Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 378: CHƯƠNG 378: VẬY CŨNG ĐỦ ĐỂ CHO CHÚNG TA ĐƯỢC LỢI CẢ ĐỜI A!

Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng nói: "Riêng cái này thôi thì còn chưa hết, nếu như bóc vỏ thân cua ra, bên trong cua đực thì có chất béo ngậy, còn bên trong cua cái thì có gạch cua, những thứ này mới là thứ ngon nhất."

"Con cua này thế mà có thể ăn tới ngon như vậy!" Ngao Vân cũng đang sợ tới ngây người, cảm giác thế giới quan của bản thân mình về ăn đều bị lật đổ.

Thậm chí đột nhiên sinh ra một loại cảm giác thê lương, nước mắt mơ hồ đã trực trờ ở hốc mắt.

Tại sao, tại sao phải để cho ta cho cho ta ở tới cái lúc sắp chết này mới nếm được món ngon cỡ này, mới nhận ra được niềm hạnh phúc khi ăn uống?

Đây vừa là một niềm hạnh phúc, cũng vừa là một loại tra tấn tinh thần, trước kia khi còn sống nhăn răng đã bỏ qua vô số món ngon cỡ này, ở trước khi chết mới nhận ra được, đây nào có chỉ là sai quá sai a! Trong cuộc đời chuyện thống khổ nhất cùng lắm cũng chỉ có như thế này thôi.

Trong đầu hắn chỉ có một cái ý niệm trong đầu, "Ăn, trước khi về với ông bà tổ tiên ta nhất định phải chén, chén no chén đủ vốn, chén ra lợi a!"

Tiểu Đát Kỷ bóc xong hoàn toàn một cái chân cua, đưa nguyên thịt của một cái càng cua tới trước mặt của Lý Niệm Phàm, dịu dàng mà nói: "Công tử, ta bóc cho công tử xong rồi."

Lý Niệm Phàm há mồm ăn, vừa lòng thỏa ý nói: "Ừm, ăn thật ngon, Tiểu Đát Kỷ thật ngoan a."

Tiểu Đát Kỷ mỉm cười nói: "Hì hì, đa tạ công tử, để ta lại bóc cho công tử cái càng cua to kia."

"Ca ca, ngươi hãy xem ta đây." Long Nhi giống như đang hiến vật quý, trong tay bóp pháp quyết một cái, đột nhiên như thể có sóng nước dập dờn, sau đó tách rời toàn bộ thịt cua ra khỏi vỏ cua, thịt cua trắng bóng kia để Lý Niệm Phàm nhìn thấy mà phải đỏ cả mắt.

Thần kỹ, tuyệt đối là thần kỹ bóc vỏ cua!

Nội tâm hắn đang la hét, có thể ăn từng ngụm từng ngụm to thịt cua, đây có phải đều là chuyện mà bao nhiêu người tha thiết ước mơ hay không a.

Tuy nhiên, biểu hiện của Long Nhi rõ ràng là không có ý định chia sẻ với hắn, mà là chu cái miệng nhỏ ra, lập tức nhét toàn bộ phần thịt cua trơn bóng trắng như tuyết vào trong miệng nhỏ của mình, để hai bên gò má trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta phồng lên, còn vừa nhìn vào Lý Niệm Phàm, giống như đang chờ đợi hắn nói ra lời khích lệ vậy.

Lý Niệm Phàm nhìn vào con cua trong tay của mình một chút và đột nhiên cảm thấy nó không còn thơm nữa.

Tuy nhiên ngoài miệng thì lại nói: "Thật ra thì độ ngon của thịt con cua còn liên quan tới công đoạn tự bóc vỏ, nếu như không tự mình bóc ra lấy ra từng chút thịt một thì ăn thịt cua sẽ không có cảm xúc gì nhiều như vô hồn vậy."

Dứt lời, hắn tỏ ra vẻ như rất chăm chút bóc vỏ càng cua trong tay.

Mà đám người Ngao Thành còn đang chuẩn bị sử dụng pháp lực để bóc vỏ cua lấy thì thì lập tức yên lặng, dừng lại động tác trong tay lại, đi theo bước chân của Lý Niệm Phàm, tâm trạng bình tĩnh lại, dùng tay bóc vỏ ra từng chút từng chút một.

Bóc vỏ cua quả thực là một chuyện vô cùng khô khan, tuy nhiên chẳng mấy chốc, mọi người đã phát hiện ra, ở trong lúc bóc vỏ cua chính mình thế mà lại không tự chủ được trở nên chuyên tâm vô cùng, thậm chí ngay sau đó nội tâm của mình dần dần yên ổn xuống.

Trong đầu chỉ có hai cái suy nghĩ rất chi là đơn giản, một là bóc vỏ cua, hai là ăn nó.

Khi sự thành thạo của họ ngày càng cao, trong bất tri bất giác, nội tâm của bọn cũng dần dần trở nên nóng nảy, bởi vì rất nhiều chuyện dùng pháp lực cái là có thể làm xong, dẫn tới lực chuyên tâm của bọn họ ngược lại là không đủ, chuyện mưu lợi làm nhiều rồi cho nên tâm cảnh của họ tự nhiên xuất hiện càng nhiều thiếu hụt.

Mà vào lúc này, bọn họ đột nhiên phát hiện chính mình, có một loại an tâm như thể quay về bến cảng.

Thế này sao lại nói là đang bóc vỏ cua a, đây rõ ràng chính là đang luyện tâm a!

Cao nhân đúng là cao nhân, tâm cảnh như thế quả thực để cho người ta phải xấu hổ, khó trách hắn có thể làm được, rõ ràng là người có thực lực vô song trên đời, thế mà còn hoàn toàn dung nhập vào nhân vật phàm nhân.

Nếu như đổi lại thành chúng ta thì sớm đã không biết trời cao đất rộng, ngông cuồng tới không có giới hạn rồi, chứ làm sao lại yên phận chịu đi làm phàn nhân.

Từ trên người cao nhân, dù chỉ là lĩnh ngộ một chút bản sự, vậy cũng đủ để cho chúng ta được lợi cả đời a!

Trong nội tâm của mọi người hô to không ngừng, học được học được.

Mà ở một bên khác các tiết mục biểu diễn văn nghệ vẫn đang tiếp tục diễn ra.

Để Lý Niệm Phàm có chút ngoài ý muốn chính là, lần lên đài này lại là một đám hải sản.

Úc Long, cua hoàng đế, còn có cả mực ba vân, các loại cá, số lượng không ít, cũng không phải là khiêu vũ, mà là đang bơi một cách vui vẻ, dường như đang thể hiện hết mình.

"Lý công tử, đây là hải sản tụ họp, một tiết mục chuyên môn chuẩn bị cho công tử xem."

Ngao Thành mỉm cười, tiếp tục nói: "Bọn chúng đều là phần tử tinh anh bên trong hải sản, chất thịt đều là đỉnh cao nhất, Lý công tử nếu như coi trọng cái nào, trực tiếp nói với ta, mang về nhà làm thành một bàn đồ ăn há không phải là quá ngon sao? Nếu như thích, tất cả đều mang đi là được a."

"Lão Ngao thật sự là có lòng."

"Đúng rồi, cua ngon như thế này thế nhưng là tuyệt đối không thể mai một!" Ngao Thành đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói với thủ hạ: "Có ai không, nhanh đi tìm Đại Áp giải tinh vương (Vương của cua nước), đển hắn nắm chặt thời gian chọn tới con cua to béo, còn có, sau đó liệt danh sách cua vào trong những món ngon của Lý Ngư cung ta, nhỡ kỹ phải bồi dưỡng cho thật tốt."

Sau đó chủ đề của mọi người tự nhiên thay đổi, và họ bắt đầu bình luận về đám hải sản đang biểu diễn, thảo luận phần nào trên người bọn chúng có chất thịt ngon nhất.

"Khụ khụ khụ!"

Đúng lúc này, Ngao Vân lại ho khan một lần nữa, lần này ho khan liên tục không thể dừng lại, bên trong miệng tràn ra lượng lớn máu tươi.

Ngoài miệng còn miễn cưỡng cười nói: "Không có ý tứ, thất lễ, thất lễ."

Lý Niệm Phàm chú ý tới, máu mà Ngao Vân ho ra đã có chút hơi đổi thành đen, nội tạng bị tổn thương có thể nói là tới cực kỳ nghiêm trọng, nhịn không được nói: "Lão Ngao, thương thế của huynh trưởng ngươi chỉ sợ không lạc quan cho lắm a."

Ngao Thành khẽ thở dài một hơi, lắc đầu nói: "Lý công tử, thực không dám giấm giếm, huynh trưởng ta đây là trúng độc, bây giờ chỉ sợ là một đoạn thời gian cuối cùng của hắn."

Đây là bó tay toàn tập rồi sao?

Ngao Thành và vị huynh trưởng này của hắn ngược lại là rất lạc quan, thế mà còn có thể thản nhiên chờ chết.

Lý Niệm Phàm nhìn chằm chằm vào Ngan Vân một lúc, cũng không phát hiện có dấu hiệu trúng độc nào, kinh ngạc mà hỏi: "Có ngại để cho ta xem mạch một chút được không?"

Ngao Thành lập tức kích động nói: "Không ngại, không ngại, Lý công tử cứ việc bắt mạch!"

Nội tâm của hắn tự nhiên không thể thiếu sợ mong chờ, bên trong đôi mắt hắn đầy vẻ bức thiết.

Một lát sau, Lý Niệm Phàm thu tay về, cau mày, quả nhiên không thể bắt ra cái gì, mạch đập của Ngao Vân chỉ là suy yếu thôi.

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Trúng độc gì?"

Ngao Thành nói: "Là một loại ma trùng, thích nuốt máu, da thịt và pháp lực, một khi tiến vào trong cơ thể thì giống như giòi trong xương vậy, vĩnh viễn sẽ không no bụng, không thôn phệ sạch sẽ một người thì tuyệt đối sẽ không ngừng lại."

"Thế mà còn có loại côn trùng như vậy." Lý Niệm Phàm có chút giật mình, loại này đã vượt ra phạm trù y thuật, chính mình chỉ sợ không thể ra sức.

Tuy nhiên chuyện này cũng là bình thường, dù sao ngay cả thần tiên cũng bó tay toàn tập rồi.

Lý Niệm Phàm hỏi: "Chẳng lẽ không còn cách nào có thể bức trùng ra ngoài được sao?"

"Không thể nào, trùng này bám vào bên trong máu thịt, lại bởi vì huyết dịch và pháp lực ở tâm mạch và đan điền là những chỗ ngon nhất, cho nên một mực bám ở nơi đó không đi, nếu như muốn cưỡng ép bức ra hoặc là công kích nó thì chính mình sẽ là người bị tổn thương đầu tiên."

Ngao Thành dừng lại một chút, mở miệng nói: "Theo con trùng này hút máu và pháp thuật, sẽ làm cho người càng ngày càng suy yếu, sức khôi phục không lớn bằng trước đây, thương thế không chỉ không tốt đẹp ngược lại sẽ càng ngày càng tệ đi, thẳng tới cuối cùng thống khổ mà chết đi."

Cái này không khác gì một loại vi rút của kiếp trước, hút lấy tinh hoa của con người, để cho người ta sinh ra sức miễn dịch càng ngày càng kém, cuối cùng suy yếu mà chết đi.

Thương thế của Ngao Vân tuy rằng không nhẹ, nhưng nếu như không trúng độc vậy thì thương thế chẳng bao lâu là có thể khỏi hẳn, nhưng chính là bởi vì trúng phải loại độc này, cho nên mới khiến cho thương thế của hắn không tốt lên được, ngược lại sẽ chỉ càng ngày càng nghiêm trọng hơn, cộng với loại côn trùng này còn đang thôn phệ máu và pháp lực của hắn, rơi vào tình cảnh như thế này thì thật đúng là làm cho người tuyệt vọng.

Ngao Thành thấy Lý Niệm Phàm trầm mặc thì trong lòng không thể không xuất hiện vị đắng chát.

Hắn tự nhiên không nghi ngờ năng lực của cao nhân, chỉ có thể nói, cao nhân không có ý định ra tay.

Cái này cũng không có gì kỳ quái, càng không có gì có thể oán trách được cao nhân cả.

Ánh mắt Ngao Vân hơi tối sầm lại, thoải mái mà cười nói: "Ha ha ha, từ lúc ta trúng loại trùng độc này đã làm xong chuẩn bị tâm lý sẽ chết, tiếu theo còn có thể chống đỡ được một đoạn thời gian, trước khi chết có thể được ăn vào cua ngon tới cỡ này thì chết có làm sao, sống vậy cũng đã thấy đủ rồi."

Côn trùng bám vào trên người ... thích thôn phệ máu thịt và pháp lực.

Lý Niệm Phàm đột nhiên lóe lên linh quang, trầm ngâm một lát rồi đột nhiên mở miệng nói: "Thật ra thì ... cũng không phải là không có cách nào, chỉ là không biết cách này của ta có được hay không."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!