"Cầu Nại Hà, là cầu Nại Hà a!"
Mạnh Bà nhìn vào cây cầu kia, kích động tới bờ môi nhăn nheo cũng đang run rẩy, thân thể đã không tự chủ được mà cất bước đi tới.
Cầu Nại Hà là một cây cầu rất đơn giản, hình dáng là một cây cầu vòm, hai bên thành cầu không có tay vịn, chính bởi vì không có tay vịn nên người đi trên cầu phải cẩn thận từng li từng tí, lại không dám ta đẩy ngươi đẩy, một khi rơi xuống thì sẽ phải trôi nổi ở bên trong Hoàng Tuyền một lần nữa.
Mạnh Bà chậm rãi đi qua, đã thấy cái bia đá trước cầu Nại Hà vốn đã bị bùn đất vùi lấp kia lúc này thế mà chậm rãi nổi lên, trên đó in hai chữ viết cổ màu đỏ như máu --- Nại Hà!
Ánh mắt bà ta trở nên mê ly, thân thể lưng còng chậm rãi đạp cầu mà lên.
Đứng ở chỗ cao nhất của cây cầu hình vòm này, có thể nhìn thấy toàn bộ Hoàng Tuyền vào trong tầm mắt.
Vừa lên cầu Nại Hà, cố gắng nhìn vào Hoàng Tuyền thủy này, nhớ lại một chút quá khứ, vừa uống một chén canh Mạnh Bà lên đường.
Ánh sáng vàng này giống như nắng ấm của mùa đông, nhưỡng nơi mà nó chiếu sáng, Địa Phủ đổ nát từ từ được khôi phục lại sự sống.
Đông đảo quỷ sai nhìn thấy cảnh tượng này, đều không tự chủ được mà lệ nóng doanh trong, ôm đầu khóc rống.
Hắc Vô Thường ấp a ấp úng nói: "Bà Bà, ánh sáng vàng kim này là Khí ... khí vận."
"Đúng vậy a, là khí vận! Khí vận của Địa Phủ chúng ta thế mà trở lại!" Mạnh Bà bùi ngùi mãi thôi.
"Nà nà, tra được, những việc này là tới từ miếu Thành Hoàng của Lạc Tiên thành, là, là ..."
Trong mắt Bạch Vô Thường tràn đầy vẻ kích động không gì sánh được, mở miệng nói: "Là cao nhân viết chữ (đề tự) cho miếu Thành Hoàng! Là cao nhân lập miếu Thành Hoàng, từ đó để thiên đạo cũng tán thành!"
"Đoán được, ta đoán được!"
Mạnh Bà cười tới nước mắt tràn bờ mi cong, tâm tình vui sướng lộ rõ trên mặt, "Ở thời khắc cuối cùng của sụp đổ, Địa Phủ ta gặp may mắn, lại là đạt được quý nhân chân chính tương trợ!"
Vào khoảnh khắc cuối cùng khi ánh sáng vàng sắp tiêu tan, nó chiếu vào hai bức điêu khắc bằng đá ở trên đại môn của Địa Phủ.
"Ào ào ào!"
Hai bức điêu khắc bằng đá bắt đầu xuất hiện khe hở, tiếp theo đó là từng mảnh từng mảnh đá vụn bắt đầu rơi xuống, trong đó thế mà lộ ra một cái mặt ngựa và một cái đầu trâu.
Không bao lâu, ánh mắt của bọn hắn hơi chớp động, giống như tràn ngập hoang mang.
Hắc Bạch Vô Thường lập tức kích động tới bay đi, mở miệng nói: "Đầu Trâu, Mặt Ngựa!"
"Lão Hắc, lão Bạch?"
Đầu Trâu Mặt Ngựa đều sững sờ, con ngươi trợn tròn, giống như là làm một giấc chiêm bao, cùng nhau xoa xoa ánh mắt của mình, "Đây là có chuyện gì? Xảy ra chuyện gì, ta nhớ rõ, bọn ta ... giống như là bị phong ấn vĩnh viễn."
"Ta không phải là đang nằm mơ chứ?"
Trong ánh mắt của Đầu Trâu Mặt Ngựa lóe ra nước mắt, đây là bị bị sợ hãi.
Vừa nghĩ tới chính mình sẽ bị phong ấn vĩnh viễn, nói không sợ vậy là giả, nhưng là, bọn họ cố nén sợ hãi, thản nhiên đối mặt, phong ấn thì phong ấn đi!
Bây giờ khôi phục lần nữa, hồi tưởng lại trong tích tăng, thế nhưng vẫn bởi nghĩ mà sợ dọa cho khóc không ra nước mắt.
Bạch Vô Thường ôm chặt lấy Đầu Trân Mặt Ngựa, kích động nói: "Ha ha ha, trở về, trở về là tốt rồi."
"Hoan nghênh trở về, chẳng qua hiện nay Địa Phủ thế nhưng là còn có rất nhiều việc cần phải làm, chúng ta đang phát sầu a, các ngươi trở về thế nhưng cũng phải bận bịu đi, ha ha ha..." Hắc Vô Thường cũng cười nói.
Đầu Trâu Mặt Ngựa cũng nhếch miệng cười nói: "Có rất nhiều việc cần phải làm? Bọn ta thích!"
...
Trước miếu Thành Hoàng, Lý Niệm Phàm thu bút mà đứng.
Gió mùa đông lạnh lẽo thấu xương, từ từ thổi tới, thổi lên tóc của tất cả mọi người, bộ tự thiếp câu đối này đặt trên bàn, cũng đang chậm rãi lắc lư theo gió.
Tự thiếp rất nhẹ, nhưng lại rất an ổn, giống như cơn gió này căn bản không dám thổi nó đi.
Lý Niệm Phàm đánh giá trên dưới một phen, lúc này mới hài lòng gật đầu, mở miệng hỏi: "Viết chữ cho Thành Hoàng, ngược lại là có chút khẩn trương, các vị cảm thấy chữ này ... như thế nào?"
Lạc Hoàng không nghĩ ngợi chút nào thốt ra, "Lời hay, ý đẹp! Lý công tử thật là đại tài!"
"Người trong thế gian, ai có thể chiết ra được chữ như thế này, duy chỉ có một mình tiên sinh mà thôi, chỉ dựa vào chữ này thôi thì tiên sinh đáng giá được lưu truyền thiên cổ!"
"Tài năng của tiên sinh, là phúc cho bách tính, là phúc cho xã tắc a!"
Mọi người cũng biết nặng nhẹ, không có vỗ mông ngựa một cách quá lố, tuy nhiên những lời nói này đều đúng là phát ra từ đáy lòng, để Lý Niệm Phàm nhịn không được mà cười thành tiếng.
"Ha ha ha, lưu truyền thiên cổ xem như thôi, ta cũng không có tâm tư lớn tới như vậy."
"Tâm cảnh của Lý công tử như thế, quả nhiên là làm cho người xấu hổ."
"Mặc cảm không bằng, mặc cảm không bằng."
Mọi người chờ cơ hội tới, lại là thổi phồng một trận.
Lạc Hoàng và Chu Vân Vũ thì riêng phần mình thận trọng cầm lấy hai đầu bộ tự thiếp, rất cung kính mà mở nó ra, hướng về phía mọi người.
"Bát bách lý hồ sơn tri thị hà niên đồ họa, thập vạn gia yên hỏa tẫn quy thử xử lâu đài."
Không ít người đều âm thầm đọc lên, rồi bất chợt vỗ tay khen hay không ngớt.
Sức hấp dẫn của thi từ hiện ra ngay ở đây, nó có thể truyền đạt một loại ý cảnh, xem như không có tri thức, nhưng nghe xong vẫn có thể cảm nhận được sức nặng bên trong thi từ.
Câu đối này, chỉ trong nháy mắt đã gây tiếng vang với tất cả mọi người, không thể không sợ hãi với tài hoa của Lý Niệm Phàm.
"Lý công tử đây là vượt trội, nếu ta nói, miếu Thành Hoàng này nếu để cho Lý công tử làm, đó mới là vinh quang của Lạc Tiên thành chúng ta!"
"Đúng vậy a, không sai! Ai có thể có loại phẩm chất tài đức vẹn toàn này như Lý công tử a, Lý công tử làm Thành Hoàng, ta yên tâm!"
"Quỳ cầu Lý công tử làm Thành Hoàng."
"Phi phi phi!" Lạc Thi Vũ vội vàng đứng ra, "Tất cả mọi người dừng lại cho ta!"
Chu Vân Vũ và Lạc Hoàng đều giật mình kêu lên, nghiêm nghị quát lớn: "Làm càn! Không được vô lễ!"
Lớm mật, đường đường là cao nhân há lại chỉ một cái chức Thành Hoàng này mà có thể so sánh? Bản lĩnh tìm chết của đám người này quả thực nghe rợn cả người a!
Sắc mặt Lý Niệm Phàm cũng có chút xấu hổ, đám người này đúng là xuất phát từ ý tốt, nhưng Thành Hoàng này, phải chết mới có thể làm, quỳ cầu ta làm không phải là tương đương với đang quỳ cầu ta chết sao?
Cảm động thì cảm động, nhưng quả thực là có chút hố.
Hắn ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Khụ khụ, được rồi, mọi người cũng không có ý xấu."
Mạnh Quân Lương cung kính nói: "Tiên sinh, để ta cho người đóng khung câu đối này và đặt nó trên cột của miếu Thành Hoàng."
Lạc Hoàng gật đầu liên tục không ngừng, "Đúng đúng đúng, phải cẩn thận một chút, cấp bậc nhất định phải cao, ta vẫn là mời người tu tiên tới làm đi."
Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Các ngươi xem mà làm đi, ta cũng chỉ là đúng lúc gặp dịp, cứ cầm đi."
Mọi người nói ngay: "Ta tiễn ngài."
Ở bên trong miếu Thành Hoàng, Hắc Bạch Vô Thường mang theo một đám quỷ sai hư ảnh chậm rãi hiển hiện lên, cùng nhau hướng về phía bóng lưng của Lý Niệm Phàm, rất cung kính mà cúi đầu cúi đầu.
Lý Niệm Phàm cũng không có rời khỏi Lạc Tiên thành, mà là đi về phía đông của thành, tới nhìn lão thụ hòe kia một chút.
Thời gian lâu không gặp như vậy, tốc độ phát triển của lão thụ hòe lại là vượt quá sức tưởng tượng của Lý Niệm Phàm, thế mà đã cao hơn chiều cao của một người và thân cây cổ thụ chết nửa bên dưới đã dần rụng và được thay thế bằng thân cây mới.
Nhánh cây sinh trưởng thẳng tắp, khác với cây bình thường, bây giờ tuy rằng tới mùa đông, nhưng là trên đó thế mà vẫn có một chút lá non xanh biếc, một lớp tuyết thật mảnh bao trùm ở trên nhánh cây.
Lý Niệm Phàm lại không cảm thấy ngạc nhiên, cười nói: "Lão thụ, đã lâu không gặp, không hổ là thành tinh, mùa đông cũng có thể mọc lá."
"Ào ào ào."
Nhánh cây lắc lư, lớp tuyết trên cây kia lập tức tung bay theo, giống như thiên nữ rải hoa, chậm rãi bay lượn giữa dòng người, lại càng thêm mấy phần lãng mạn và đẹp đẽ.