Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 384: CHƯƠNG 384: QUẢN LÝ CÓ PHƯƠNG PHÁP, XƯA ĐÂU BẰNG NAY

Không bao lâu sau ở trên tường vân vàng kim đã bắt đầu truyền tới từng tiếng cười đùa vui vẻ ầm ĩ.

Tốc độ của tường vân không nhanh cũng chẳng chậm, khi tới Hạ triều cũng chỉ mất có hơn nửa canh giờ (hơn tiếng), vì không muốn tạo ra oanh động, Lý Niệm Phàm vẫn là hạ xuống ở một nơi vắng vẻ bên ngoài thành trì, sau đó thì đi bộ vào thành.

Hạ triều bây giờ so với lần trước tới đã xuất hiện thay đổi cực lớn, mức độ phồn vinh có thể nói là một trời một vực.

Lần tới trước đó của Lý Niệm Phàm thì nơi này bởi vì chịu đến sự ảnh hưởng của ôn dịch và chiến loạn, toàn bộ thành trì đều dường như rơi vào tĩnh mịch, chỉ có chạy ra thành mà không có vào thành, hơn nữa trên mặt của mỗi người đều là vẻ không nhìn thấy hy vọng.

Bây giờ, xem như thời tiết rét lạnh, nhưng cửa thành vẫn có thương đội và ngươi đi qua đi lại nối liền không dứt, hơn nữa từ trong ánh mắt của bọn họ không khó để có thể nhìn ra được, bọn họ yêu quốc gia này yêu tới sâu lắng, trong lúc bàn tán đều có kỳ vọng lộ ra ngoài.

Trên tường thành, vẫn có một số binh sĩ đứng canh, tuy nhiên số lượng giảm đi rất nhiều, chỉ đơn giản là để duy trì trật tự, trên trời cao, thi thoảng còn có người tu tiên độn quang bay thẳng qua, hiển nhiên là có giao tình không tệ đối với Hạ triều.

Mà ngay cả cổng thành cũng được sửa sang lại rất nguy nga, cổng thành rộng mở, có hai vệ binh đứng canh ở cổng, chỉ cần vấn an đơn giản là có thể vào thành.

Tiến vào trong thành, xe ngựa đi trên đường phố như nước, hai bên bày đầy quầy hàng, vô cùng náo nhiệt.

Loại náo nhiệt này cũng khác với sự náo nhiệt của Lạc Tiên thành, quầy hàng cũng không phải là sắp xếp lung tung, hầu hết là các cửa hàng, được quy chuẩn và ngăn nắp hơn, đường xá sạch sẽ và thông thoáng hơn, tám thành trong đó có tồn tại giống với 'Giữ trật tự đô thị' đang quản lý.

Dọc đường đi tới, Lý Niệm Phàm gật đầu không ngừng, nhịn không được mà khen ngợi: "Tên Chu Vân Vũ này quản lý tới xem như không tệ nha."

Hạ triều bây giờ, thế mà để cho Lý Niệm Phàm có một loại cảm giác đô thị lớn trong thế giới tu tiên, phồn vinh mà hưng thịnh.

Đang đi trên đường, bước chân của Lý Niệm Phàm hơi dừng lại, trên mặt hiện ra thần sắc cảm thấy hứng thú, "Tiệm sách Hạ triều? Tiệm sách ở thế giới tu tiên đến cùng là như thế nào?"

Hắm mỉm cười, cất bước đi vào tiệm sách.

Tiệm sách không lớn, chủ tiệm thì là một lão giả có mái tóc hơi bạc, một tay thi thoảng vuốt râu, một tay cầm lấy một quyển sách lật xem, cũng là thong dong tự tại.

Nhìn thấy đám người Lý Niệm Phàm đi vào, đứng dậy nở nụ cười chào đón nói: "Hoan nghênh, các vị là mua sách hay là đọc sách?"

Lý Niệm Phàm nói: "Chỉ xem một chút."

Hắn để ý tới, bên trong tiệm sách đang có không ít người cầm lấy sách ngồi ở dưới đất, đọc tới mê mẩn.

Tiệm sách này mang tới cho hắn một loại cảm giác chính là một cái thư viện miễn phí, lão bản làm như vậy cũng không sợ lỗ vốn.

Lý Niệm Phàm tò mò hỏi: "Lão nhân gia, ngươi để cho người ta độc miễn phí như vậy thì không sợ người khác chỉ xem mà không mua sao?"

"Ha ha ha, ta thực sự không sợ."

Lão giả mỉm cười, mở miệng nói: "Người có thể đọc sách ở chỗ này thì cũng chỉ là người địa phương, Hạ triều bây giờ phồn thịnh, thương khách vãng lai liên tục không ngừng, bọn họ cũng không có thời gian để mà ngồi ở chỗ này cả ngày để mà đọc sách, bởi vậy muốn đọc sách thì chỉ có thể mua sách về, hơn nữa lão già ta cam đoan, bọn họ bất cứ ai nhìn thấy sách ở chỗ này của ta, tám thành đều sẽ tự nguyện bỏ tiền."

Không nghĩ tới lão giả này vẫn là biết cách buôn bán, biết miễn phí rồi tính tiền, quả là lợi hại a.

Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu, "Có tự tin như vậy?"

"Đúng vậy, ai bảo sách ở chỗ ta rất được nha!" Trên mặt lão giả lộ ra ý cười, "Các vị là người từ bên ngoài tới đi, ta không ngại đưa các ngươi đi tham quan một chút."

Lão giả này trông lớn tuổi nhưng lại rất có tinh thần, chẳng mấy chốc đã dẫn theo Lý Niệm Phàm đi tới trước một kệ sách.

Trên kệ sách, có không ít sách là trùng lặp (tái bản, sao chép), chủng loại sách cũng không tính nhiều.

"Công tử, công tử xem cuốn Tây Du ký này, tác giả của cuốn sách này là Ngô Thừa n, tuyệt đối là một tên tiên nhân đắc đạo, bằng không làm sao có thể viết ra một cuốn sách làm cho người ta say mê như vậy?"

"Còn có cuốn sách này Thần Nông Bách Thảo kinh, vị Thần Nông này là Thánh Nhân đương thời a, không biết đã cứu sống bao nhiêu sinh mệnh, nếu không phải hắn, Hạ triều làm sao có được quang cảnh như bây giờ? Sớm đã thành thành chết rồi! Mua quyển sách này về, tuyệt đối có tác dụng lớn, rất có giá trị!"

"Quyển này cũng không cần nói, Thái Công Binh pháp, do một vị gọi là thần nhân ẩn danh viết, đây chính là thứ quan trọng để Hạ triều ta bách chiến bách thắng, mua về cho tiểu hài học tập, tương lai chắc chắn có thể làm tướng quân!"

"Còn có bản này Tây Hành lục, là quân sư của Hạ triều ta viết, đại nho đương thời viết ra những thu hoạch và cảm ngộ khi tự mình một đường hướng tây, độc cũng để cho người thu hoạch được rất nhiều."

...

Lão giả này vô cùng ngưỡng mộ những cuốn sách này, trần đầy phấn khởi mà giới thiệu từng quyển từng quển một, cũng không biết có phải hắn gặp người nào thì cũng ra sức giới thiệu như vậy hay không, bên trong đôi mắt còn lóe ra tia sáng triều thánh.

Lý Niệm Phàm thì thở phào một hơi dài nhẹ nhõm, hắn để ý tới, sách trên kệ sách, tám thành đều có quan hệ với chính mình, hoặc là chính mình kể ra, hoặc là Mạnh Quân Lương căn cứ từ những gì mình nói mà làm ra, tuy nhiên hắn cũng là dựa theo chính mình phân phó, không có nói tới tên của mình, biết dùng ẩn danh để thay thế, trẻ nhỏ dễ dạy.

Cuối cùng lão giả lên tiếng cảm thán, kích động nói: "Là nhờ vào những cuốn sách này mà cứu được Hạ triều, cứu được bách tính a! Những quyển sách này mới là nền tảng của sự kế thừa!"

Lý Niệm Phàm rất tán thành khẽ gật đầu, sợ hãi than nói: "Lão nhân gia, ngươi nói hay."

Lão giả lập tức rèn sắt khi còn nóng nói: "Vậy công tử có muốn mua mấy quyển hay không? Ta cho ngươi ưu đãi."

"Ha ha, vậy thì không cần." Lý Niệm Phàm lắc đầu.

Lão giả lập tức rơi vào ngốc trệ, hiển nhiên không nghĩ tới Lý Niệm Phàm thế mà lại từ chối.

Hắn ngẩn ngơ, nhịn không được mà nói: "Công tử, kính già yêu trẻ đây là đức tính mà người người đều ca ngợi, ta cũng cao tuổi như vậy rồi, nói với ngươi tới nước bọt đều chạy trốn hết rồi, không có công lao thì cũng có khổ lao a, ngươi không mua chút, quả thực để cho ta có chút khó làm a."

"Lão nhân gia, chỉ đùa một chút." Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, sau đó nói: "Những quyển sách này, mỗi loại đều đưa cho ta một bộ, ủng hộ bản gốc, ta phải theo luật thôi."

"Công tử rộng rãi, công tử hào phóng! Lần đầu tiên khi ta nhìn thấy ngươi thì biết ngươi không phải người bình thường!"

Lão giả lập tức tràn đầy tinh thần, hào hứng bắt đầu bọc sách lại.

Lý Niệm Phàm nhận lấy sách, tính lưu làm cái kỷ niệm, liền chuẩn bị đi ra ngoài.

Đúng vào lúc này, lại có một lão giả cất bước mà vào, nói với lão bản tiệm sách: "Lâm lão đầu, sắp tan học rồi, đi thôi, cùng đi đón cháu trai đi!"

Lão bản tiệm sách mặt mày hớn hở cười nói: "Đi đi đi, cùng đi."

"Yêu hô, ngươi đây là kiếm được mối làm ăn lớn nha." Lão giả kia cười đùa trêu nghẹo một tiếng, sau đó nhìn về phía Lý Niệm Phàm thì lập tức chấn động toàn thân, ngây ngốc nhìn vào đám người Lý Niệm Phàm đang đi ra ngoài.

Lão bản tiệm sách khẽ chau mày, "Tôn lão đầu, người sao vậy?"

"Là hắn, là hắn, chắc chắn là hắn!"

Tôn lão đầu vội vàng cất bước chạy ra ngoài, không ngừng tìm trong đám người.

"Hắn là ai a?"

"Là Thần Nông! Sẽ không sai, lúc trước chính là ở chỗ này, con trai cảu ta sắp bị bắt đi tới nơi cách ly, ta không chịu, chính là hắn xuất hiện!" Tôn lão đầu kích động tới hốc mắt cũng đỏ lên, lẩm bẩm nói: "Hắn nói với ta, hắn không phải tiên nhân, hắn là phàm nhân, nhưng là ôn dịch ... ôn dịch hắn có thể cứu!"

"Ngươi chắc chắn không có nhận lầm?"

Con ngươi của Lâm lão đầu đột nhiên trợn lớn lên, da gà toàn thân trong nháy mắt nổi lên, như là bức tượng nhìn vào phương hướng biến mất của Lý Niệm Phàm, vừa hối hận lại vừa kích động, "Ta thế mà nói chuyện với Thần Nông, ta thế mà thu tiền của ân nhân, ta ... Ai!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!