Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 390: CHƯƠNG 390: LUYỆN TÂM NƠI CÕI HỒNG TRẦN, CÔ NƯƠNG ÁO ĐỎ

Sắc mặt của Giới Sắc dường như không có một chút ba động nào.

Nhưng kỳ thật trong lòng đang cười khổ không thôi.

Hắn có Vọng Khí chi pháp, tuy rằng đám người Lý Niệm Phàm này mặt ngoài đều là dáng vẻ chững chạc đàng hoàng, nhưng là hắn có thể cảm nhận được trong lòng đám người này không chừng đang buồn cười tới mức độ nào đây.

Thôi, thôi, cũng may chính mình cũng không phải rất coi trọng đối với hình ảnh bản thân.

Giới Sắc chủ động mở miệng giải thích: "Cửa phật dạy có phương pháp niệm kinh ngồi thiền, lần đầu vào thiền sẽ tâm sinh cảm ứng, cảm ứng được khảo nghiệm trên đường thành Phật, từ đó định ra pháp hiệu."

Chu Vân Vũ khẽ gật đầu, ngưng trọng lại nghiêm túc, không dám cười, "Hiểu hiểu, Giới Sắc đại sư tuấn tú lịch sự, tuy cạo trọc đầu nhưng gương mặt điển trai lại càng nổi bật, sẽ có một kiếp này cũng đúng là có thể hiểu được."

"A Di Đà Phật, vẻ điển trai trên khuôn mặt của ta chỉ có thể mang đến phiền não cho ta."

Giới Sắc nhắm mắt lại niệm một tiếng phật hiệu, khuôn mặt trang trọng mời nói: "Hôm nay ta tới đây là muốn mời Chu Vương tham gia đại điển lập giáo của Phật giáo ta, địa điểm ở bên trong Vạn Sơn lĩnh, bây giờ đặt tên là Linh Sơn."

Hắn nhìn về phía Lý Niệm Phàm, đồng thời mời nói: "Lý công tử có đại ân với Phật giáo ta, hy vọng có thể nể mặt đi tới dự lễ."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ta thì chẳng có chuyện gì, đi tới dự một chút cũng không sao."

Giới Sắc mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy Phật giáo chúng ta nhất định phải quét dọn giường chiếu chờ nghênh đón."

Chu Vân Vũ thì nói: "Giới Sắc đại sư, Phật giáo ở tại Tây Thiên, tha thứ ta không cách nào tự mình đi tới, có điều ta sẽ phái ra sứ thần tới đó, cũng đưa lên hạ lễ."

Giới Sắc mặt không đổi sắc, lại mời lần nữa, "Lần này Phật giáo ta sẽ còn mời các tông môn tu tiên, cùng với rất nhiều tiên nhân ở Tiên giới đều sẽ có mặt, mà ngay cả trong Địa Phủ cũng sẽ có người tới, xem như là một lần thịnh hội hiếm có, Chu Vương nếu như không có mặt, vậy thì thật là đáng tiếc, nếu như cảm thấy đường xá xa xôi, Phật giáo chúng ta nguyện ý phái người tới đón."

Chu Vân Vũ tiếp tục lắc đầu, "Không cần, Hạ triều ta bây giờ công việc bề bộn, lại là phải tiếc nuối bỏ qua."

"Đáng tiếc." Giới Sắc chắp tay trước ngực, "Đã như vậy, ta phải ở lại chỗ này mấy ngày, chỉ sợ phải làm phiền các vị, Chu Vương không ngại lại suy nghĩ một chút."

Lý Niệm Phàm cảm thấy câu nói này có chút quen tai.

Phiên dịch thẳng ý tới chính là: "Nếu ngươi không đồng ý thì ta sẽ không đi, không đi."

Không nghĩ tới tính tình của Phật tử này lại có chút vô lại.

Chu Vân Vũ dùng tay làm dấu mời, "Giới Sắc đại sư xin cứ tự nhiên."

Giới Sắc rời đi.

Một lát sau, một tên thủ hạ vội vội vàng vàng tới báo, sắc mặt cổ quái, "Vương thượng, người đại sư kia đi về phía Thúy Hồng lâu."

Thúy Hồng lâu?

Đây chính là thanh lâu.

Sắc mặt Lý Niệm Phàm tỉnh bơ, mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi và Hỏa Phượng đi về trước đi, ta và Chu Vương với Quân Lương có việc thương lượng."

Đát Kỷ rất ngoan ngoãn gật đầu, "Được rồi công tử."

Đợi cho Đát Kỷ rời đi, ba người không cần mở miệng, đưa mắt nhìn nhau, cùng nhau hướng về phía Thúy Hồng lâu mà đi.

Thúy Hồng Lâu.

Trên lầu oanh oanh yến yến, tay áo đỏ đầy lâu.

Đợi tới khi ba người Lý Niệm Phàm đi tới, không có gì bất ngờ xảy ra, Giới Sắc đại sư đã được đông đảo tay áo đỏ hồng tụ bao vây lấy.

"Hòa thượng rất điển trai a, đại sư, đứng ở cổng có ý gì, bọn tỷ muội còn muốn thỉnh kinh với đại sư đây này."

"Đại sư, bọn tỷ muội có cuộc sống không như ý, muốn dụng tâm giao lưu, không thu tiền ngài."

"Đúng vậy a, chúng ta lần này không trò chuyện hoa, chỉ là đàm luận."

...

Đối mặt với những lời nói như hổ như sói như thế, Sắc Giới đại sư vẫn lù lù bất động, xem như bản thân bị vây quanh cũng là mặt không đổi sắc, vẫn như cũ trong miệng niệm kinh.

Không thể không nói, Giới Sắc đại sư đúng là một vị hòa thượng điển trai, lại thêm cái đầu trọc sáng bóng loáng, để các cô nương ở Thúy Hồng lâu càng cảm thấy vui vẻ.

Tuy nhiên Giới Sắc không hổ là Giới Sắc, xem như đối mặt với sự dụ hoặc trắng trợn như vậy mà vẫn không có bị dụ hoặc.

Ở Chu Vân Vũ ra hiệu, lập tức có một đám binh sĩ chạy tới, trấn áp các cô nương mỏng manh ẻo lả dễ vỡ kia lại.

Giới Sắc đại sư có thể thoát khốn, một lần nữa trở lại trước mặt mọi người, trên mặt còn dính son phấn đỏ rực.

Mặt lộ vẻ nghiêm mặt, "Vương thượng, lần sao không cần như thế."

"Ta đây đang là giải vây cho ngươi a."

"Ngươi không hiểu, ta đây là luyện tâm nơi cõi hồng trần, không cần người cứu."

Giới Sắc đại sư cháp tay trước ngực, nghiêm túc nói: "Ta đã là Giới Sắc, trong số mệnh là có kiếp nạn, ta đây là đang luyện tâm tính của mình trước, chờ tới lúc kiếp nạn tới, ta mới có thể thong dong ứng đối."

Mọi người thấy hắn nói tới nghiêm túc như vậy, trong lòng nhất thời không nắm chắc được hắn nói có đúng là thật hay không.

Giới Sắc nói lại lời nhắc nhở: "Lần sau cũng đừng như vậy."

Chu Vân Vũ nói: "Không có ý tứ, quấy rầy."

Lý Niệm Phàm tò mò đánh giá Giới Sắc, tiếp tục như vậy sẽ không tổn thương tới thân thể chứ?

Mấy ngày sau đó, Giới Sắc quả nhiên ngày nào cũng đi về Thúy Hồng lâu, hắn đều không đi vào, cứ đứng đực ở ngoài cửa, mà trong những lúc này đều sẽ bị đông đảo oanh oanh yến yến vờn quanh.

Đám nữ tử thanh lâu kia cũng vui vẻ đi đi trêu đùa cái khúc gỗ phiền phức này, mỗi lần đều làm không biết mệt.

Mỗi ngày cứ vào thời điểm này, Lý Niệm Phàm sẽ từ đằng xa nhìn xem, không phải bởi vì hâm mộ mà là đang kinh ngạc sức chịu đựng của Giới Sắc đại sư.

Làm chính mình tới bất lực, không phải sẽ là Giới Sắc sao?

Không hổ là Phật tử, ngoan nhân a!

Ở vào ngày thứ sáu, Giới Sắc không tiếp tục tới, mà là để cho người mở rộng cửa chùa ra, ngồi ở trên một cái đài cao, đối ngoại công bố muốn khai đàn giảng pháp, truyền bá chân ý Phật pháp.

Hơn nữa, ở sau khi giảng pháp, nguyện ý tiếp nhận bất luận người nào biện pháp, dùng Phật pháp thuyết phục đối phương.

Trong lúc nhất thời, để Hạ triều náo nhiệt lên lần nữa, người đi tới xem giảng pháp có rất nhiều người, vây quanh toàn bộ chùa chật như nêm cối, tiện thể thắp hương hỏa hơn bình thường mấy lần.

Trong lúc đó, người tu tiên, đại thần trong triều và học sinh trong trường học ở dưới sự điều khiển của lòng háo thắng, đều từng tới đây lĩnh giáo, tuy nhiên cuối cùng đều được Giới Sắc nói tới chỉ biết câm nín không trả lời được.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Quân Lương không định đi thử sao?"

Mạnh Quân Lương mở miệng nói: "Tiên sinh, mỗi một người chúng ta đều như vậy, lý niệm đối với bản thân đều cực kỳ chấp nhất, sẽ không dễ dàng bị ngôn ngữ lay động, trong lòng định vị rõ ràng, biện pháp thật ra thì cũng không có ý nghĩa quá lớn."

"Hòa thượng này thế nhưng là đang cướp người của ngươi a, mặc kệ không quản sao?"

Mạnh Quân Lương nói: "Hắn ngồi ì ở chỗ này, náo ra động tĩnh lớn như vậy, chỉ là muốn để Chu Vương đáp ứng tiến về Linh Sơn thôi, nếu như ta hiện thân thì sẽ tạo ra oanh động càng lớn hơn, ngược lại sẽ làm thỏa mãn nguyện vọng của hắn."

Bọn họ đứng ở trên một đài cao, có thể thu hết tình huống biện pháp vào mắt, mỗi ngày tới xem cũng là không biết mệt.

Đảo mắt lại là ba ngày.

Một ngày này, biện pháp còn chưa bắt đầu, Giới Sắc đại sư còn đang nói Phật pháp ở trên đài cao, bên trong không trung lại có đạo độn quang màu đỏ lóe lên mà tới, hạ vào bên trong chùa, hóa ra là một vị cô nương mặc áo đỏ.

Nàng ta mắt ngọc mày ngài, làn da trắng như tuyết được bọc lấy một lớp áo màu đỏ như lửa, như một ngọn lửa bao khỏa bông hoa màu trắng, trên cổ tay, còn buộc lên một cái lục lạc màu vàng kim, cổ tay rung lắc, lập tức phát ra một loạt tiếng lục lạc thanh thúy.

Tiếng phát ra từ cái lục lạc này cũng không lớn, nhưng ở trong lúc vang lên, giảng pháp của Giới Sắc đại sư lại đột nhiên im bặt mà dừng.

Thiếu nữ này sóng mắt lưu chuyển, nhìn về phía Phật tử trên đài cao, mỉm cười, "Giới Sắc hòa thượng, bản cô nương tìm được ngươi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!