Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang cầm trên tay một chiếc cốc sứ trắng xanh đựng trà, rất thận trọng dùng nắp vuốt hơi nước, rồi khẽ thổi vào trong chén một hơi, lúc này mới ung dung chậm rãi nhấp một ngụm.
Trong miệng cảm khái mà nói: "Giữa mùa đông này, vẫn là uống một ngụm trà nóng mới cảm thấy dễ chịu, thời tiết này căn bản là cáo biệt kem cây và Khoái Nhạc thủy."
Đương nhiên, câu nói này lại không thích hợp đối với hai tiểu quỷ Niếp Niếp và Long Nhi, miệng các nàng còn đang ngậm lấy một cây kem, liếm láp tới quên cả đất trời.
Đúng lúc này, Long Nhi dường như nhớ ra cái gì đó, mở miệng nói: "Ca ca, dây hồ lô ở hậu viện lại kết ra một quả hồ lô."
"A, thật sao?"
Lý Niệm Phàm để chén trà xuống, sau đó thì đi về phía hậu viện.
"Thật đúng là kết ra rồi!" Khóe miệng của hắn mang theo ý cười, đi tới gần, đã thấy trên dây hồ lô treo một quả hồ lô màu vàng óng.
Vầng sáng vàng kim phản chiếu ánh sáng mặt trời, có kích thước tương đương với Tử Kim Hồ Lô bên hông của Lý Niệm Phàm, tuy nhiên ngoại hình thế nhưng là không giống nhau hoàn toàn, loại hồ lô màu vàng kim này có vể bề ngoài rất đẹp, nhìn sơ qua chắc chắn sẽ có cảm giác đó là vật trang trí bằng vàng
Lý Niệm Phàm hái nó xuống, cầm ở trong tay ước lượng, lại không cảm thấy nặng bao nhiêu.
"Dây hồ lô này có khả năng kết hồ lô rất lợi hại, sẽ không phải là một loại linh thực lợi hại nào đó chứ?"
Lý Niệm Phàm nảy sinh ý nghĩ bất chợt, "Đây chính là hạt giống mà Cổ tiên tử cho mình, kết xuất hồ lô có chút không tầm thường cũng là chuyện bình thường, bức cách được, tuy nhiên chắc là sẽ không quá trâu bò."
Trở lại Tứ Hợp viện, Lý Niệm Phàm đang suy nghĩ nên dùng hồ lô màu vàng kim này làm cái gì.
"Kẹt kẹt."
Cửa Tứ Hợp viện mở ra.
Đát Kỷ và Hỏa Phượng lặng lẽ đi vào.
Lý Niệm Phàm nhịn không được cười nói: "Hai người các ngươi, sớm như vậy đã lẻn đi ra ngoài quậy rồi?"
"Hì hì, công tử, chúng ta mang một vật về cho công tử."
Đát Kỷ nở ra nụ cười khuynh thành, sau đó đưa tay, lấy khối đá màu vàng kim rồi đưa ra, đưa tới trước mặt Lý Niệm Phàm.
"Vàng?" Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, sau đó nhận lấy hòn đá này đặt vào trong tay quan sát.
"Khá là nặng, mật sộ so vàng còn muốn dày đặc hơn!" Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, sau đó đặt viên đá trong tay rồi lật ngược nó lại, nhìn kỹ dưới ánh mặt trời.
Mặt ngoài của tảng đá này rất bóng loáng, tuy rằng không có chút góc cạnh nào, nhưng không đều đặn chút nào, các đường vân uốn lượn, nhấp nhô nhưng để cho người ta nhìn không cảm thấy rối mắt, nhìn vào còn có chút thoải mái dễ chịu.
Lý Niệm Phàm hiếu kỳ nói: "Có được từ nơi nào?"
Đát Kỷ nói: "Cảm thấy có chút ý tứ cho nên trao đổi với người."
"Quả thật là có chút ý tứ, tảng đá này không biết là thiên nhiên hình thành hay là do ai tạo thành." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, "Vẫn rất kỳ diệu."
Hắn thu tảng đá, nhịn không được nói: "Tiểu Đát Kỷ, ta phát hiện sau khi ngươi bắt đầu tu tiên thì lập tức không chịu ngồi yên."
Khuôn mặt Đát Kỷ đỏ ửng lên, ngượng ngùng nói: "Chỉ là muốn làm thêm chút chuyện để cho công tử giải buồn."
"Ha ha ha, bản tính con người mà đừng nói ngươi, ngay cả ta bây giờ cũng không chịu ngồi yên một chỗ." Lý Niệm Phàm ngược lại là thoải mái cười to nói: "Bản lĩnh lớn tự nhiên không thích cứ mãi ở một chỗ, nếu như cứ mãi chỉ ở trong Tứ Hợp viện này, ngược lại là không được tốt lắm."
Giao thông ở thế giới tu tiên không phát triển, hơn nữa nguy hiểm ở khắp mọi nơi, trước đây hắn chỉ là phàm nhân, tự nhiên chỉ có thể ngồi yên ở một chỗ, cũng chỉ có thể hoạt động ở Tứ Hợp viện, Tịnh Nguyệt hồ và Lạc Tiên thành ba cái điểm gần nhau này, bây giờ có thể cưỡi mây, thì cho dù là ai cũng không chịu ngồi yên.
Nghĩ tới đây, Lý Niệm Phàm không thể không cảm thấy may mắn, còn may chính mình có được Công Đức Thánh thể, bằng không cưỡng ép để Đát Kỷ bồi tiếp mình ở bên trong cái Tứ Hợp viện nho nhỏ này thì như vậy là có chút ép buộc.
Đát Kỷ thì lại vội vàng mở miệng nói: "Công tử, Tứ Hợp viện này là nơi tốt đẹp nhất trên thế giới, xem như để cho ta cả đời ở chỗ này không rời thì ta đều nguyện ý, đều vui vẻ!"
Giọng điệu thành khẩn, lời nói vô cùng rõ ràng.
Long Nhi và Niếp Niếp cũng bị giật nảy mình, còn tưởng rằng Lý Niệm Phàm muốn đuổi các nàng đi, trong ánh mắt đều vội tới sắp ra nước mắt, chạy thật nhanh tới ôm lấy đùi của Lý Niệm Phàm, "Chúng ta cũng thế, ca ca Tứ Hợp viện còn tốt hơn gấp trăm lần so với thế giới bên ngoài! Chúng ta sau này chắc chắn sẽ không chạy loạn nữa!"
"Nói cái lời ngớ ngẩn gì vậy?" Lý Niệm Phàm bị chọc cười, trong lòng cũng rất có cảm xúc, vuốt vào sống mũi của hai người một cái rồi cười nói: "Tứ Hợp viện nho nhỏ này làm sao có thể so sánh với thiên địa rộng lớn mênh mông bên ngoài, chim hoàng yến bị nhốt trong lồng còn buồn bực, huống chi chúng ta loại nhân vật có thể bay lượn trên trời này?"
Hắn đứng người lên, tiếp tục nói: "Thật ra thì ta cũng không chịu ngồi yên, không bằng mọi người cùng nhau ra ngoài vui chơi một chút đi."
Cái này không khác gì người bình thường có xe và không có xe, lúc không xe thì chỉ có thể buồn bực ở một chỗ, nhưng có xe rồi vậy thì thuận tiện, vi vu suốt cả ngày a.
"Đi ra ngoài chơi? Thật đi!"
Niếp Niếp và Long Nhi lập tức lấy lại tinh thần, cười đến răng cũng nhe cả ra.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Để cho ta nghĩ trước tiên nên đi đâu."
Trước kia đều là chờ đợi khách tới cửa, bây giờ là có thể chủ động đi ra ngoài chơi, vào lúc này đã cho thấy được tầm quan trọng của việc giao thiệp, bởi vì giao thiệt rất nhiều bằng hữu thì những nơi có thể đi sẽ càng nhiều, còn có thể bái phỏng một số lão bằng hữu.
Lý Ngư cung đoạn thời gian trước là vừa đi, thì không đi được, Càn Long tiên triều thì quá gần, cũng không đi, còn có ... Lâm Tiên đạo cung, Thanh Vân cốc, hoặc là Hạ triều.
"Đúng rồi, đi Hạ triều đi! Tới một chuyến nói là đi du lịch."
Đôi mắt Lý Niệm Phàm hơi sáng lên, "Nhìn xem Chu Vân Vũ chấn chỉnh quốc gia thành dạng gì rồi, còn có Mạnh Quân Lương, hắn không phải đi mở trường học sao? Ta đây thế nhưng là phải đi xem một chút!"
Hơn nữa Hạ triều là quốc gia phàm nhân, nhìn vào bách tính trong đó cũng để cho Lý Niệm Phàm cảm thấy thân thiết hơn.
Long Nhi và Niếp Niếp chẳng cần biết sẽ đi chơi ở nơi nào cho nên không cần suy nghĩ là gật đầu nói: "Được, được, hay hay."
Đát Kỷ cũng cười nói: "Ta nghe công tử."
"Vậy thì đi thôi." Quanh thân Lý Niệm Phàm bắt đầu ngưng tụ ánh sáng công đức, "Tới tới tới, lên mây, chuẩn bị cất cánh."
Tường vân màu vàng kim từ bên trong Tứ Hợp viện nổi lên mà ra, bay thẳng về phía chân trời.
Tất cả mọi người đều là người trong nhà, Lý Niệm Phàm tự nhiên không thể bạc đãi, bởi vì tường vân màu vàng kim này rất rộng rãi, có thể nói là phòng mây, để mọi người nằm cũng thừa sức.
Có công đức thì tùy hứng.
Trên mây, tâm niệm Lý Niệm Phàm hơi động một chút, cười nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi tặng cho ta cục đá màu vàng kim, dây hồ lô ở hậu viện vừa đúng kết ra quả hồ lô màu vàng óng, đây chính là duyên phận, hồ lô này ngươi có thích không?"
Đát Kỷ nhìn vào hồ lô vàng, trong đôi mắt đẹp hiện lên ánh sáng lung linh, nàng ta có thể cảm nhận đưcọ hồ lô này rất quan trọng đối với mình, mở miệng nói: "Thích."
Lý Niệm Phàm cười, "Thích là được rồi, tặng ngươi."
"Cái này ..." Đát Kỷ được sủng ái mà lo sợ nhận lấy hồ lô, cảm động nói: "Cám ... cám ơn công tử."
Đôi mắt của nàng trông rất đẹp, lúc này lại là cười tới híp cả mắt, hơn nữa đường kẻ mắt của nàng ta rất dài, khiến nàng ta trông nữ tính đáng yêu hơn rất nhiều, lập tức để quả tim của Lý Niệm Phàm đập rộn lên.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Khách khí với ta làm cái gì."
Dừng lại một chút, hắn nói tiếp: "Được rồi, đã nhàn rỗi chẳng có việc gì, không bằng chơi trò chơi mà ta vừa mới phát minh ra đi."
Trong khi nói chuyện, Lý Niệm Phàm đã lấy ra một xấp gỗ vuông từ cánh tay của mình, những miếng gỗ hình vuông này rất mỏng, chế tạo rất tinh xảo, hơn nữa cũng không phải là làm từ loại gỗ cứng kia, mà là một loại gỗ mềm có thể quăn lại, cảm xúc rất tốt.
Ở mấy ngày gần đây, mọi người đều biết Lý Niệm Phàm đang mày mò thứ này, nhưng là xem hồi lâu, cũng không cảm nhận được là cái gì, trong lòng chỉ là suy đoán, thứ này chắc cũng không tầm thường.
Niếp Niếp hiếu kỳ hỏi: "Niệm Phàm ca ca, đây là trò chơi gì a?"
Nàng ta nhìn về phía gỗ vuông kia, phát hiện trên đó khắc lấy đường vân rất kỳ quái, căn bản là nhìn không hiểu.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Bài Poker, một trò chơi rất đơn giản, ta dạy các ngươi thì các ngươi sẽ hiểu."
Nói tới hắn cũng là bất đắc dĩ a.
Đánh cờ thì Lý Niệm Phàm chưa từng gặp qua đối thủ, xem như Đát Kỷ bây giờ đánh cờ với hắn thì căn bản cũng không đủ để cho hắn đánh cờ một cách nghiêm túc, cảm giác này rất là nhàm chán, chỉ có thể tìm ra một trò chơi mới, như vậy bài Poker này mới sinh ra.
Bởi vì vật hạn chế ở vật liệu, cho nên muốn tạo ra bài Poker thế nhưng là phức tạp hơn nhiều so với quân cờ, tuy nhiên cuối cùng vẫn hoàn thành.