Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 380: CHƯƠNG 380: TIÊN SƯ CÁI ĐỨA NÀO ĐANG BÁN ĐỨNG TA!

Tốc độ của Ma trùng rất nhanh, hiển nhiên đã là ở vào trạng thái không thể nhịn được nữa, tuy rằng không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được nó đang kích động và kỳ vọng tới mức nào.

Ngay vào lúc nó vừa mới tiến vào cánh tay kia, ngay vào lúc đang chuẩn bị thưởng thức món ăn thơm lừng theo phương thức như gió cuốn thì...

Đôi mắt Hỏa Phượng ngưng trọng lại, lấy ánh lửa ngưng tụ thành lưỡi đao, chỉ thấy ánh lửa lóa lên.

"Xùy!" một tiếng.

Cánh tay kia của Ngao Vân đã bị chặt đứt tận gốc rồi ném đi ra ngoài.

Có thể thấy rõ ràng, bên trong cánh tay đang tỏa ra mùi thơm lừng kia, có một con rắn màu đen, giống như một con đỉa cỡ lớn đang nhúc nhích thôn phệ.

Nó đắm chìm trong niềm đam mê ăn uống của chính mình, chưa bao giờ cảm thấy cuộc sống làm trùng lại hoàn mỹ như vậy, máu tươi gì, tiên lực gì đều kém xa, ăn quá ngon, đây mới là cuộc sống mà trùng nên có a!

Con mắt của Đát Kỷ chỉ nhàn nhạt nhìn thoáng qua, sau đó tiên khí trong tay phun trào, hình thành một vệt băng tinh màu trắng, quấn quanh lấy cánh tay kia, trong chớp mắt đã biến cánh tay đó thành một bức tượng băng.

"Lạch cạch" một tiếng, rơi vào trên mặt đất.

Tượng băng hình cánh tay này rất cứng, rơi vào trên mặt đất vậy mà không có chút tổn thương nào, thậm chí còn lóe ra ánh sáng, tuy nhiên lại nặng nề nện vào trong lòng mọi người.

"Đồ ngon, đồ ngon của ta a!" Niếp Niếp và Long Nhi ngơ ngác nhìn vào cánh tay kia, lập tức lệ như suối tuôn trào.

Những người khác cũng đều cảm thấy trong lòng trống trải, có loại cảm giác phung phí của trời.

"Tay, tay thơm ngon của ta a!"

Ngao Vân cũng choáng váng, nội tâm có thể nói là phức tạp tới cực điểm, đi tới ôm lấy cánh tay cụt của chính mình, ngắm nhìn tới ngây ngốc.

Quá thảm rồi, đầu tiên là bị dùng lửa tới đốt, thế mà tỏa ra mùi thơm khó được như vậy, ngay sau đó thì biến thành băng điêu, cái tay này của ta cũng xem như là số mệnh có nhiều thăng trầm a.

Trong không khí còn lưu lại mùi thơm của thịt nướng kia, để cho người ta giống như mộng ảo vậy.

Lý Niệm Phàm nhịn không được xoa xoa cái đầu nhỏ của Niếp Niếp và Long Nhi, cười ha ha nói: "Khóc cái gì mà khóc, tay kia là tay của lão Ngao người ta, ăn là chắc chắn không được ăn, còn có, bên trong tay kia thế nhưng là còn có Ma trùng, ngươi ăn được sao?"

Niếp Niếp nức nở một tiếng, lao đi nướt bọt sáng lấp lánh nơi khóe bọt, "Thế nhưng là ... quá thơm nha."

Ngao Vân đứng người lên, chân thành cảm kích nói: "Lý công tử, thật sự là quá cảm tạ ngài, cái mạng này của ta xem như giữ lại được, đại ân này không lời nào có thể cảm tạ hết được, sau này có bất kỳ việc gì xin cứ phân phó!"

"Thuận tay và may mắn mà thôi, không tính là gì cả." Lý Niệm Phàm mỉm cười mà nói, sau đó hiếu kỳ mà hỏi: "lão Ngao không cảm thấy đau sao?"

Ngao Vân cười nói: "Trước đó bị mùi thơm dụ dỗ, ngược lại là không cảm thấy đau đớn gì, hiện tại có hơi đau, tuy nhiên ta đã làm xong chuẩn bị tâm lý, vẫn có thể tiếp nhận."

Trong khi nói chuyện, hắn đưa tay bấm pháp quyết, có sóng nước dập dờn ở đầu cánh tay, sau đó bám vào chỗ bị cụt, tạo thành một màng bảo hộ vết thương.

Lý Niệm Phàm không biết tác dụng của nó, nhưng lại có thể biết được là nó rất lợi hại.

Hắn chắp tay nói: "Lão Ngao, sắc trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta cũng nên cáo từ."

"Lý công tử, hay là ở lại nơi này, cũng dễ để cho ta tận tình địa chủ." Ngao Thành tự nhiên là cố gắng giữ lại, tha thiết nói: "Hải tộc còn nhiều, còn có rất nhiều tiết mục có thể cho Lý công tử thưởng thức, cảnh đẹp trong biển càng là nhiều vô số kể, tôm cá trải rộng, sao không dạo chơi thêm."

Lý Niệm Phàm trầm ngâm một lát, cười nói: "Vẫn là không được, đa tạ ý tốt của lão Ngao."

"Vậy được rồi!" Ngao Thành cũng chỉ có thể nói: "Lý công tử, ta đã chuẩn bị hải sản cho công tử, còn có cua nước, những thứ này thế nhưng là tuyệt đối không được từ chối, sau này phàm là lúc nào muốn ăn, cứ để cho Long Nhi trở về thông báo một tiếng, chỗ ta còn nhiều, còn rất nhiều!"

"Ha ha ha, được!" Lý Niệm Phàm vui vẻ mà nhận lấy.

Lại hàn huyên thêm vài câu nữa, đám người Lý Niệm Phàm lập tức rời khỏi 'Lý Ngư cung', cáo từ.

Lão Ngao và Ngao Vân đứng ở cổng, cung kính đưa mắt nhìn theo.

"Cao nhân, quả thật là cao nhân tuyệt thế a!"

Trong giọng nói của Ngao Vân mang theo cảm khái cực độ, "Đây chính là Phệ Long cổ a, trăm vạn năm qua, không người có thể phá giải Phệ Long cổ a, thế mà lại lấy một phương thức kỳ lạ tới như vậy tới hóa giải, hóa mục nát thành thần kỳ cũng chẳng qua chỉ là như thế a! Nói ra chỉ sợ chẳng ma nào dám tin."

Ngao Thành vuốt vuốt chòm râu của mình cười nói: "Ha ha, ngạc nhiên, thế này thôi mà đã dọa sợ ngươi rồi sao? Bản thân cao nhân đã là tồn tại vượt quá tưởng tượng, có thể tới giao hảo thì đây chính là phúc khí của Long tộc ta a!"

"Cánh tay này của ta ... đứt tới có giá trị a!"

Ngao Vân đột nhiên xoa xoa bức tượng băng cánh tay trong tay, "Đây chính là cánh tay mà cao nhân tự mình nướng, ngược lại là tiện nghi cho con Phệ Long cổ kia, có thể đóng băng vào cùng một chỗ với cánh tay thơm ngon như thế này thì cái này cần phải có tạo hóa lớn cỡ nào a! Ta phải đặt ở trong nhà để cúng bái, sau này ta lấy cánh tay này ra, để xem ai còn dám bất kính với ta, ha ha ha ..."

Ngao Thành nhìn vào cánh tay kia một chút, có chút chua xót mà nói: "Tây Hải Long cung của ngươi cũng đã xong, thế mà còn cười mà không biết xấu hổ."

Nhắc tới đề tài này, giọng điệu của Ngao Vân lập tức trầm xuống, thấp giọng nói: "Long môn lần này hiện thế một lần nữa, lúc đầu ta vẫn là rất kích động, lại không nghĩ rằng Nam Hải Long Vương là bại hoại của Long tộc ta, lúc này mới bị hạ độc, có điều, còn có một cái tin tức càng xấu hơn."

Lông mày Ngao Thành nhíu lại, "Tin tức gì?"

Ngao Vân ngưng giọng nói: "Trong đại kiếp lần trước, Nam Hải lão Long Vương thế mà không chết! Lão già này, tâm tư đen tối a!"

Sắc mặt Ngao Thành hơi đổi một chút, tuy nhiên khóe miệng lập tức lộ ra nụ cười đắc ý, "Vân huynh, nói tới đây, vậy ta không thể không nói cho ngươi một bí mật to lớn."

"Bí mật?"

Ngao Thành tỏ ra vô cùng thần bí mà nhìn vào Ngao Vân, sau đó đắc ý mà nói: "Không khoe khoang mà nói, lão tổ Long tộc ... cũng còn sống! Ha ha ha, hâm mộ chưa?"

"Hắt xì hơi ục ục ục... Tiên sư cái đứa nào đang bán đứng ta!" Mặt hồ hậu viện ở Tứ Hợp viện đang phẳng lặng như gương bổng nhiên có bọt nước dày đặc nổi lên.

...

Đi dạo thế giới dưới đáy biển một vòng, Lý Niệm Phàm bỗng cảm thấy kiến thức của mình được mở mang đáng kể, cuộc sống của cũng trở nên đa sắc màu hơn, sau này khả năng vẫn phải tận dụng sở trường chính là những món ăn ngon tới ôm đùi, khả năng sẽ có thể nếm trải được nhiều kiến thức mới hơn nữa.

Đây mới thật sự đúng với ý nghĩa của việc đi du lịch a, cuộc sống nhàn nhã sung sướng như thế này cũng xứng với bốn chữ cuộc sống thần tiên.

Lúc trở lại Tứ Hợp viện thì sắc trời đã hoàn toàn tối xuống, ánh sao bao phủ đầy trời, vụt sáng vụt sáng, ánh sao buông xuống, chiếu vào trong lớp lớp sương mù ở trong không trung kia.

Tiên giới.

Băng Nguyên Tiên cung đã không còn tồn tại, khối băng tan rã, chỉ trong thời gian có một ngày, nơi đây thế mà mọc ra cỏ xanh, càng là có mùi thơm của hoa thoang thoảng.

Tử Diệp nhìn vào những cảnh tượng xa lạ mà quen thuộc này, nội tâm phức tạp, ánh mắt nhìn về phía trên không trung, bên trong đôi mắt tràn ngập vẻ mong đợi và thấp thỏm.

Nàng ta thở dài một cái, "Bây giờ Địa Phủ đã trở về, cũng không biết Thiên Cung của ta thì khi nào có thể trở về."

Đằng sau nàng, Tinh Hà cung kính mà sùng bái nói: "Thất công chúa, cao nhân bố cục bắt đầu hiển lộ từng cái, đại thế đã xuất hiện biến hóa, Thiên Cung sớm muộn cũng sẽ trở về!"

"Chỉ mong là vậy đi." Tử Diệp khẽ nói câu, thân thể lập tức trôi nổi, theo trụ trời, lại đi tới Nam Thiên môn một lần nữa.

Hai tên Đại La Kim Tiên kia không để lại một chút dấu vết nào, đồng dạng cũng không có người lại tới ngăn cản nàng ta.

Cất bước đi vào Nam Thiên môn, bước chân nàng ta nhanh chóng, theo đường quen mà đi tới trước một tòa cung điện, đây chính là Thất Tiên các.

Tử Diệp hít sâu một hơi, thạt vất vả mới bình phục nội tâm của mình, lúc này mới đưa tay đẩy cửa vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!