí vui vẻ, nếu không tại sao người ta có thể nói 'chuyện bi thảm nhất chính là ăn lẩu một mình'.

"Cô cô cô."

Nước canh trong nồi lẩu sôi lên ùng ục, ở trong nồi bên phần cay, dầu cay màu đỏ sôi lủng bủng lủng bủng lên, nhìn thấy có hơi giật mình nhưng lại để cho người ta không nhịn được mà muốn nếm thử hơn so với bên phần không cay có màu sắc bình thường kia, thế cho nên bên nồi cay mang tới cho người ta có cảm giác muốn ăn tự nhiên lớn hơn rất nhiều so với bên nồi không cay.

Để Lý Niệm Phàm không nghĩ tới chính là, ở sau khi nếm thử bên nồi cay, ba người Cổ Tích Nhu thế mà đều thích ăn cay, hơi nóng và vị cay tổng hợp lại khiến trong miệng bọn họ không ngừng phát ra tiếng xịt xụt xịt xụt, bởi vì bỏng và cay, miệng của họ há ra ngậm lại không ngừng, ngoài ra thì khuôn mặt bọn họ đều đã đỏ ửng lên.

Tuy nhiên bọn họ đều là tiên nhân, cũng không sợ cay sẽ có ảnh hưởng không tốt với cơ thể, có thể ăn thoải thích, điểm này quả thực để cho người ta hâm mộ.

Ăn tới thời điểm đang vui vẻ, Tiểu Bạch bưng khay mà tới, bên trong miệng hô to, "Thịt dê cuốn tới đi!"

"Ô, thịt tới rồi!" Niếp Niếp lập tức vui vẻ, cao hứng nói: "Để ở chỗ của ta, để ở chỗ của ta.."

Thịt dê đỏ trắng giao nhau, cắt thành từng miếng mỏng và đều nhau, còn được cuốn này thịt cuốn, gấp lại ngay ngắn vào trong khay, Tiểu Bạch xử lý cuộn thịt rất có kinh nghiệm, trông sạch sẽ và tươi mới, xem như sống cũng gợi lên cho người ta cảm giác muốn ăn.

"Thịt dê thế nhưng là thực phẩm bổ dưỡng rất tốt trong mùa đông, ăn một bữa thịt dê, ba ngày đều không sợ lạnh giá."

Lý Niệm Phàm vươn đũa ra gắp một miếng thịt, sau đó bỏ vào bên trong nồi cay, vừa thả vào bên nước lẩu cay đang sôi trào, vừa nói: "Thịt dê kết hợp với vị cay thì thích hợp hơn, hơn nữa, bởi vì thịt cuốn rất mỏng, chỉ cần đếm bảy giây là đã có thể ăn, bằng không để quá lâu sẽ làm ảnh hưởng tới mùi vị."

Tuy nhiên, để Lý Niệm Phàn cảm thấy rất ngạc nhiên là, hắn phát hiện Bùi An thế mà không có hứng thú đối với thịt, cũng không hứng thú lắm đối với rất nhiều đồ ăn khác, mục tiêu chủ yếu của hắn hình như đặt vào trên rau hẹ.

Tuy rằng hắn làm tới rất kín đáo, thi thoảng sẽ gắp một số món ăn khác xen lẫn vào để ăn, nhưng là một đống rau hẹ kia cũng không ít, thế những là đã thấy vơi đi nhiều, tất cả đều là một mình Bùi An ăn, không muốn bị phát hiện ra cũng khó khăn.

Thích ăn rau hẹ...

Lý Niệm Phàm cũng không có truy tới cùng, hắn thấy Tiểu Bạch đang làm thịt dê cuốn, chỉ có thể tự mình đi làm, cười nói: "Bùi lão đã thích ăn rau hẹ như vậy, vậy mọi người cứ ngồi ăn đi, đợi ta ra hậu viện lại cắt thêm một chút rau hẹ."

Bùi An vội vàng đứng lên, câu nệ nói: "Lý công tử, không cần a, như vậy thì thật xấu hổ quá."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Người tới là khách, không có gì mà phải xấu hổ cả, hơn nữa rau hẹ này cũng không phải là thứ đáng tiền gì, mọc lên nhanh, cắt xong một lần thì chẳng mấy chốc lại mọc lên."

Dứt lời, hắn đứng dậy đi về phía hậu viện.

Cố Trường Thanh đưa mắt nhìn vào Bùi An một cách cổ quái, trước kia cũng không có nghe thấy sư tổ nhà mình thích ăn rau hẹ a, nơi này còn có rất nhiều đồ ăn ngon, làm sao lại chỉ nhìn chằm chằm vào rau hẹ để mà ăn đây.

Hắn thấy trong nồi còn nổi có một chút rau hẹ đang nổi lơ lửng, tò mò cầm đũa vươn tới gắp lên, chuẩn bị nếm thử.

Theo rau hẹ được đưa vào trong miệng, mùi vị quả thực cũng không tệ, đương nhiên đây không phải là vấn đề quan trọng nhất.

Mỗi một loại đồ ăn ở nơi này của cao nhân đều không tầm thường, đều ẩn chứa công hiệu kinh người.

Cố Trường Thanh cảm nhận cẩn thận, ánh mắt theo thời gian dần trôi qua mà lộ ra vẻ ngạc nhiên, chỉ cảm thấy từ chỗ bụng của mình đột nhiên cảm thấy có chút nóng bỏng, khiến cho toàn thân trở nên ấm áp, loại nóng bỏng này không có nóng bỏng giống như tắm suối nước nóng, mà là nóng bên trong, nhất là nơi bụng, giống như lửa thiêu vậy.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã hiểu rõ, con mắt hắn trợn lớn lên, giống như vừa mới phát hiện ra một đại lục mới vậy, nhìn chằm chằm vào sư tổ nhà mình, "Sư tổ, ngươi, cái này ..."

Mặt mo Bùi An lập tức đỏ lên, nghiêm sắc mặt, vội vàng quát lớn: "Ngươi cái gì ngươi, ngươi thật cho rằng cao nhân là đi cắt rau hẹ cho ta sao? Thâm ý trong lời nói của cao nhân ngươi không nghe ra được sao?"

Hắn không chỉ có thể thay đổi chủ đề một cách hoàn mỹ mà trong đó lại có thêm một phần trách cứ và tỏ vẻ luyện sắt không thành thép.

"Thâm ý? Thâm ý gì?

Không chỉ là Cố Trường Thanh, những người khác cũng đều nhìn về phía Bùi An.

Đát Kỷ mở miệng, "Chủ nhân có thâm ý gì?"

"Đát Kỷ cô nương, cô nương có chỗ không biết." Bùi An vội vàng đứng người lên, cung kính nói: "Thật ra thì Cổ tiên tử tặng cho cao nhân hạt giống hồ lô kia, cùng với cái máy chơi ... chơi trò chơi lần trước đó, đều là chúng ta đổi được từ một cái hắc điếm."

"Hắc điếm?" Lông mày Đát Kỷ hơi nhíu lại, lộ ra thần sắc cảm thấy hứng thú.

Hạt giống hồ lô kia thế nhưng là kết xuất ra hồ lô Tiên Thiên Chí bảo, còn có máy chơi trò chơi kia, ẩn chứa vô số đại trận biến hóa, có trợ giúp không thể nói là không lớn, không nghĩ tới nguồn gốc còn có thể đặc biệt như vậy.

Bùi An gật đầu, "Đúng vậy a, hắc điếm này chuyên môn lấy vật đổi vật, hai dạng đồ vật đó chính là chúng ta dùng hoa quả mà cao nhân ban cho để đổi lấy."

"Chuyện này thì có liên quan gì tới thâm ý của chủ nhân?"

"Đát Kỷ tiên tử, ở lúc ta vừa mới bước vào cửa, cao nhân đã nói, nhổ lông dê, nhổ xong thì chẳng bao lâu sẽ mọc dài ra, vừa rồi còn nói cắt rau hẹ, cắt rau hẹ cắt xong một lần thì chẳng mấy chốc lại mọc lên."

Bùi An dừng lại một chút rồi nói: "Đây rõ ràng chính là ám chỉ hắc điếm kia a, Đát Kỷ tiên tử thử nghĩ một chút xem, nếu như chúng ta mang theo đồ vật đi qua đó liên tục, như vậy mỗi lần đều có thể từ bên trong đó đổi ra được không ít đồ tốt, không phải giống như cắt rau hẹ sao? Đổi thứ này sang thứ khác, lòng vòng như vậy lặp đi lặp lại đời đời con cháu không thiếu a."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!