Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 381: CHƯƠNG 381: THỰC SỰ LÀ MỘT ĐÁM NGƯỜI CHĂM CHỈ

Trong phòng rất gọn gàng.

Gọn gàng tới làm cho Tử Diệp cũng ngây ngẩn cả người.

Nàng ta đứng ở ngoài cửa, đứng lặng thật lâu, giống như đảo ngược thời gian trở về quái khí, mọi sắp xếp dường như cũng chưa từng thay đổi.

Nhấc chân cất bước mà vào, đi ở trên phòng khách, rẽ vào một góc, đi qua cánh cửa gỗ hình vòm tròn, sự xuất hiện đột ngột của năm bóng người khiến nàng ta chấn động toàn thân.

Năm thân ảnh này, có đánh đàn, có thưởng thức trà, có mỉm cười, riêng phần mình ngồi ngay ngắn ở trong phòng, nếu như không phải bởi vì đều là bức tượng đá thì đây tuyệt đối là một bức tranh tuyệt mỹ.

"Đại tỷ, Tam tỷ, Tứ tỷ, Ngũ tỷ, Lục tỷ!"

Tử Diệp kinh hô một tiếng, vội vàng chạy chậm mà tới, nhào vào trên tượng đá, nước mắt rơi như mưa.

Thấy cảnh này, Tinh Hà thở dài một tiếng, trong đôi mắt già nua cũng có nước mắt lập lòe.

Hắn không có đi quấy rầy Tử Diệp, mà là yên lặng lui ra ngoài, một thân một mình đi dạo ở trong Thiên Cung, trong Nguyệt Lão các, một lão giả một tay cầm dây đỏ, một tay cầm tượng bùn, trở thành tượng đá ở trước mặt của hắn, Nhân Duyên bàn cũng biến thành tượng đá.

Bên trong Đâu Suất cung, tượng đá của hai tên đồng tử ngồi ở bên cạnh đan lô, trong tay cầm cây quạt, giống như còn đang trò chuyện với nhau.

Trên Lăng Tiêu Bảo điện, Bảo tọa của Ngọc Đế cũng biến thành tượng đá, trên đó không có một ai, bên dưới thì có không ít tượng đá các vị thần tiên, giống như còn đang vào triều.

Toàn bộ Thiên Cung, bao phủ ở trong một bầu không khí cô quạnh mà quỷ dị.

Đi qua Lăng Tiêu Bảo diện, Tinh Hà đi tới rìa Quan Tinh đài, nhìn vào bầu trời đầy sao trong bóng tối, tìm kiếm nơi mà năm đó mình phụ trách quản lý kia, cuối cùng không thể nào nhịn được, hai hàng lệ nóng theo gò má lăn đi xuống.

Thời gian lặng lẽ như nước chảy xuôi, cuộc sống ngày cứ lại ngày trôi qua.

Cuộc sống của Lý Niệm Phàm lại trở nên bình tĩnh và nhàn rỗi một lần nữa, mọi chuyện giống như chẳng có biến hóa gì quá lớn, nhưng kỳ thật tâm tính lại khác nhau rất nhiều.

Hắn hiện tại, có thể nói là có rất ít thứ có thể khống chế được hắn, đã có thể cưỡi mây bay lên trời, lại có được Công Đức Thánh thể, giao thiệp cũng càng ngày càng rộng, nhưng hắn có cảm giác có thể đi tới thế giới tu tiên thì cuộc sống so với trước kia càng thú vị hơn rất nhiều.

Ở sau khi thành lập miếu Thành Hoàng tới ngày thứ năm, Lạc Hoàng tới, theo đi tới còn có một lão giả và một tên tướng quân, tuy nhiên bọn họ lại là lấy thân thể hồn phách mà tới, mục đích tự nhiên là làm quen.

Lão giả này ở gần đây hơi có chút danh vọng, tướng quân này thì người mang sự can đảm là đại tướng chết trận nơi chiến trường, dùng để đảm nhiệm chức vụ quan văn và võ tướng đời thứ nhất ở Thành Hoàng của Lạc Tiên thành.

Danh ngạch đã tuyển ra, trước tiên chính là truyền tin cho Lý Niệm Phàm, bao gồm cả chuyện lúc còn sống của họ, để cho Lý Niệm Phàm hiểu rõ từng người, hiển nhiên là có ý tứ tới trưng cầu ý kiến của Lý Niệm Phàm.

Địa Phủ cho Lý Niệm Phàm đầy đủ sự tôn trọng, nhưng Lý Niệm Phàm đương nhiên sẽ không vượt quá chức phận, chỉ cần không phải là quá xấu, thuận miệng nói một chút thì đi qua.

Đồng thời, Lý Niệm Phàm từ trong miệng Lạc Hoàng, cũng biết đại khái tình huống bên ngoài.

Chu Vân Vũ đang vội vàng nhất thống phàm trần, Mạnh Quân Lương thì đang nỗ lực mở trường học để truyền đạo, Nguyệt Đồ phát triển Phật giáo tới khí thế hừng hực, Cổ Tích Nhu giống như cũng đang chuẩn bị một thứ gì đó, Ngao Thành hình như cũng bề bộn lắm việc, Lý Niệm Phàm suy đoán hắn đoán chừng là đang nỗ lực hóa Long.

Đúng, còn có đám người Tử Diệp kia, nói là muốn đi lập Thiên Cung, cũng không biết thành quả như thế nào rồi.

Tóm lại, ai cũng có vẻ như đang cố gắng phấn đấu chocho mục tiêu của mình, còn quá bận rộn, để mà so với chính mình thì, chính mình ngược lại là có chút có ướp muối.

"Thật sự là một đám người chăm chỉ a!" Lý Niệm Phàm nằm ở trên ghế xích đu, dưới người có một lớp da Lang Vương mềm mại màu xanh làm đệm, trên người còn đắp lên một cái áo da gấu màu xám, mùa đông vẫn có thể tận hưởng hơi ấm thật thoải mái.

Bên cạnh, còn có Tiểu Đát Kỷ đang mớm trái cây để mà ăn, cuộc sống vui vô biên.

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Như vậy cũng tốt, chờ bọn họ cố gắng trở thành đùi siêu cấp, đại thụ để cho lưng mình dựa vào sẽ được hóng mát tốt hơn."

Hôm nay, vẫn là Tiên giới, vẫn là chỗ cũ.

Một con tiểu hồ ly với chiếc mặt nạ từ từ xuất hiện, ở trong lúc nhún nhẩy một cái đã tiến vào trong thành trì rồi cắm đầu đi vào trong.

Đôi mắt ti hí của nó đảo quanh, chín cái đuôi sau lưng lúc la lúc lắc sang hai bên, thi thoảng còn quay đầu sang hai bên quan sát, giống như có chút lo lắng không yên.

Không bao lâu sau, nó đã đi tới trước một cửa hàng ở sâu trong chợ đen.

Cửa hàng này vẫn là cửa hàng kia, bên trong tối đen như mực, chỉ có một tấm rèm màu đen rủ xuống, trông vô cùng uy nghiêm.

"Ta không được biểu hiện ra là quá quen thuộc, cần phải biểu hiện lo lắng và bất an một chút." Tiểu hồ lý nhớ tới lời dạy bảo của tỷ tỷ, vừa chạy tới cửa thì đột ngột dừng lại, sau đó xoay người chạy trở về, sau đó lại chạy trở lại, do dự đứng ở cổng.

Cứ lặp đi lặp lại như thế ba lần, lúc này mới cắn răng một cái, nhảy vào trong.

Trong bóng tối, hiển nhiên bị chỉnh tới có chút không kiên nhẫn, lập tức có một giọng nói khàn khàn truyền ra, "Ngươi thế nhưng là tới đây để đổi đồ?"

Tiểu hồ ly gật đầu không ngừng.

"Trước kia đã từng tới chưa?".

Tiểu hồ ly lắc đầu.

"Ngươi thế nhưng là Cửu Vĩ Thiên Hồ, chẳng lẽ không biết nói chuyện sao?" Giọng nói khàn khàn dừng lại một chút, nói tiếp: "Không nghĩ ra thế mà còn có thể nhìn thấy Cửu Vĩ Thiên Hồ, đi, lấy đồ vật mà ngươi muốn đổi ra."

Trong phòng, bắt đầu xuất hiện ánh sáng yếu ớt, kịch bản trong tay lão giả kia hoàn toàn giống hệt nhau, cứ chiêu cũ lặp lại dần dần hiển hiện ra.

Móng vuốt nhỏ của Tiểu hồ ly hơi vung lên, trước mặt nó lập tức xuất hiện một cái thùng nhỏ, trong thùng chứa sữa bò, còn có một bó rau hẹ.

"Sữa bò và rau hẹ?"

Lão giả hơi ngu ngơ một chút, sau đó nhịn không được phát ra một tiếng kinh hô, "Lại là sữa của Ngũ Sắc Thần Ngưu! Không tệ, đồ tốt!"

Sau đó, hắn đưa tay, tò mò cầm bó rau hẹ kia lên, sau khi ngửi ngửi ngắm nghía đánh giá một lát, đôi mắt hắn lập tức sáng lên, "Linh căn? Rau hẹ này lại là linh căn?!"

Hắn sợ tới ngây người, quýt trước đó thu được là linh căn còn chưa tính, làm sao bây giờ vậy mà ngay cả rau hẹ cũng ra phiên bản linh căn, thế giới này thay đổi rồi sao, có chút gì đó không đúng!

Phàm là linh căn, công hiệu đều không tầm thường.

Hắn nhịn không được ngắt một chút nho nhỏ ở trên bó rau hẹ kia, nhấm nháp cẩn thận một cái rồi nuốt, nhắm mắt phẩm vị.

Không bao lâu sau, mặt mo hắn dâng lên một vệt đỏ ửng, con mắt bỗng nhiên mở ra, mừng rỡ không thôi nói: "Đồ tốt, rau hẹ này tuyệt đối là thứ hiếm có a!"

Hắn nhìn về phía tiểu hồ ly, "Hai thứ đồ này đều tính là hiếm có, ngươi muốn đổi thứ gì?"

Tiểu hồ ly giòn tan mà nói: "Đôi một số linh vật tới từ thời viễn cổ."

"Lại là linh vật tới từ thời viễn cổ?"

Trong lòng lão giả này cuồng loạn lên, hắn bây giờ có chút dị ứng đối với linh vật tới từ thời viễn cổ này, trong thời gian ngắn như vậy, đây đã là lần thứ ba a, quan trọng mỗi một đợt cũng đều có chuyện xảy ra.

Hắn phủi tay, lập tức có một cái hộp gấm rơi vào trước mặt tiểu hồ ly này, bên trong hộp gấm, nằm một khối màu vàng kim có hình dáng không bình thường, có một cỗ khí tức thần thánh và tang thương bộc lộ ra.

"Khí tức trên này ngươi hẳn là có thể cảm nhận được, tuyệt đối là vật thời viễn cổ, hơn nữa giá trị không tầm thường." Lão giả mở miệng cười nói, nói tiếp: "Rau hẹ này là ngươi có được từ chỗ nào, chỉ cần nói cho ta, ta cho ngươi thêm linh vật tới từ thời viễn cổ!"

"Ta sẽ không nói cho ngươi biết đâu nha!" Tiểu hồ ly giống như có chút thất kinh, quay người lại, cái mông nhỏ lắc lư lắc lư nhanh chóng nhảy cà tưng mà rời đi.

Lão giả nhìn vào bóng lưng của nó như có điều suy nghĩ.

"Rất rõ ràng, nó biết rau hẹ này ra từ nơi nào! Rau hẹ này rất không tầm thường, nhất định phải chiếm được!"

Trong giọng nói của lão giả mang theo vẻ kiên định, nhưng trong lòng luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng, suy nghĩ nói: "Ta luôn cảm thấy như thể ta bị nhắm vào, lần này chẳng lẽ có gì liên quan với hai lần trước đó? Quá tam ba bận, tuyệt đối không thể để chi bi kịch được tái diễn! Được rồi, lần này ta vẫn là đích thân ta hành đông, như vậy mới chắc chắn!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!