Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 372: CHƯƠNG 372: LẠC TIÊN THÀNH, LẬP THÀNH HOÀNG

Cố Trường Thanh lại là đột nhiên nhìn về phía sư tổ nhà mình, lại nhìn một chút rau hẹ hắn cầm trong tay, mặt lộ ra vẻ cổ quái, "Sư tổ, ngươi ăn rau hẹ này, chẳng lẽ là vì ... đúng, lớn mạnh thân thể và khí phách?"

Bùi An mặt mo xấu hổ, ho nhẹ một tiếng nói: "Làm sao mà ngươi hiểu được nỗi khổ của sư tổ ngươi a!"

Hắn có chút mất tự nhiên nói: "Tu sĩ chúng ta đều có tâm cầu đạo, cái cuộc sống này sống càng ngày càng lâu, theo tu vi tăng dần lên, tâm cầu đạo càng đậm hơn, thời gian dần qua thì đạt tới cảnh giới tâm như nước, phai nhạt đi rất nhiều chuyện, rau hẹ này chẳng qua chỉ là vừa đúng lúc có thể để cho người ta tìm tới cảm giác trước đây mà thôi."

Cố Trường Thanh mở miệng nói: "Sư tổ không cần giải thích, ta hiểu mà."

Bùi An không cam lòng nói: "Ngươi thì hiểu cái gì! Ta đã sống tới hơn vạn năm rồi, đầu bạc râu cũng bạc trắng cả, ngươi suy nghĩ một chút xem ... ta khổ tới mức nào?"

"Hai lão già không biết xấu hổ, ngậm miệng cả đi!" Cổ Tích Nhu vô cùng khinh bỉ nhìn vào Bùi An, nói tiếp: "Chúng ta trở về Tiên giới trước, đi đánh giá địa hình để xem rau hẹ của chúng ta nên mọc như thế nào."

Sắc mặt Bùi An duy trì ở trạng thái vô cùng bình tĩnh, mở miệng nói: "Các ngươi đi trước đi, ta và Tiểu Trúc lại náo ra một số mâu thuẫn, trước tiên ta phải về an ủi nàng ta một chút."

...

Tiễn ba người Bùi An đi xong, bên Lý Niệm Phàm có chút rảnh rỗi, đi rửa bát đũa thì tự nhiên là không thể nào, cũng không giao cho Tiểu Bạch, mà là một mạch giao hết cho Long Nhi và Niếp Niếp đi làm.

Đối với tiểu hài tử, vẫn là phải quản nhiều dạy nhiều kỷ luật một chút cho thỏa đáng, để tâm trạng của các nàng được ổn định lại.

"Được rồi, hai người các ngươi không phải biết pháp thuật sao, rửa mỗi bát đũa mà thôi thì có thể phí mất bao nhiêu thời gian?"

Lý Niệm Phàm nhìn vào dáng vẻ ủy khuất của các nàng, nhịn cười không được, sau đó nói: "Nhanh, sau khi rửa xong thì ta mang các ngươi đi dạo ở Lạc Tiên thành."

Đi du ngoạn trở về lâu như vậy rồi, cũng không biết Lạc Tiên thành có biến hóa gì hay không.

Tinh thần của Niếp Niếp và Long Nhi lập tức trở nên tỉnh táo, nhiệt tình mười phần, "Thật? Quá tốt rồi! Chúng ta sẽ rửa nhanh để còn đi."

Nửa giờ sau, mọi người thu dọn đơn giản một chút xong thì bắt đầu đi về phía Lạc Tiên thành.

Bởi vì bây giờ Lý Niệm Phàm biết cưỡi mây, hành trình thế nhưng nhanh hơn rất nhiều so với những ngày trước kia, tuy nhiên cũng không có rêu rao, hạ xuống ở một chỗ bên ngoài Lạc Tiên thành rồi mới đi bộ về phía Lạc Tiên thành.

Vừa tiến vào Lạc Tiên thành, lông mày Lý Niệm Phàm không thể không nhẩy một cái, lộ ra vẻ khác biệt.

So sánh với vẻ náo nhiệt của trước kia, Lạc Tiên thành hôm nay rõ ràng là vắng lạnh đi rất nhiều, trên đường cái, chỉ còn lại lưa thưa có mấy người, có thể nói là khắp nơi đều là mảnh trống vắng.

Niếp Niếp nhịn không được nói: "Chuyện gì xảy ra? Mẹ ta a, nàng ta bình thường thích nhất là đi vòng vo gần đây."

Con chim đỏ trên vai Lý Niệm Phàm hơi ngẩng đầu lên, sau đó thì vỗ cánh bay về phía không trung, sau khi bay một vòng tùy ý thì bay trở về đậu trên vai Lý Niệm Phàm.

Hỏa Phượng nhàn nhạt mở miệng nói: "Trong thành tụ tập lượng lớn người.

Lý Niệm Phàm lập tức cảm thấy hứng thú, "Hóa ra đều đi vào trong thành, đi, chúng ta cũng đi qua tham gia náo nhiệt."

Lập tức, mọi người không thể không tăng nhanh bước chân.

Theo tới gần trong thành, dòng người quả thực trở nên nhiều hơn rất nhiều, hơn nữa có tiếng huyên náo truyền ra lộ ra vẻ vô cùng náo nhiệt.

"Lý công tử, công tử cũng tới a." Mới vừa tới bên ngoài dòng người, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc, không nghĩ tới chính là Ngư lão bản.

Tiểu Ngư nhi thì dạng chân ngồi ở trên vai Ngư lão bản, đang tò mò nhìn quanh vào trong đám người, nhìn thấy Lý Niệm Phàm thì nhỏ giọng mở miệng nói: "Ca ca tỷ tỷ mọi người tốt."

Lý Niệm Phàm gật đầu cười, đưa một quả quýt tới, "Ừm, Tiểu Ngư nhi thật ngoan, ăn quýt không?"

Tiểu Ngư nhi lập tức mở miệng nói: "Cảm ơn ca ca."

Ngư lão bản mở miệng nói: "Lý công tử, công tử đã thật sự đi du ngoạn những nơi khác? Ta ngược lại cảm thấy lo lắng cho công tử một trận, có thể xem như là bình an trở về rồi."

Lý Niệm Phàm cười lắc đầu nói: "Ha ha ha, ta có thể gặp phải nguy hiểm gì chứ, đa tạ đã quan tâm."

Ngư lão bản nhịn không được nói: "Lý công tử, gần đây quỷ quái thế nhưng là nháo rất nhiều a, tóm lại có thể bình an trở về là tốt rồi."

Ở thế giới tu tiên, phàm nhân đi ra ngoài thật ra vốn đã phải rất cẩn thận rồi.

"Ngư lão bản, đây là đang làm cái gì vậy?" Lý Niệm Phàm hỏi ra vấn đề nghi hoặc trong lòng.

"Việc này nói rới cũng xem như mơ hồ." Ngư lão bản thừa nước đục thả câu, lúc này mới nói: "Nghe nói gần đây có những vị đại nho có tài văn chương, một số người tài đức vẹn toàn đã liên tiếp nhận được sự giao phó của của Quỷ thần ở Địa Phủ thông qua báo mộng, thậm chí có người còn được tổ tông của mình báo mộng, nói là để cho người ta xây miếu Thành Hoàng, cung phụng nhiều hơn, tương lai có thể bảo vệ bản địa được mưa thuận gió hòa, an cư lạc nghiệp."

"Báo mộng, Thành Hoàng?"

Lý Niệm Phàm nhưng lại lộ ra thần sắc đăm nhiêu, động tác của Địa Phủ này cũng khá nhanh a, bây giờ đã bắt đầu rồi.

Ngư lão bản gật đầu nói: "Đúng vậy a, mà ngay cả Lạc Hoàng của Càn Long tiên triều cũng đích thân tới, chuẩn bị lập miếu Thành Hoàng ở nơi này, chỉ có điều dường như còn đang thương thảo cái gì đó, mọi người đây đều chạy tới để tham gia náo nhiệt nha, lại thắp nén hương cho Thành Hoàng, cúi đầu cúng bái thành khẩn."

"Thì ra là thế." Lý Niệm Phàm gật đầu.

Hắn nhìn vào biển người đang chen chúc ở phía trước một chút, tự nhiên muốn đi qua nhìn xem, đang do dự có nên cưỡi mây để đi qua không, lại lo lắng có chút làm mọi người kinh hãi, hiện ra vẻ mình không biết điều.

"Lý công tử!"

Trong đám người lại là đột nhiên truyền tới một giọng nói ngạc nhiên, lại là chủ quán bán điểm tâm kia.

Hắn chật vật từ trong đám người chen ra, sau đó lớn tiếng nói: "Mọi người nhường một chút, đều nhường ra một chút để cho Lý công tử có một còn đường để đi! Không phải cần người viết chữ sao, toàn bộ Lạc Tiên thành chúng ta, luận đức hạnh luận tài hoa thì có ai thích hợp hơn với Lý công tử?"

Hắn vừa bói, còn vừa cùng Ngư lão bản mở đường ra cho Lý Niệm Phàm nói: "Lý công tử, mau tới trước đi, nghe nói công tử gần đây không ở nhà, bằng không chắc chắn sớm đã có người đi tìm công tử."

Trong đám người, phần lớn người nghe được là Lý công tử thì lập tức rất phối hợp nhường ra một con đường.

"Nếu Lý công tử ở đây, tự nhiên Lý công tử là người thích hợp nhất."

"Ha ha ha, thật sự là đúng lúc, vừa đúng Lý công tử trở về, không cần phải nghĩ nhiều nữa."

"Ta nói với các ngươi a, tài văn chương của Lý công tử đây tuyệt đối là tuyệt nhất, có công tử viết chữ, Thành Hoàng đại nhân tuyệt đối sẽ cao hứng."

"Nhanh, ngươi còn đứng ở đó làm cái gì, mau tránh ra tạo ra một con đường a!"

Lý Niệm Phàm tuy rằng không thường xuyên tới Lạc Tiên thành, nhưng uy vọng vẫn là rất đủ, dù sao lấy tài hoa của hắn, xem như thoáng hiển lộ ra một chút, ở trong mắt phàm nhân đó cũng là chuyện kinh động như gặp thiên nhân.

Sau khi tiến lên, Lý Niệm Phàm dần dần đi tới thấy được đằng trước có một ngôi miếu, xem ra hẳn là đã được xây dựng lại trên nền nhà nguyên bản, mang theo phong cách đơn giản cổ xưa và uy nghiêm, phía dưới có mười chín bậc thang, trang nghiêm đại khí.

Mà ở chỗ cao của ngôi miếu thì treo một tấm bảng, có nền đen và trên đó có in ba chữ lớn màu vàng là Miếu Thành Hoàng.

Ở bên dưới ngôi miếu, thì Lý Niệm Phàm thấy được không ít người quen.

Lạc Hoàng, Lạc Thi Vũ, Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương, có thể nói tất cả những nhân vật có mặt mũi ở Lạc Tiên thành đều đã tới.

Bọn họ nhìn thấy Lý Niệm Phàm, trong lòng lập tức siết chặt lại, nghiêm mặt, sau đó vội vàng cho người đẩy đám người ra, cùng nhau tự mình đi ra nghênh tiếp, bước chân nhanh chóng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!