Ngao Thành dẫn Lý Niệm Phàn đi tới đại điện, vội vàng nói: "Lý công tử, mau mời ngồi."
Trong đại điện, chất liệu cái bàn cũng rất không tầm thường, đều là dùng gỗ đặc thù và đá điêu khắc mà thành, thậm chí còn lóe ra ánh sáng lấp lánh.
Cái gọi là gần núi kiếm ăn trên núi, gần biển kiếm ăn dưới biển, Lý Niệm Phàm lần này là thật đúng là thấy được.
Trong biển những thứ gì khác cũng không nhiều, nhưng thứ sáng lấp lánh thì lại không ít, còn có chính là nhiều hải sản.
Mọi người ngồi xuống, Lý Niệm Phàm thuận tay cầm lấy ly thủy tinh trước bàn, xem cẩn thận.
Ly thủy tinh nhỏ nhắn tinh xảo, cầm vào trong tay thì ấm áp, trong đó chứa rượu trong veo, hơi dập dờn, có từng mùi từng mùi rượu tràn ra ngoài.
Lý Niệm Phàm đầu tiên là khẽ ngửi một cái, sau đó uống một hơi cạn sạch.
Khe khẽ chẹp chẹp cái miệng một cái, phát hiện rượu này cũng không tính là nặng, ngược lại có một chút một chút vị ngọt, xem như là một loại rượu không tệ.
Ngao Thành mở miệng nói: "Lý công tử, rượu chỗ này của ta chênh lệch rất xa so với rượu của công tử, còn xin chớ có ghét bỏ."
"Lão Ngao khách khí rồi, rượu này cũng xem như là rượu ngon khó được." Lý Niệm Phàm mỉm cười, sự chênh lệch giữa hai bên thì hắn biết rõ ràng, nhưng cũng không thể tự nhiên đi nói rõ ràng, càng không nên lấy rượu của chính mình ra vào lúc này.
"Ba ba!"
Ngao Thành khẽ vỗ tay một cái.
Lập tức có đông đảo Bạng tinh nối đuôi nhau mà vào, tập trung ở khu đất trống trước đại điện, bắt đầu ra sức biểu diễn.
Dáng người yêu tinh ngoài biển thật ra thì đều như là rắn nước, uốn lượn vô cùng uyển chuyển trong nước, và cơ thể gợn sóng nhẹ nhàng như nước.
Nhạc cụ thì lại càng đơn giản hơn, có mấy con Hải Loa tinh (ốc biển) thổi kèn ốc, nghe cũng êm tai.
Lý Niệm Phàm nhìn vào tiết mục biểu diễn, trong lòng không thể không có chút cảm xúc, trước đó không lâu chính mình vừa mới được xem các nữ quỷ biểu diễn, lần này tới đây được xem yêu tinh ở biển biểu diễn, cũng khá thú vị.
Thật ra thì nữ quỷ dù sau cũng là từ người mà biến thành, bởi vậy trong quá trình biểu diễn ít nhiều còn có chút nhân khí, tuy nhiên yêu tinh ở biển thì lại khác, đã cho Lý Niệm Phàm được mở rộng tầm mắt với phong cách kỳ lạ hoàn toàn khác.
Tiết mục dưới biển rất là phong phú, sau màn múa của Bạng tinh, xen kẽ chính là cá heo và cáp mập vui đùa, sau đó là hoạt động đài phun nước cá voi xanh.
Để Lý Niệm Phàm thầm hô trong lòng, lần du lịch biển này có giá trị.
Lý Niệm Phàm hiếu kỳ nói: "Lão Ngao, thế lực gia tộc Lý Ngư tinh ngươi ở trong biển này thế mà lớn như vậy sao?"
"Ngạch ..."
Ngao Thành sửng sốt một chút, tâm niệm nhanh đổi, vội vàng nhanh chóng tổ chức lấy ngôn ngữ một lúc mới mở miệng nói: "Lý công tử, thật ra thì, chủ yếu vẫn là bởi vì tổ tiên, cái gọi là cá chép vượt Long môn, tổ tiên chúng ta thế nhưng là đi ra Chân Long."
"Thì ra là thế." Lý Niệm Phàm có thể hiểu, cái này giống với người tu tiên, tổ tiên xuất hiện tiên nhân và không xuất hiện tiên nhân căn bản không ở trên cùng một cái cấp bậc.
Lý Ngư tinh và Long là có nguồn gốc sâu xa, cái này khó trách.
Lý Niệm Phàm giơ ly rượu lên, cười nói: "Vậy ta cầu chúc lão Ngao sớm ngày hóa Long."
Câu nói này nghe vào trong tai của Ngao Thành thì lại không giống, tâm tình vô cùng kích động, cao nhân đây là nguyện ý cho chúng ta được đổi vai sao? Nguyện ý thừa nhận thân phận Long của chúng ta sao?!
Tuy rằng hắn vốn chính là Long, nhưng đó là bọn họ tự mình cảm thấy, nhất định phải cao nhân thừa nhận mới được.
Bây giờ được cao nhân thừa nhận thân phận Long thế nhưng là trong lòng không hiểu sinh ra một loại thành tựu a, như vậy cũng không khác gì tiểu hài được người lớn trong nhà khen ngợi, những người khác nói ngươi xuất sắc, ngươi cũng chỉ là nghe thôi, chỉ có người lớn trong nhà khen ngươi xuất sắc thì ngươi mới là xuất sắc thật sự.
Chắc chắn là bởi vì biểu hiện gần đây của mình để cao nhân hài lòng.
Ngao Thành cảm động tới thậm chí muốn khóc, Trịnh trọng nói: "Lý công tử yên tâm, ta nhất định sẽ cố gắng thật tốt, tranh thủ sớm ngày hóa Long!"
Lúc này, có Bạng tinh đi tới, "Vương thượng, con cua hình như đã được hấp xong."
Ngao Thành vội vàng nói: "Mua mau mang lên, trước tiên cho mấy người Lý công tử một phần."
Không bao lâu sau, một đám nữ tử Hải tộc đã đi tới, các nàng mặc áo lụa mỏng màu hồng, tóc búi cao, trên người vẫn còn một ít vảy mọc lên, màu sắc vảy không hoàn toàn giống nhau, hiển nhiên là chủng loại thành tinh không giống.
Trong tay mỗi người đều cầm một cái đĩa nhỏ, ở trên đặt vào một con cua đã được hấp tới đỏ rực lên, có chút một số con còn duy trì dáng vẻ đang quơ quơ cái gì đó mà rơi vào an tường.
Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Quên nói, lúc hấp cua, cần phải trói cua lại cho chắc, như thế mới có thẻ khiến chất thịt của cua chắc hơn, cảm giác sẽ ngon miệng hơn."
Lông mày Ngao Thành nhăn tít lại, vội vàng nói: "Lý công tử, thực sự là không có ý tứ a, hạ nhân không biết làm như vậy, ta đây sẽ bảo bọn họ đi làm lại một lần nữa."
"Không cần phải phiền phức như thế, chỉ là một chút mẹo mà thôi, sau này chú ý là được ha." Lý Niệm Phàm tùy ý khoát tay áo, sao đó dồn lực chú ý vào trên con cua.
Cảm giác đầu tiên chính là thấy to béo!
Ngươi nhìn cái càng lớn khỏe có lực này một chút, rồi lại nhìn về phía lưng dày rộng của nó này, sau đó lại nhìn vào bộ mai lắm góc cạnh sắc bén của nó này, nếu như đặt vào kiếp trước thì đây tuyệt đối là cực phẩm bên trong cua biển!
Cầm lên, một con cua lớn hơn so với bàn tay.
Có điều, đúng như Lý Niệm Phàm vừa nói, bởi vì cua không được buộc chặt lại, con cua quả thực có chút không được đẹp mắt, chất thịt chắc cũng có một số ảnh hưởng không tốt, đây đối với người luôn truy cầu sự hoàn mỹ của các món ăn như Lý Niệm Phàm mà nói thì đúng là hơi có chút không được hoàn mỹ cho lắm.
Tuy nhiên cũng không có ảnh hưởng gì nhiều cho lắm.
Lý Niệm Phàm móc ra gia vị mà hắn luôn mang theo bên người mỗi khi ra ngoài, cũng không phức tạp gì cả, chỉ là dấm cùng với gừng mà thôi, sau đói hướng về phía mọi người cười nói: "Thịt cua và loại dấm này rất hợp nha."
Ngap Thành nói lên lời đáp: "Thụ ... Thụ giáo."
Mọi người nhìn vào con cua này mà không biết nên ăn như thế nào, chỉ có thể ở một bên chờ đợi nhìn xem cách ăn của Lý Niệm Phàm như thế nào sau đó mới bắt chiếc làm theo.
Cũng may tất cả mọi người đều không phải kẻ ngu ngốc, nhìn một lần là đã biết phải ăn như thế nào.
"Răng rắc, răng rắc!"
Lục tục, bắt đầu có tiếng bóc vỏ cua vang lên.
Lúc này mọi người mới ngạc nhiên mà phát hiện ra được, ở dưới lớp vỏ cứng ngắc của con cua, thế mà ẩn giấu đi nhiều thịt mềm trắng như tuyết như vậy, hơn nữa, rõ ràng cua này là chỉ có hấp không thôi chứ căn bản không có bỏ vào bất kỳ loại gia vị nào vào cả, tuy nhiên thế mà có thể tỏa ra từng làn từng làn mùi thơm tới như vậy, đây hoàn toàn vượt ra khỏi phán đoán của mọi người.
Ngao Thành học theo Lý Niệm Phàm, cũng cầm thịt cua chấm vào trên dấm một chút, sau đó cầm cả cái càng cua chậm rãi đưa vào trong miệng.
Đầu tiên chính là được vị chua của dấm làm kích thích vị giác một chút, ngay sau đó, thịt cua mềm mại giống như nổi lên ở bên trong miệng, mùi thơm đặc biệt thuộc về thịt cua trong nháy mắt bộc phát lên, bao chùm hết tất cả mùi vị khác, thịt cua không phải là nhiều nhưng mùi thơm lại cực kỳ bá đạo, gần như xấm chiến tất cả các giác quan của con người.
Mềm mềm và đậm đà, tươi nhưng không béo ngậy không ngán, lưu hương lâu và vô cùng dư vị!
Thơm làm sao.
"Ăn ngon!"
Ngao Thành trợn lớn đôi mắt của mình lên nhìn vào càng cua đang cầm trong tay, thần sắc hiện ra vẻ khó có thể tin nổi.
"Không nghĩ tới ngay ở dưới mí mắt ta thế mà còn có món ngon tới cỡ này?" Hắn hít sâu một hơi khí lạnh, trước đây lại chỉ để ý tới tôm có thể bóc vỏ có thể ăn, cua hoàng đế thì trực tiếp đập nát nấu canh, bây giờ mới biết cách ăn cua như thế này, đột nhiên hắn cảm thấy chính mình sống nhiều năm như vậy thật là vô dụng, con mẹ nó quá là thất bại.