Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 379: CHƯƠNG 379: THẬT XIN LỖI, TA KHÔNG BIẾT THỊT CỦA MÌNH SẼ THƠM NHƯ VẬY

Có biện pháp!

Tâm trạng của Ngao Thành và Ngao Vân lập tức cuồng loạn lên, lộ ra vẻ mừng như điên và họ tự động bỏ qua lời giải thích bổ sung sau đó của Lý Niệm Phàm.

Cao nhân nói có biện pháp vậy chắc chắn là có biện pháp tốt, làm sao có thể có được hay không? Cao nhân lại đang khiêm tốn rồi.

Ngao Thành nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, khẩn trương nói: "Không biết Lý công tử nói là biện pháp gì?"

"Biện pháp này ... có hơi, ừm, hơi kỳ lạ."

Lý Niệm Phàm do dự một chút, hắn cũng là đột nhiên nảy ra ý tưởng, phương pháp này không có một chút xíu quan hệ nào với y thuật cả, tuyệt đối là kỳ hoa bên trong kỳ hoa, lời hắn vừa nói ra lúc này thì bây giờ cũng đã hơi có chút hối hận.

"Lý công tử cứ nói đừng ngại, ta chắc chắn sẽ dốc sức phối hợp!" Trạng thái cầu sống của Ngao Vân trong nháy mắt được kích phát ra tới, thấy được hy vọng, con mắt đều có chút tỏa sáng.

Lý Niệm Phàm trầm mặc một lúc, chỉ có thể mở miệng nói: "Thật ra thì, phương pháp của ta là ... nướng!"

"Nướng?" Mọi người đều sững sờ, sắc mặt hiện lên vẻ cổ quái.

Ngao Vân thì càng choáng váng hơn, chẳng lẽ cao nhân cảm thấy ta chắc chắn phải chết, cho nên chuẩn bị ở sau khi ta chết đi sẽ nướng tới ăn?

"Lý công tử, chuyện này ... nướng chỉ sợ có chút không ổn."

Ngao Thành như có điều suy nghĩ, sau khi tổ chức ngôn từ một phen, sau đó xé bỏ y phục trên ngực của Ngao Vân ra, đã thấy, ở giữa quả tim và đan điền trong đó thế mà có một cái nhô lên, đang động đậy yếu ớt, dường như còn đang hô hấp.

Ngao Thành nói ra phân tích của mình: "Ma trùng này bám vào chỗ này, quả tim và đan điền đều đang bị khống chế, lại thêm bạo ngược đã quen, một mức hấp thu, một khi có chút dị động là sẽ bị sự điên cuồng của nó phản công, trực tiếp nuốt hết tâm mạch và tiên lực!"

Thân thể của tiên nhân là cường đại cỡ nào, nếu như có thể, xem như tàn phế một nửa cũng có thể sống, bình thường mà nói, trực tiếp động dao mổ thân thể ra rồi lấy côn trùng ra cũng có thể, nhưng là phương pháp này không có tác dụng đối với Phệ Long cổ này.

Nếu như nó được an toàn và ổn định, thì nó cũng có thể cho phép sống lâu hơn, một khi người có ý đồ nhằm vào nó thì nó có thể để cho người ta ở trong nháy mắt chết một cách bất đắc kỳ tử, ngay cả Long cũng không ngoại lệ.

"Ta tự nhiên là biết sẽ không phải đơn giản như vậy, ta cũng không hiểu lắm về chuyện này, đây chỉ là đưa ra một cái phỏng đoán thôi."

Lý Niệm Phàm lắc đầu, tiếp tục nói: "Ma trùng này sở dĩ khó giải quyết, chính là bởi vì chỗ mà nó hấp thụ, mà sở dĩ nó bám vào chỗ này cũng bởi vì chỗ này có mùi vị tốt nhất, nếu như chúng ta chế tạo ra một cái bộ phận có mùi vị tốt hơn, vậy có thể hấp dẫn nó tới hay không?"

Cái này. . .

Mọi người lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa, làm sao lại nghe xong cái phương pháp này thế mà ... cảm thấy có thể thực hiện!

Ngao Vân nhịn không được mở miệng nói: "Vậy nướng mà Lý công tử nói tới ..."

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Ý của ta là, lựa chọn một cái bộ vị ở trên thân thể của ngươi, ta nướng chỗ đó thành món ngon, như vậy, Ma trùng kia tám thành sẽ bị mùi thơm hấp dẫn tới, sau đó đi qua ăn thịt."

Đát Kỷ tiếp lời nói: "Sau đó chúng ta giơ tay chém xuống, cắt miếng thịt kia với con trùng độc này xuống!"

"Cái này, cái này. . ."

Con ngươi của Ngao Thành và Ngao Vân trợn lớn lên, đều bị cái ý tưởng đột phá này làm cho chấn kinh.

Hóa ra còn có thể làm như vậy!!!

Có chút nhảm nhí, nhưng hình như cũng là một loại biện pháp trong sự tuyệt vọng.

Không hổ là cao nhân a, thế mà ngay cả loại ý nghĩ tuyệt vời tới kỳ lạ này cũng có thể nghĩ ra được.

Ngao Thành liếm liếm lấy bờ môi của mình, nhịn không được nói: "Lý công tử, phương pháp này chỉ sợ chỉ có một mình công tử mới có thể làm được a."

Tính cách của Phệ Long cổ thật sự là làm cho người ta rất chi là đau đầu, một khi hấp thụ tới thân thể, vậy chính là không chết không thôi, không có bất kỳ thứ gì có thể động chạm tới được.

Muốn dụ dỗ Phệ Long cổ, tuyệt đối cần phải có trình độ dụ dỗ rất cao, mà món ngon của Lý Niệm Phàm làm ra bọn họ cũng đã được thưởng thức qua, tuyệt đối là độc nhất vô nhị trên thế gian, đủ để cho người ta quên hết tất cả từ đó không khống chế nổi chính mình, không chừng thật có thể dụ dỗ được Phệ Long cổ, nếu là người bình thường, Phệ Long cổ chắc chắn sẽ không để mắt tới.

"Được chứ?" Lý Niệm Phàm nhìn vào Ngao Vân, mở miệng nói: "Đây chỉ là trên lý thuyết còn về phần có dùng được hay không thì còn phải xem vào chính ngươi."

Ngao Vân cắn răng một cái, mở miệng nói: "Đằng nào thì cũng chết! Còn nước còn tát thế cho nên mời công tử sử dụng cách thức dụ trùng ra khỏi hang đi, ta tin Lý công tử."

"Soạt!"

Lời nói của hắn vừa dứt, Hỏa Phượng ở một bên đã nhanh chóng vung tay lên, một đám hỏa diễm màu đỏ thắm đã lơ lửng ở trên không trung, cháy hừng hực.

Trong vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo mang theo nụ cười cười trên nỗi đau của người khác, sau đó Hỏa Phượng nói ra, "Tranh thủ thời gian chọn một cái bộ vị đi, thế nhưng là phải chọn chỗ nướng lên ngon nhất."

Ngao Vân nhìn về phía Hỏa Phượng, mặt lộ ra vẻ bi phẫn, lợi dụng việc công để tới trả thù việc riêng, đây tuyệt đối là lợi dụng việc công tới trả thù việc riêng a.

Hỏa Phượng mỉm cười, "Nhìn cái gì vậy, nhớ là phải chọm một khối thịt ngon, chất thịt không tốt, nói không chừng Ma trùng sẽ không thèm để ý tới, tới lúc đó không dụ dỗ được nó thì lại phải đổi chỗ khác để mà nướng."

Mâu thuẫn giữa Long và Phượng là đã có từ ngàn xưa, mặc dù bây giờ có giảm đi, nhưng là có thể chế giễu lẫn nhau thì tự nhiên cũng là một chuyện vui lớn.

Ngao Thành ở một bên để ý nói: "Vân huynh, hay là chọn cái đuôi đi? Ta cảm thấy thịt ở phía đuôi là một bộ phận mềm nhất, chắc chắn sẽ ăn ngon."

Ngao Vân lập tức vội, "Đánh rắm! Thật sự cần thiết mới cắt a, cái đuôi của ta mà bị cắt, vậy ta còn ... là cá chép sao?"

Hắn do dự một chút, giơ tay ra, lột tay áo ra, "Tới!"

"Đoạn cái tay mà thôi, ta tu dưỡng thêm ngàn năm thì còn có thể mọc ra."

"Rất có khí phách!" Lý Niệm Phàm nhịn không được mà khen một tiếng, "Xưa có Quan Vũ cạo xương trị độc, hiện có Ngao Vân nướng tay trị trùng, lại là một đoạn giai thoại a! Mời tự động giơ tay vào trên hỏa diễm đi."

Ngao Vân nhìn vào Phượng Hoàng Chân Hỏa đang thiêu đốt lên ở trước mặt, không thể không rụt cổ một cái.

Ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, thế mà có một ngày lại tự chủ động đưa chính mình lên trên Phượng Hoàng Chân Hỏa để nướng, sỉ nhục, sỉ nhục của Long tộc a!

Trong mắt hắn lệ nóng doanh tròng, đưa cánh tay dưỡi vào trong lửa một cái, lập tức toàn thân đều rụn lên.

Lý Niệm Phàm đã lấy toàn bộ gia vị dùng để nướng thịt ra ngoài, mặt lộ ra vẻ ngưng trọng.

Trong tay của hắn đang cầm một cái bàn chải nhỏ, dính một chút dầu trơn, bắt đầu quét trên cánh tay của Ngao Vân, "Nhanh, quay cánh tay của ngươi đều đều vào, cần phải bảo đảm chất thịt được nóng đều đều."

"Đừng dùng lực, buông lỏng ra, đúng, duỗi bàn tay ra đừng nắm lại, phải giữ được mùi vị của chất thịt."

"Pháp lực, dùng pháp lực lượn qua cánh tay này của ngươi một lần, để chất thịt bên trong ẩn chứa tiên lực, nói không chừng sẽ càng có lực hấp dẫn đối với Ma trùng."

Lý Niệm Phàm vừa dốc sức chuyên tâm nướng, còn vừa truyền thụ cho Ngao Vân bí quyết nướng thịt như thế nào có thể nướng tay của hắn tới ngon nhất.

Theo thời gian dần trôi qua, cánh tay của Ngao Vân đã có chút đỏ lên.

"Xì xì xì -- "

Dầu mỡ tràn ra, bao bọc lấy cánh tay của hắn, trông sáng lấp lánh, đồng thời còn có mỡ trơn nhỏ vào trong lửa phát ra tiếng vang lèo xèo êm tai.

"Ừng ực."

"Thành huynh, ngươi hình như là đang nuốt nước miếng."

"Nói bậy, không phải ta, ta không có!" Ngao Thành hét lớn lên một tiếng, bộ mặt nghiêm nghị, chỉ có điều nướng miệng trong miệng không kìm nén được theo đó mà chảy ra dầm dề, nhỏ xuống đầy đất.

"Ừng ực!"

"Ừng ực!"

"Ừng ực!"

Tiếng nuốt nước miếng bắt đầu trở nên liên hồi, sắc mặt của mọi người trông như vô cùng bình thản và vô tội, tuy nhiên hầu kết nơi cổ họng đang nhấp nhô lại đã phản bội vẻ mặt bên ngoài của mọi người.

Không nói mọi người đang ở bên trong căn phòng này, chính là ở bên ngoài gian phòng, đám Bạch tinh kia sắc mặt cũng là trong nháy mắt trở nên cổ quái, thậm chí nhịn không được mà bắt đầu len lén ngửa đầu lên ngắm bầu trời, khóe môi nhếch lên nước bọt óng ánh.

"Các ngươi! Các ngươi..."

Vẻ mặt Ngao Vân đỏ bừng, xấu hổ tới giận dữ muốn chết, chôn đầu sâu vào trong quần áo làm đà điểu, giống như không có mặt mũi gặp người.

Ngay sau đó thì bắt đầu nuốt nước miếng một cách điên cuồng, thậm chí bởi vì quá nhiều nước bọt, cho nên có tiếng ừng ực truyền ra rất rõ ràng.

Ngao Thành nhịn không được nói: "Vân huynh, đừng trốn, đừng lừa mình dối người, chúng ta đều nghe được rồi, dù sao cũng chính là tay của ngươi, muốn ăn thì cứ việc ăn đi."

Ngao Vân vẫn làm đà điểu như trước, yếu ớt nói: "Không có ý tứ a, ta tuyệt đối không nghĩ tới, thịt của mình thế mà lại thơm như vậy a, ô ô ô, ta không còn mặt mũi nào để mà sống nữa..."

"Chất thịt không sai biệt lắm." Mùi thịt Ngao Vân cũng nằm ngoài phán đoán của Lý Niệm Phàm, thịt của Lý Ngư tinh có thể thơm như vậy sao?

"Thêm chút thì là vào, là hoàn mỹ."

Vừa nói, hắn đã rất thành thạo rắc một lớp thì là vào bên trên chỗ thịt nướng.

"Xoạt!"

Lập tức, giống như đạt được bay vọt về chất, mùi thơm giống như thủy triều vọt về phía mọi người, bao bọc lất tất cả mọi người lại, rong chơi..

Toàn bộ cung điện đã trở thành một đại dương của hương thơm, vô số sinh vật của Hải tộc đã ngửi mà tới, vây quanh nơi này tới chật như nêm cối.

Trong cung điện, Ngao Thành đã và đang cật lực giữ Long Nhi lại, trong miệng la hét lên, "Long Nhi, tỉnh táo, tỉnh táo a! Đây là Vân thúc thúc của ngươi, không được ăn!"

Đát Kỷ thì cũng đang kéo Niếp Niếp con mắt đã biến thành tinh tinh lại.

"Ô ô ô, Đát Kỷ tỷ tỷ, một miếng, để cho ta tới cắn một miếng! Chỉ một miếng mà thôi!"

Nước bọt trong mồm Niếp Niếp như là thác nước nhỏ xuống, thèm ăn tới không chịu được, "Niệm Phàm ca ca, cái này cũng đã nướng thành như vậy rồi, giữ lại cũng vô dụng, không bằng chúng ta chia đi."

Ngao Thành nhìn thấy càng ngày có càng nhiều sinh vật Hải tộc tràn vào, sắc mặt không thể không nghiêm lên, uy nghiêm nói: "Làm cái gì, nhanh lăn trở về đi, muốn tạo phản giành ăn sao?!"

Đúng lúc này, Phệ Long cổ kia vốn không nhúc nhích lại là hơi động một cái, rồi động kịch liệt, rõ ràng hô hấp đang trở nên dồn dập lên.

Sau đó, vặn vẹo một phen, đã bắt đầu chậm rãi bò về phía chỗ cánh tay đã được nướng chín kia của Ngao Vân.

Lúc đầu nó còn có chút cẩn thận, tuy nhiên sau đó bị mùi thơm làm choáng váng đầu óc, trong đầu nó chỉ còn lại một chữ là ăn, bắt đầu bò nhanh tới!

zZzTRIẾT_TÌNHzZ_80ct, các đạo hữu .... đẩy KP đi các đạo hữu ơi =))

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!