Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 376: CHƯƠNG 376: SỨC SỐNG CỦA YÊU TINH RẤT DỒI DÀO A

Ngao Thành mở miệng nói: "Được rồi, đừng nôn máu nữa, người đâu tranh thủ gian tới lau dọn sạch sẽ những vết máu ở nơi này đi, đừng làm dơ bẩn mắt của cao nhân."

"Ngươi chắc chắn là Ngao Thành giả!"

Ngao Vân có chút kích động, vô cùng thống khổ, "Hoặc là ngươi giống như Nam Hải Long Vương phản bội Long tộc! Long tộc ta ... vong!"

"Vong cái rắm ấy mà vong!" Ngao Thành mắng một tiếng, nói tiếp: "Ta không có thời gian để giải thích với ngươi, cao nhân tám thành cũng sắp tới rồi, thời gian không còn nhiều!"

Hắn không dám thất lễ, từng cơn sóng mệnh lệnh được hạ xuống liên tiếp, an bài sắp xếp.

Đúng vào lúc này, hắn dường như đã nghĩ ra điều gì, liền vội vàng chạy tới cổng Long cung, ở trên tấm biển có in bốn chữ to sáng ngời "Đông Hải Long cung".

Lập tức, hắn giật mình một cái.

Không được, cao nhân định cho ta thế nhưng là Lý Ngư tinh, tấm biển này ... phải đổi!

"Ngươi đâu, người đâu tới đây mau!"

Ngạo Thành xao động tới không chịu nổi, vội vàng gọi thủ hạ tới, "Tháo tấm biển này xuống cho ta, đổi thành một cái gọi là Đông Hải Lý Ngư cung, nhanh nhanh nhanh, khẩn trương lên, con rùa kia, nhanh lên sao ngươi chậm như rùa vậy!"

Ngao Vân ở một bên thấy rõ ràng mọi tình huống, lập tức lộ ra một chút giật mình, "Điên rồi, hóa ra là ngươi bị điên rồi, cái biển hoành tráng đổi thành cái gì vậy, con rùa kia đúng là rùa mà, điên điên thật rồi."

Ngao Thành thì lại tiếp tục sắp xếp, "Đúng rồi, những lính tôm tướng cua kia đều rút lui hết cho ta, đổi thành Lý Ngư tinh, còn có để cho nhiều Lý Ngư tinh tới một chút, hải sản, chuẩn bị nhiều hải sản một chút!"

Từng hạng mục từng hạng mục đâu ra đó, trên trán Ngao Thành cũng bắt đầu tràn ra một chút xíu mồ hôi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhìn về phía Ngao Vân.

Lúc này Ngao Vân đã yên lặng nằm trên đá ngầm ở một góc, thi thoảng thở ngắn than dài, sau đó lại ho khan hai tiếng rồi lại phun ra một ngụm máu, ánh mắt thất thần, trong đôi mắt già nua kia còn lập lòe ánh nước mắt.

"Long tộc ta chết thì chết, vừa có kẻ phản bội vừa có kẻ bị điên, không cứu nổi, không có hy vọng thật không còn hy vọng a, hãy để cho ta ra đi được thanh thản."

"Vân huynh, chỗ đó không phỉa là chỗ mà ngươi có thể nằm, nếu để cho cao nhân nhìn thấy thì quá thiếu lễ độ!" Ngao Thành chậm rãi đi tới.

Ngao Vân nhìn cũng không thèm nhìn Ngao Thành, lẩm bẩm: "Ngươi không được qua đây, nếu như còn là huynh đệ thì cứ để cho ta hưởng thụ sự yễn tĩnh trong thời khắc cuối cùng của đời mình."

Ngao Thành mỉm cười, mở miệng nói: "Không đùa ngươi, bây giờ có một chuyện lớn, tới tới tới đây, hai ta lảm nhảm lảm nhảm cho thật tốt, nói không chừng ngươi cũng không phải chết."

"Không phải chết?"

Ngao Vân cười buồn bã một cái, lắc đầu, "Thành huynh, ta không biết cao nhân trong miệng ngươi là ai, cũng không biết ngươi là điên thật hay là giả điên, nhưng là ta biết ta chẳng sống được bao lâu nữa, sức sống của Long tộc ta rất dồi dào, thương thế bình thường thì tự nhiên không sợ, nhưng là, ta trúng Phệ Long cổ, thế gian không có thuốc nào cứu được!"

"Phệ Long cổ?" Sắc mặt Ngao Thành thay đổi hoàn toàn, tâm trạng vốn còn thả lỏng lập tức chìm vào đáy cốc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ngao Vân, cuối cùng thở dài: "Nói không chừng, khả năng ... sẽ có cơ hội thì sao?"

Cũng vào lúc đó, Lý Niệm Phàm mang theo một đống lớn cua đi tới Đông Hải.

Lý Niệm Phàm kiếp trước tự nhiên là chưa bao giờ đi xuống đáy biển, tuy nhiên hắn cảm thấy, đáy biển thế giới tu tiên tuyệt đối muốn đặc sắc hơn rất nhiều so với đáy biển ở kiếp trước.

Nơi này nhiều yêu tinh, cũng không thiếu những con thú có hình thể to lớn, sinh vật dưới đáy biển thì có rất nhiều loại kiểu dáng kỳ lạ để cho Lý Niệm Phàm được mở rộng tầm mắt, đồng thời, san hô trong biển có đủ mọi màu sắc và vô số rong biển sò hến, cũng để Lý Niệm Phàm thấy được sự khác biệt.

Hơn nữa, đáy biển tồn tại các loại sinh vật phát sáng, dọc đường đi cữ đi mỗi một đoạn thì lại đi qua một cái Dạ Minh châu có kích thước bằng bàn tay, điều này giúp cho tầm nhìn trở nên tối ưu.

Không nói, lại có một đám Mỹ Nhân ngư bơi về phía bên Lý Niệm Phàm.

Long Nhi theo con đường quen thuộc, cao hứng bừng bừng mà dẫn đường ở đằng trước, "Ca ca, cũng sắp tới rồi."

Không bao lâu sau, dưới nước xuất hiện một tòa cung điện.

Lần đầu tiên nhìn về phía vẻ bề ngoài của tòa cung điện này mang cho người ta một loại cảm giác chính là rung động.

Quá xa xỉ, quá hoa lệ.

Để Lý Niệm Phàm sinh ra một loại cảm giác đến làm khách trong kẻ nhà giàu.

Hắn biết, gia tộc của Long Nhi là một đại gia tộc Lý Ngư tinh, làm buôn bán hải sản, nhưng là, vẫn thật không nghĩ tới bọn họ thế mà sống được tốt như vậy, còn kiến tọa một cái cung điện của mình ở dưới đáy biển.

Lúc đầu, hắn cũng đã làm xong chuẩn bị tới làm khách ở bên trong cái hang động trong biển nào đó.

Chỉ có thể nói rằng nghèo đói đã hạn chế trí tưởng tượng của mình.

Cả tòa cung điện dường như được chạm khắc bằng thủy tinh, vài cột thủy tinh lớn đứng thẳng sừng sững, phản chiếu ánh sáng rực rỡ, bên ngoài thủy tinh có nhiều lớp viền vàng, còn có vài viên Dạ Minh châu rực rỡ được đính đều lên mặt ngoài của cung điện.

Mà ở bên ngoài cung điện, cá chép thành đàn kết đội đang bơi lội sung sướng, gần như bao quanh lấy toàn bộ cung điện, cá chép đủ, cá chép xanh đủ loại, bên trong miệng còn phun bong bóng, náo nhiệt mà vui mừng.

Trong lòng Lý Niệm Phàm thầm nghĩ, gia tộc Lý Ngư tinh quả nhiên khổng lồ a.

Giương mắt là có thể thấy được, ở trên cung điện đứng thẳng một cái tấm biển rất lớn, ở trên tấm biển này có dòng chữ, Đông Hải Lý Ngư cung.

Ngao Thành đã đứng chờ ở cổng thành, sau lưng còn có Ngao Vân đi theo.

Ngao Thành lập tức tiến lên nghênh đón, "Lý công tử đường xa mà tới, không có đón tiếp từ xa, thứ tội thứ tội."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Lão Ngao, ngươi thật biết hưởng thụ, ta là tuyệt không nghĩ tới cung điện của ngươi vậy mà xa hoa như vậy."

"Hắc hắc, tổ tiên ban cho mà thôi." Lời của Ngao Thành vừa mới ra khỏi miệng, ánh mắt lại nhìn về phía công đức tường vân ở dưới chân Lý Niệm Phàm.

Làm sao mà ngươi có ý nói ta xa hoa a, chỉ đám mây dưới chân ngươi đã quý giá không biết bao nhiêu lần so với cung điện của ta rồi a.

Ngao Thành mở miệng nói lời giới thiệu: "Lý công tử, vị này là huynh trưởng của ta, tên là Ngao Vân."

Lý Niệm Phàm nói ngay: "Hạnh ngộ hạnh ngộ."

Sắc mặt Ngao Vân vẫn còn tính là bình tĩnh, hắn đã từ trong miệng của Ngao Thành nghe được đại khái một số tin tức, tuy rằng giật mình nhưng hắn một kẻ hấp hối sắp chết, tâm lặng như nước, đương nhiên sẽ không ngạc nhiên, có điều khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm giẫm lên tường vân màu vàng kim làm đau nhói hai mắt của hắn đi tới thì vẫn là khó tránh khỏi cảm xúc bị dao động.

"Bái kiến Lý công tử, khụ khụ khụ."

Lông mày Lý Niệm Phàm lập tức nhíu một cái, "Lão Ngao, lệnh huynh đây là ..."

Ngao Thành nói ngay: "Đấu pháp với người chịu một chút vết thương nhỏ."

"Nhưng là hắn đang ho ra máu a."

"Không sao, ta không sao, chẳng qua chỉ là phổi có hơi nứt ra một chút, không có gì đáng ngại." Ngao Vân khoát tay áo nhẹ như mây khói, còn vừa mỉm cười vừa liếm sạch máu tươi bên miệng, "Trong lúc nhất thời không thể nhịn nổi, thật sự là thất lễ."

Lý Niệm Phàm có chút giật mình, sức sống của yêu tinh thực là dồi dào a.

Hắn cười mang tính lễ phép một cái, trong tay lấy ra những con cua mang theo, mở miệng nói: "Lão Ngao, lần này ta tới cũng không có mang theo cái gì, trùng hợp trên đường thấy được những con cua này cho nên thuận tay mang tới."

"Đây là... Con cua?"

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, "Không sai, thứ này có mùi vị thế nhưng là tuyệt vời, không biết lão Ngao đã ăn bao giờ chưa?"

"Chưa từng ăn, thứ này ăn có ngon không?" Ngao Thành hơi sững sờ, sau đó vội vàng nói: "Lý công tử đã nói ăn ngon vậy thì chắc chắn sẽ ngon."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ta đương nhiên sẽ không lừa ngươi, không nói gạt ngươi, thật ra thì ta cũng thèm ăn a, không bằng ... chờ một chút cùng nhau nếm thử xem sao?"

"Vậy tất nhiên không thành vấn đề! Lý công tử muốn ăn, ta đây sẽ để cho người của ta đi chuẩn bị!" Ngao Thành vui sướng trong lòng, gật đầu liên tục không ngừng, sau đó nghiêng người sang một bên nói: "Lý công tử, mau mau mời vào trong."

Long Nhi đã nhún nhảy một cái chạy vào trong cung điên, vui vẻ nói: "Ca ca, mau vào."

Lý Niệm Phàm nhấc chân bước theo vào cung điện, lại một lần nữa bởi vì những thứ xa xỉ mà làm cho kinh ngạc, lần này không phải bởi vì trang trí, mà là bởi vì người.

Hai bên cung điện, đứng chính là Bạng tinh, thuần một sắc nữ yêu tinh, sau lưng cõng theo một cái vỏ sò thật dày, vỏ trai là mở ra, chính giữa chính là hình người.

Dáng người vô cùng mảnh khảnh, đôi chân thon dài thò ra khỏi vỏ, đứng trên mặt đất, cái bụng lộ ra ngoài, khuôn mặt xinh đẹp, hơn nữa hai má và cổ được trang điểm bằng những viên ngọc trai nhỏ, quả thực là để cho người ta được mở rộng tầm mắt.

Vỏ sò nặng nề có thể nói là không tương xứng với Bạng tinh chút nào, có thể đoán được, một khi gặp phải nguy hiểm, Bạng tinh chắc chắn sẽ co rụt lại vào trong vỏ của chính mình, sau đó cho vỏ ngậm lại.

Ngoại trừ Bạng tinh ra thì còn có các loại yêu tinh cá khác, bưng rượu và các loại hoa quả lên.

Ngao Thành vẫn tay một cái lập tức gọi một con Bạng tinh, đưa con cua đi, "Tranh thủ thời gian để cho người ta làm thành thức ăn tới chiêu đãi Lý công tử!"

Bạng tinh kia nhận lấy đống cua, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn có chút xoắn xuýt, khẽ nói: "Món ăn này có cần tác con cua này ra không? Hay là cứ nấu chín?"

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Không cần, cứ như vậy để nguyên con vào trong nồi chưng lên là được, cũng không cần thả gia vị gì vào, rất đơn giản."

"Cứ dựa theo Lý công tử phân phó, nhanh đi làm đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!