Lý Niệm Phàm ở lại Hạ triều.
Với hắn mà nói, nơi này chính là một cái đô thị lớn của Nhân tộc, cuộc sống thuận tiện và sôi nổi, hơn nữa khắp nơi đều có những con người thân thiện và giản dị, không chỉ là Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương, ngay cả đám đại thần cũng đều là từng tên đại thần một đều rất khiêm tốn, rất cung kính có lễ, trên đường gặp được đều sẽ dừng lại chắp tay xưng hộ một tiếng Lý công tử, đây là một nơi rất đáng sống.
Trước đó lúc ở Lý Ngư cung, sở dĩ không có ở lại, thứ nhất đó là ở đáy biển không quen khí hậu nơi đó, hai là cảm thấy khó chịu, không dễ chịu, ba là, không có người làm bạn.
Nhân loại, quả nhiên vẫn là một xã hội tốt đẹp a.
Lý Niệm Phàm không phủ nhận chính mình là một người phàm tục, tiên phong đạo cốt còn cách hắn quá mức xa xôi, vẫn là thích mùi khói lửa của nhân loại hơn.
Thấy tiên sinh thích, Chu Vân Vũ vung tay lên, trực tiếp vung tay cho Lý Niệm Phàm một tòa nhà lớn ở trung tâm thành thị, thức thời không có đưa cung nữ và hạ nhân tới, bạc lại là tiện thể lấy đưa tới không ít, xem như Lý Niệm Phàm chỉ là thi thoảng tới thì đó cũng là vinh hạnh của toàn bộ Hạ triều a.
Tòa nhà này, Lý Niệm Phàm thẳng thắn chấp nhận, và hoàn toàn có thể chịu đựng được.
Một lần ở này đã ở qua mười ngày.
Qua gần sáu năm sinh hoạt trong rừng rú, đây là lần đầu tiên Lý Niệm Phàm đường đường chính chính ở trong một đô thị lớn, cảm giác lập tức không giống.
Hạ triều ngày nay đang phát triển mạnh mẽ, có người tu tiên truyền pháp, hàng yêu phục ma, có hòa thượng tụng kinh, siêu độ vong hồn, cũng có quan binh tuần tra đề phòng đạo chích, thành trì quản lý theo quy tắc, so sánh với mấy năm trước thì tính an toàn đã đạt được tăng mạnh.
Điều này làm cho Lý Niệm Phàm nhớ tới Đại Đường bên trong Tây Du ký, Nhân tộc năm đó hẳn là muốn phồn hoa hơn rất nhiều so với hiện nay đi, chỉ là ... thế giới này nếu như là thế giới trong chuyện thần thoại xưa ở kiếp trước, vậy đến tột cùng làm sao lại sẽ luân lạc tới tình trạng như bây giờ?
Lý Niệm Phàm nhịn không được bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Phật giáo không có, Thiên Cung không có, Địa Phủ cũng chỉ là vừa mới xuất thế, lại như ở lúc chính mình kể cố sự, dường như rất nhiều người bao gồm cả người tu tiên đều không nhỡ rõ đoạn lịch sử này của thế giới bọn họ.
Bởi vậy có thể thấy được, đây chắc chắn chính là ở sau rất rất nhiều năm sau những chuyện thần thoại mà chính mình biết được, nhiều năm tới đa phần đều quên đi phần lịch sử đó.
"Rất có thể là ở sau Tây Du ký hậu truyện, rồi tới vạn năm, thậm chí mấy vạn năm đi." Lý Niệm Phàm âm thầm phân tích, "Phật giáo có sắc suất rất lớn chính là bị Ma tộc tiêu diệt, về phần Thiên Cung và Địa Phủ ... hai thế lực này thế mà lại xảy ra vấn đề cũng có chút kỳ lạ, còn có, bên trong thế giới này, tồn tại Thánh Nhân sao? Nữ Oa, Nguyên Thủy, Thông Thiên vân vân..."
Vì những lý do này, Lý Niệm Phàm không thể không sắp xếp một cách chi tiết chuyện thần thoại mà hắn biết được lại một lần nữa, dù sao, nếu muốn sống được tốt ở trong thế giới này, thì thế giới quan hiểu rõ là một cái nền tảng rất quan trọng, không đến mức để cho mình giống như Tiểu Bạch, như thế sẽ bỏ lỡ rất nhiều cơ hội.
Hiểu biết nhiều thêm một chút thì vẫn luôn không có chỗ xấu.
Hôm nay, vừa mới sáng sớm đã có tiếng chuông thanh thúy truyền tới.
"Keng keng cản!"
Tiếng chuông gõ ba lần, tiếng vang rõ ràng và sắc nét, nguồn gốc của tiếng vang này là ở chùa miếu Phật giáo trong Hạ triều.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Lý Niệm Phàm cảm thấy toàn bộ thành trì giống như cũng trở nên náo nhiệt, bầu không khó có chút sôi trào.
Những đám đông người sôi động bắt đầu đổ về hai hướng, một là chùa, còn có một hướng chính là ở cửa thành.
"Phật giáo muốn làm chuyện gì?" Lý Niệm Phàm không để ý nhiều đến thế giới bên ngoài, không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được hắn theo tới tham gia náo nhiệt, "Đi, Tiểu Đát Kỷ, đi xem một chút."
Tiếng chuông chắc chỉ là báo hiệu, tiết mục chính thức còn chưa có bắt đầu, tất cả mọi người đang đợi.
"Niệm Phàm ca ca." Sau lưng truyền tới một tiếng la thanh thúy.
Niếp Niếp và Long Nhi hai người đều mặc áo giáp trên người, lớn tiếng cất bước đi tới, phát ra tiếng vang khuông khuông khuông.
Hai người bọn họ còn quá nhỏ, mặc áo giáp lắc lư, rất không tương xứng, nhìn có chút buồn cười, mà ở sau lưng còn có hai hàng binh sĩ, khiến cho Lý Niệm Phàm không thể không cảm thấy buồn cười hơn.
Áo giáp này chắc là ở bên Điểm Tướng đường tặng, từ sau khi Niếp Niếp đáp ứng dạy công phu, toàn bộ võ tướng của Hạ triều đều vui như điên, hận không thể cúng bái nàng ta, trực tiếp phong cho nàng ta một cái danh hào đại giáo quan.
Chức quan này cũng không tính là nhỏ, để Niếp Niếp vô cùng thích thú, nở hoa trong bụng.
Lâm Hổ vội vàng chắp tay với Lý Niệm Phàm, cung kính nói: "Bái kiến Lý công tử, Đát Kỷ cô nương."
"Lâm tướng quân buổi sáng tốt lành a."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Niếp Niếp hỏi: "Hôm nay sao lại đi ra làm gì, không phải cần ở Điểm Tướng đường dạy công phu sao?"
"Bên ngoài thật náo nhiệt a, chạy ra ngoài xem xem." Niếp Niếp chu mỏ lên một cái, nói tiếp: "Hơn nữa vừa rồi ta đã dạy bọn họ Thiểm Điện Ngũ Liên tiên (tiên là roi), chiêu này không đơn giản, để cho bản thân bọn họ trước tiên luyện cho tốt."
Nói xong, nàng ta và Long Nhi đều là tò mò theo đám người nhìn lại.
Đôi mắt lại là sáng lên, "Xâu kẹo hồ lô!"
Ngay sau đó, Niếp Niếp và Long Nhi lập tức chạy tới, mỗi người mua một xâu kẹo hồ lô.
Các nàng một thân mặc áo giáp, hơn nữa hai mắt tỏa ánh sáng, hù cho lão bá bán kẹo hồ lô tới sửng sốt một chút, thiếu chút nữa thì quay đầu mà bỏ chạy.
Trong đám người, lập tức có thêm hai đứa bé mặc lên mình bộ áo giáp, cảnh tượng ăn xâu kẹo hồ lôi tràn đầy phấn khởi, cảnh tượng này thấy thế nào cũng không có hợp cho lắm, để Lý Niệm Phàm không thể không cười khổ lắc đầu.
Một lúc sau, ngoại trừ ngày càng có nhiều người tới tham gia náo nhiệt ra, hình như cũng không có một chút dị tượng nào.
Cũng may chẳng mấy chốc, đã có một người quen biết biết tình huống đi tới.
"Quân Lương bái kiến tiên sinh."
"Là Quân Lương a, buổi sáng tốt lành." Lý Niệm Phàm chắp tay, sau đó hiếu kỳ hỏi: "Ngươi có biết tình huống nơi này là như thế nào không? Làm sao mà lại náo nhiệt tới như vậy?"
Mạnh Quân Lương trả lời: "Tiên sinh, nếu như tin tức là thật thì đó là Phật tử của Phật giáo tới."
"Phật tử?" Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, hơi kinh ngạc, lợi hại a, vậy mà ngay cả Phật tử cũng cho đi ra rồi.
"Đúng vậy a, nghe nói người này không chỉ sinh ra đã có tâm địa thiện lương, càng là có năng lực cảm hóa người khác, mà ngay cả lão hổ trong núi cũng bị tác động tới, ngừng lại việc đả thương người, đã từng có người tu tiên cho hắn ra một cái đánh giá là hắn có thiên phú dị bẩm, muốn thu hắn làm đồ truyền thụ phương pháp tu tiên, lại phát hiện tư chất hắn bình thường cũng chẳng có điểm đặc biệt gì."
Mạnh Quân Lương dừng một chút tiếp tục nói: "Về sau được Phật giáo phát hiện, không nghĩ tới người này học tập Phật pháp lại có tiến triển cực nhanh, nghe đồn còn có thể từ một suy ra ba, từng bước hoàn thiện Phật học đang có, lúc này mới trực tiếp được phong làm Phật tử"
"Xem ra là một nhân vật thiên tài có thiên phú dị bẩm." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, kinh ngạc tuy nhiên cũng không cảm thấy kỳ quái.
Người có thiên phú dị bẩm chỗ nào cũng không thiếu, chớ nói chi nơi này là thế giới tu tiên.
Miệng nhỏ Niếp Niếp khẽ há ra, "Oa, nhiều người như vậy, đều đang đợi Phật tử này, thật là hoành tráng a."
"Phật giáo vẫn là rất có thể kích động lòng người, bình thường có thể bắt lấy thứ sâu trong nội tâm người, để cho người ta nguyện ý đi tin tưởng." Mạnh Quân Lương hiển nhiên cũng từng có nghiên cứu về Phật giáo.
Lý Niệm Phàm hiếu kỳ hỏi: "Hạ triều chuẩn bị tiếp nhận Phật giáo sao?"
"Không phản đối, nhưng cũng sẽ không đi cung phụng." Mạnh Quân Lương lắc đầu, "Lần Phật tử tới này, có thể là muốn mời Vương thượng đi tham gia đại điển lập giáo của Phật giáo, nhưng là Vương thượng chắc chắn sẽ từ chối, nhiều lắm là phái một tên sứ thần đi qua cho có ý tứ một chút."
Được rồi, đây là ngay cả kịch bản cũng đã chuẩn bị xong.
Lý Niệm Phàm tâm niệm vừa động, không nghĩ tới cảnh tượng này thế mà thật xuất hiện.
Hạ triều là Chu Vân Vũ, Đạo là Mạnh Quân Lương và Phật giáo của Nguyệt Đồ, ba cái khái niệm này là hoàn toàn khác nhau, có vẻ như hòa hợp nhưng lại phân biệt rõ ràng, rõ ràng sự xuất hiện của ba bên này đều có quan hệ với chính mình, nhưng giờ họ lại bắt đầu tính toán lẫn nhau.
Cũng có chút ý tứ.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Đây là bởi vì lý lẽ của Phật giáo không xung đột với Hạ triều, nhưng nếu như công khai ủng hộ thì tính chất sẽ thay đổi hoàn toàn, bởi vậy lúc này mới áp dụng loại thái độ mặc kệ tự nhiên này."
Trên thực tế không chỉ không có xung đột, ngược lại còn có lợi đối với Hạ triều.
"Lời ấy của tiên sinh nói trúng tim đen." Mạn Quân Lương khẽ gật đầu, "Như Ma giáo và Phật giáo, một bên tuyên dương có thù tất báo thích làm gì thì làm, tranh cường háo thắng, một bên thì tuyên dương bỏ xuống đồ đao vô dục vô cầu, lấy thiện chuộc tội, cái cục diện này chính là trời sinh không chết không thôi."
Lý lẽ có thể khác biệt, loại tình huống này biện giải là tốt rồi, nhưng nếu như lý niệm là đối lập hoàn toàn, vậy đã không còn cách nào để biện giải, chỉ có thể động thủ.
Ngay vào lúc này, nơi xa đã truyền tới một tiếng phật xướng.
Giương mắt nhìn lại, thứ đầu tiên hiện ra ở chân trời xa xôi là một cái đầu trọc sáng bóng loáng, vô cùng bắt mắt.
Sau đó, tên đầu trọc này từ từ phóng lớn lên, lại là một tên hòa thượng rất trẻ trung mặc lên người một chiếc áo cà sa.
Hai tay của hắn chắp ở trước ngực, nhắm mắt lại, xỏ chân vào một đôi giày bệt bằng trúc, chậm rãi cất bước đi tới.
Không có dị tượng, bình thường!
"Kẹt kẹt!"
Đại môn ngôi chùa vốn đóng lại đột nhiên mở ra, một loạt hòa thượng nối đuôi nhau mà ra, sắc mặt đều ngưng trọng, dáng vẻ trang nghiêm, đứng ở cửa thành nghênh đón.
Đợi cho Phật tử tới, thì cùng nhau lẩm nhẩm: "A Di Đà Phật."
Một tên quan văn ẩn ở trong đám người mang theo hai tên thủ hạ, cũng là sau đó xuất hiện, trên mặt nở ra nụ cười tươi, "Hoan nghênh Phật tử đường xá xa xôi mà tới, không có tiếp đón từ xa, có lỗi có lỗi."
"A Di Đà Phật." Phật tử chỉ niệm một tiếng phật hiệu với quan viên kia, không nói gì.
Quan văn kia chỉ là cười một tiếng, sau đó bắt đầu dẫn đường, "Ha ha, Vương thượng đã chờ đợi ở trong đại điện, còn xin đi theo ta."
Niếp Niếp và Long Nhi mong đợi nửa ngày, lập tức cảm thấy có chút mất hứng, "Ai, chỉ có như vậy hôi sao, thật là chẳng có ý nghĩa gì."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Ngươi cảm thấy không có ý nghĩa, nhưng là những người theo dõi thì cảm thấy rất hài lòng. "
"Đi thôi đi thôi, còn không vui bằng đi huấn luyện đám binh sĩ kia."
Mạnh Quân Lương đưa mắt nhìn Phật tử rời đi, không có chút ý tứ hiện thân nào.
Đối với Lý Niệm Phàm mời nói: "Tiên sinh, có muốn tiến về đại điện xem hay không?"
Lý Niệm Phàm gật đầu cười nói: "Đang có ý này."
"Mời."
Chờ tới lúc bọn hắn đi tới đại điện, Chu Vân Vũ đang ngồi ở trên vương tọa, chiêu đãi Phật tử, dáng vẻ hai người trò chuyện vui vẻ.
"Tiên sinh, quân sư, các ngươi đã tới, nhanh ngồi a."
Chu Vân Vũ vội vàng nhiệt tình mời gọi, đồng thời từ trên Vương tọa đứng dậy, đi xuống dưới đài.
Phật tử nhìn vào Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, rõ ràng nhìn qua chỉ là một phàm nhân, nhưng khí tràng quanh thân là vô cùng, để trong cái đầu trọc của hắn chỉ có thể xuất hiện ba chữ, không tầm thường.
Còn có con chim màu đỏ kia cũng giống như thế, mặc dù chỉ là chim sẻ, lại cho người ta một loại cảm giác cao ngạo.
Hắn nhịn không được hỏi: "Không biết vị công tử này là ..."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Ta gọi Lý Niệm Phàm, bái kiến Phật tử."
"Ngài là Lý công tử!" Phật tử đứng dậy, chắp tay trước ngực thi lễ rất cung kính đối với Lý Niệm Phàm, "Lý công tử xưng hô bần tăng là Giới Sắc là được."
Giới Sắc?
Không nói Lý Niệm Phàm, mà ngay cả Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương đều là ngây ngẩn cả người.
Hiển nhiên, phật hiệu của Phật tử này rất ít người biết, tám thành là đang tích cực che giấu cái phật hiệu này, quá không phù hợp.
Dù sao, đường đường là Phật tử thế mà lại có cái phật hiệu này, quả thực là có chút để cho người ta khó lòng phòng bị.
Cũng may tất cả mọi người có mặt tại đây, đều không có xuất hiện người không nín được cười làm ra cục diện khó xử.
Lý Niệm Phàm chắp tay trước ngực, mở miệng nói: "Hóa ra là Giới Sắc đại sư, hạnh ngộ hạnh ngộ."