Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 373: CHƯƠNG 373: 10 VẠN NHÀ KHÓI LỬA TẬN VỀ NƠI ĐÂY BAN CÔNG

Lạc Hoàng có chút thấp thỏm, trước tiên là mở miệng nói lời giải thích: "Lý công tử, chúng ta không biết được công tử đã trở về, lúc này mới không có đi mời công tử."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ta đúng là vừa trở về không lâu, chẳng qua là trùng hợp mà tới kịp, Lạc Hoàng không cần áy náy."

Lúc này Lạc Hoàng mới yên lòng lại, tuy nhiên vẻ mặt vẫn đỏ bừng bừng, hận không thể quất cho chính mình hai cái bạt tai.

Xem như biết cao nhân không ở nhà, nhưng ở trước giờ thành lập miếu Thành Hoàng thì cũng phải đi nhìn một chút a, không chừng cao nhân đã trở lại a, thành ý của chính mình đặt không đúng chỗ a, ai!

"Bái kiến tiên sinh."

Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương cùng hành lễ đối với Lý Niệm Phàm.

Hai người bọn họ lộ ra vẻ vô cùng kích động, thân thể lập tức thẳng lên, đường đường chính chính cúi gập người xuống tạo thành một góc chín mươi độ.

Một người là một đời Đế Vương, một người là đại nho đương thời, lại đối với Lý Niệm Phàm giữ nguyên một phần kính nể từ đáy lòng, đây không phải giả vờ, mà là phát ra từ nội tâm, người dân ở đây đều nhìn vào trong mắt.

Chu Vân Vũ kích động nói: "Tiên sinh, ta đại biểu bách tính cả nước, tạ ơn ngài!"

Mạnh Quân Lương cũng mở miệng nói, "Tiên sinh, ta đại biểu tất cả học sĩ, tạ ơn ngài!"

Hai người bọn họ bây giờ là người có địa vị trong phàm nhân, tự nhiên cũng nhận được báo mộng của Địa Phủ, hơn nữa, báo mộng còn là Hắc Bạch Vô Thường loại cấp bậc đại lão của Địa Phủ này, từ trong miệng bọn họ biết được, miếu Thành Hoàng là do một vị cao nhân thiết lập ra.

Nhắc tới cao nhân, người đầu tiên mà bọn họ nghĩ tới dĩ nhiên chính là Lý Niệm Phàm, bởi vậy cố ý hỏi thăm một chút, đạt được đáp án quả thật chính là Lý công tử!

Lập tức, sự ngưỡng mộ dành cho Lý công tử đã vượt qua mức cao nhất vốn có đi tới mức cao hơn, mà điều quan trọng nhất là việc thành lập miếu Thành Hoàng này, không cần biết là đối với Chu Vân Vũ hay là đối với Mạnh Quân Lương mà nói thì đều có chỗ tốt cực lớn.

Một cái có thể để cho phàm nhân được an cư lạc nghiệp, còn có một cái đó chính là mang tới hy vọng cho đại nho đương thời.

Một khi đại nho có phương pháp quản lý, nhận được người dân yêu mến, tôn thờ thì sau khi chết có thể đạt được sự tán thành của Địa Phủ, trở thành Thành Hoàng nơi đó, đây là một chuyện làm cho người ta mong đợi tới cỡ nào a.

Nói tóm lại, miếu Thành Hoàng là một chiếc cầu nối giữa phàm nhân và Địa Phủ, thỏa đáng để cho cả hai bên cùng có lợi a!

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, "Được rồi, các ngươi không cần cám ơn ta, ta chỉ là cung cấp một cái ý tưởng mà thôi."

Lạc Hoàng vội vàng nói: "Công tử, công tử tới rất đúng lúc, toàn bộ Lạc Tiên thành này, công tử tới viết chữ (đề tự) mới là nguyện vọng chung của mọi người a!"

Vừa rồi, mọi người còn đang thương thảo xem nên để cho ai tới viết chữ (đề tự), đây chính là chuyện lớn, không chỉ liên quan tới phàm nhân, thậm chí câu thông với Quỷ thần ở Địa Phủ, có thể nói là chuyện vô cùng lớn.

Trên thực tế, không cần biết do ai tới viết chữ (đề tự), trong lòng của bọn họ đều không phục, nhìn như đang thương lượng, kỳ thực là lại vướng vào nhau.

Mạnh Quân Lương đưa bút cho Lý Niệm Phàm, mở miệng nói: "Lý công tử, bút đưa công tử, ta tới mài mực cho công tử!"

Lý Niệm Phàm cũng không từ chối, lấy địa vị của hắn bây giờ, quả thực cũng đủ tư cách để viết chữ này, nhận lấy bút đứng ở một bên.

Tấm biển (hoành phi) đã chuẩn bị xong, thật ra thì miếu Thành Hoàng chỉ thiếu một bộ câu đối.

Nhưng cũng đừng xem thường câu đối này, đây là mặt tiền thật của Thành Hoàng, nhất định phải có thâm ý mới được, không chỉ phải bao hàm nhân gian, còn phải dính dáng tới Địa Phủ.

Chữ phải đẹp, càng phải có nội tình.

Lý Niệm Phàm nhìn vào miếu Thành Hoàng rồi lại ngẩng đầu nhìn mọi người ở bên dưới.

Ở đây có rất đông người, ba lớp trong ba lớp ngoài, tuy nhiên lúc này đều đang rất tự giác đều rất giữ gìn trật tự, từng đôi mắt trơ mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm đón nhận ánh mắt tha thiết của mọi người, hít sâu một hơi, lại ngửa đầu nhìn ra thiên địa xa xa.

Đã thấy nơi xa tuyết trắng mênh mông, nơi kết nối với trời và đất, cũng không biết Tịnh Nguyệt hồ phẳng trong như gương kia bây giờ thế nào.

Nơi này đủ cao để có thể nhìn ra hồ và núi xa xa, được gọi là Thành Hoàng, ban đêm chiếu sáng muôn ngàn ngọn đèn, có nhiệm vụ kêu oan cho dân chúng.

Liền viết nó đi!

Tờ giấy sớm đã chuẩn bị xong, bày đặt ở trước bàn.

Lý Niệm Phàm chậm rãi đặt bút.

Bởi vì ở trong tình huống trang trọng, cho nên thủ pháp cũng không nhanh, chữ viết chỉ là hơi nguệch ngoạc một chút, xem như rất tinh tế, lại có một loại vận vị kỳ lạ rơi vào trong đó, để cho người ta xem thôi cũng nhịn không được mà đắm chìm vào trong đó.

Người ở dưới đài nhìn không thấy chữ, nhìn chính là Lý Niệm Phàm, chỉ cảm thấy hắn rất phong trần và tao nhã, trong từng nét bút đi có vẻ tiêu sái không nói ra được, trên người dường như bao khỏa một lớp gợn sóng vây xem, tràn đất vẻ thánh khiết, Thành Hoàng thế mà thành bối cảnh, để cho người ta nhịn không được mà sinh ra ý muốn cúng bái.

Trên đài, đám người Mạnh Quân Lương thì nhìn chòng chọc vào bức tự thiếp kia, chỉ cảm thấy mỗi một chữ đều sống động, thể hiện cho một ý chí gia thân.

Nhất là Mạnh Quân Lương, hắn đã không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lý Niệm Phàm viết chữ, càng là lấy Lý Niệm Phàm ra làm mục tiêu để truy cầu, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Niệm Phàm viết chữ, trong đầu đều có cảm ngộ khác biệt, tự ti mặc cảm, mặc cảm không bằng.

Thần tích như thế, cả đời này tôi có đạt được không? Dù chỉ viết được vẻn vẹn một chữ trong cuộc đời này thì như vậy cũng tốt a!

"Bát bách lý hồ sơn tri thị hà niên đồ họa, thập vạn gia yên hỏa tẫn quy thử xử lâu đài"

Một chữ cuối cùng... Thành!

"Ông!"

Trong thiên địa đột nhiên nhộn nhạo lên một trận gợn sóng, giống như chạm tới một loại quy tắc nào đó đang bị cưỡng ép thay đổi, một cỗ thiên uy cuồn cuộn ầm vang rơi xuống, thậm chí làm cho không gian nơi này đều cứng lại.

Phàm nhân chỉ cảm thấy sinh ra một loại cảm giác ngạt thở, tuy nhiên người tu tiên thì lông tơ toàn thân đều dựng đứng lên, hãi hùng khiếp vía.

Bọn họ đều nhìn lên bầu trời, đồng thời thân thể chấn động, mở to đôi mắt ra nhìn.

Đã thấy, một luồng ánh sáng vàng lóa mắt từ trên rơi xuống, không chỉ từ nơi nào phát ra, tốc độ cực nhanh, đánh thẳng vào trong miếu Thành Hoàng!

Chỉ trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ miếu Thành Hoàng, màu sắc vốn mang phong cách đơn giản cổ xưa thì lại dường như cũng được dát lên một lớp màu vàng kim, rực rỡ chói mắt, chọc vào làm mắt người đau nhức.

Khí vận!

Khí vận từ trên trời rơi xuống!

Giống như lúc lập Nhân Hoàng, lại như lúc lập Nho đạo, lại giống như lúc truyền Phật pháp, lại là một cỗ khí vận cuồn cuộn khác buông xuống, lần này ... lập chính là Thành Hoàng!

Khí vận ngập trời giống như thủy triều, gợn sóng bao phủ xung quanh, giống như phủ một lớp vàng kim lên toàn bộ Lạc Tiên thành, dị tượng như vậy, phàm nhân tự nhiên là không thấy được, nhưng người tu tiên ở đây thì lại đều đang ngạt thở, gần như muốn ngất đi.

Chính mình thế mà thực sự được chứng kiến cảnh tượng kỳ vĩ hiếm có trong vạn năm này!

Cũng vào lúc đó, trong Địa Phủ.

Mạnh Bà đứng ở bên trong đại điện, Hắc Bạch Vô Thường đứng ở hai bên, còn có đông đảo quỷ sai đang bận việc tới quên cả đất trời, đi báo mộng cho từng người từng nhà.

Trong tay Mạnh Bà cầm Sinh Tử bộ, đặt Sinh Tử bộ ở trên phía trên cao đường của đại điện, mở miệng nói: "Sinh Tử bộ có công hiệu phán quyết sinh tử, như kim chỉ nam dẫn đường, bây giờ quay trở về Địa Phủ, để việc câu hồn sau này được thuận tiên hơn rất nhiều."

Hắc Vô Thường mở miệng nói: "Chỉ tiếc nhân thủ của Địa Phủ vẫn còn chưa đủ, xem như biết tử vong vào giờ nào, nhưng là nhân thủ căn bản không đủ để phái đi tới."

Mạnh Bà than nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Báo mộng có hiệu quả như thế nào?"

"Bà Bà, ở rất nhiều nơi trên phàm trần đều đã bắt đầu thành lập miếu Thành Hoàng, chỉ là ... Thành Hoàng là một chuyện trước nay chưa từng có ..."

Bạch Vô Thường dừng lại một lát, lúc này mới khổ sở nói: "Chúng ta bây giờ hình như ... không có quyền đi thành lập."

Nếu là Địa Phủ trước kia, lập Thành Hoàng còn có thể làm được, chỉ cần cấp cho chức quan và chức trách, sau đó từ từ vận chuyển là được, nhưng là bây giờ, Địa Phủ vốn đã sụp đổ, rất nhiều chức trách tự nhiên là bị thu hồi, xem như muốn lập Thành Hoàng, nhưng lại không thể cho một cái công nhận tương ứng.

Như thế, sẽ khiến cho Thành Hoàng trở nên tầm thường hơn.

Đơn cử một ví dụ đơn giản, Địa Phủ trước đây là một thể chế được Thiên Đạo công nhận và nó có thẩm quyền, nhưng bây giờ, nó rõ ràng không còn hoạt động nữa, đã trở thành như một giáo phái ở dân gian, cái này liên quan tới vấn đề có biên chế và không có biên chế, tổ chức có biên chế bao giờ cũng sẽ có uy quyền hơn tổ chức không có biên chế.

Dù sao, đã lập Thành Hoàng, cũng phải cần có quỷ sai tọa trấn phàm trần.

Mà đã không chiếm được sự công nhận, vậy người quản sự ở Thành Hoàng không thể xem như quỷ sai chân chính, không nên ở lại phàm trần trong thời gian dài.

Đúng lúc này, toàn bộ Địa Phủ lại chấn động mạnh một cái!

Một cỗ ánh sáng màu vàng kim không có dấu hiệu báo trước nào ầm vang rơi vào trong Địa Phủ, ánh sáng vàng kim này cực kỳ nồng đậm, lan tỏa đến mọi ngóc ngách trong Địa Phủ, nơi được chiếu sáng, giống như từng bước từng bước, làm cho cả Địa Phủ sinh ra một loại biến hóa cực lớn.

Sinh Tử bộ được đặt trên đài cao kia được ánh sáng vàng chiếu rọi vào, vốn toàn thân đen nhánh thế mà từ từ biến thành màu vàng kim, ở bên cạnh nó, cái bút lông kia cũng chậm rãi trôi nổi mà lên, ngòi bút của bút lông thế mà có thể từ màu đen biến thành màu vàng kim!

Ánh sáng vàng vẫn tiếp tục chiếu và bắt đầu tràn từ đại điện đến phần còn lại của Địa Phủ.

"Ào ào ào!"

Ngoại trừ Minh Hà ra, trong Địa Phủ thế mà lại truyền tới tiếng nước chảy.

Dòng nước chảy siết, giống như có sóng lớn vuốt bọt nước, một lần lại một lần đánh vào bên tai của mọi người.

Tiếng động quen thuộc để đông đảo quỷ sai đều chấn động toàn thân, giống như hồn phách ly thể, mang trên mặt thần sắc vừa mừng vừa sợ, hóa thành bức tượng.

Bạch Vô Thường nói năng có chút lộn xộn, run giọng nói: "Bà ... Bà Bà, đó ... đó là ... tiếng của Hoàng Tuyền?"

"Đúng là Hoàng Tuyền, tuyệt đối là tiếng nước chảy của Hoàng Tuyền!" Mạnh Bà muốn kích động hơn so với tất cả mọi người, mắt đã ứa ra nước mắt, "Lão bà tử ta nghe tiếng nước Hoàng Tuyền chảy qua vô số năm, sẽ không sai, Hoàng Tuyền lại bắt đầu chảy lại!"

Bà ta bước nhanh thật nhanh đi về phía bên ngoài của Địa Phủ.

Nơi này, nước Hoàng Tuyền dậy sóng cuộn trào chảy xuôi, nước Hoàng Tuyền vốn đã là nước tù, bây giờ bắt đầu theo thời gian dần dần trôi qua mà tỏa ra sinh cơ, ánh sáng màu vàng kim như là ánh sáng mặt trời, trút xuống, chiếu rọi toàn bộ nước Hoàng Tuyền.

Hoàng Tuyền, chính là Cửu Tuyền mà mọi người hai nói tới, đây mới là kết cục của người chết.

Sau khi một người chết, linh hồn sẽ được dẫn đến Hoàng Tuyền, tạm thời ở lại, xuôi theo Bỉ Ngạn Hoa tiếp dẫn mà đi chuyển thế đầu thai, chỉ có điều sau đại kiếp, nước Hoàng Tuyền khô cạn, hồn phách lúc này mới đi vào Minh Hà hung ác.

Đông đảo quỷ sai đứng ở một bên Hoàng Tuyền, ánh mắt mê ly nhìn vào nước Hoàng Tuyền mênh mông, đột nhiên sinh ra một loại cảm giác giống như mộng ảo, giống như ... tất cả lại trở về một lần nữa.

Mà cùng một thời gian, bên cạnh Hoàng Tuyền thủy (nước Hoàng Tuyền), từng dãy hoa cỏ khô đến biến thành màu đen, chỉ còn lại rễ cây, đồng dàng cũng tỏa ra sinh cơ, rồi sau đó một đóa rồi lại một đóa nở rộ.

Bỉ Ngạn Hoa!

Bỉ Ngạn Hoa đỏ tươi như lửa cháy, giống như máu nhuộm ánh chiều tà, bắt đầu từng đóa từng đóa nở rộ ven đường, lấy cả đại địa làm bức tranh mà trải rộng ra.

"Bỉ Ngạn Hoa nở, hoa nở bỉ ngạn, hoa nở thì không có lá, lá mọc thì không có hoa, ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn, ngàn năm lá mọc, ngàn năm lá tan, lá và hoa không gặp dẫu một lần." Mạnh bà thấp giọng nỉ non, "Đẹp, quá đẹp!"

"Rầm rầm rầm!"

Hoàng Tuyền trở lại, cách đó không xa, cây cầu đứt gãy kia bắt đầu phát ra tiếng oanh minh, giống như có cầu vồng treo cao, đá vụn đứt gãy giống như nghịch chuyển thời gian, bắt đầu nối lại với nhau một lần nữa từng chút xíu một!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!