Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 393: CHƯƠNG 393: KHẢO NGHIỆM, MƯU ĐỒ VÀ ĐẠI SỰ

Cáo biệt Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương, đám người Lý Niệm Phàm cùng nhau lên đường.

Mục tiêu chỉ Linh Sơn.

Bởi vì đi đường không cần phải vội vàng, cũng không có cưỡi mây, dứt khoát đi cùng với Giới Sắc hòa thượng, dọc theo những con đường đi qua, trên đường đi đều là hàng yêu trừ ma.

Dọc theo con đường này phong cảnh so với trước đó lại có chút khác biệt, đi ra ngoài trước đó, Lý Niệm Phàm là chưa quen cuộc sống nơi đây, hoặc chính là cưỡi mây bay thẳng tới mục tiêu mà đi, hoặc chính là cắm đầu mà đi đường, bây giờ có Giới Sắc hòa thượng này làm người dẫn đường, đương nhiên sẽ tốt hơn rất nhiều.

Mà ngay cả dọc đường cũng có rất nhiều mùi khói lửa, đầu trọc của hắn ngoại trừ làm một cái bóng đèn ra, còn có thể được dùng làm nhãn mác đại diện cho người tốt, đi ngang qua một số thôn trang thành nhỏ, vừa thấy được là một vị hòa thượng đi tới thì mọi người đều tỏ thái độ thân thiện hơn rất nhiều so với gặp người bình thường khác.

Tuy nhiên bởi vì có sự tồn tại của Vân Y Y, Lý Niệm Phàm không thể nhìn thấy cảnh tưởng luyện tâm ở hồng trần của Giới Sắc hòa thượng, đáng tiếc, thật đáng tiếc.

Lúc này, mọi người đang nấu cơm dã ngoại trên một cái đỉnh núi.

Ngoài Giới Sắc ra, trong tay mỗi người đều cầm một xiên thịt nướng, trên xiên xuyên lấy một con thỏ nhỏ, gác ở trên bếp nướng.

Trải qua trong thời gian ở chung này, Vân Y Y chẳng mấy chốc đã ý thức được Lý Niệm Phàm là một cao nhân như thế nào, chỉ đối với những chiếc xiên cầm trong tay mà nói, tất cả đều là tiên khí, không chừng còn là loại tiên khí rất trâu bò kia, vậy mà lại lấy ra làm xiên nướng thịt.

Trước đó không biết thì cũng thôi đi, bây giờ đi theo ở đằng sau được ăn chùa chút hoa quả, uống chút rượu, lập tức cảm giác có chút mất tự nhiên, cũng may cảm nhận được Lý Niệm Phàm rất thân thiên, cũng là không tới mức quá hớ hênh.

Nhưng cũng không dám ở trước mặt Lý Niệm Phàm nhắc tới chuyện muốn bắt Giới Sắc hòa thượng về để ép cưới.

"Xì xì xì."

Con thỏ nhỏ màu trắng đã được cạo lông, và bây giờ nó đã trở thành một màu đỏ, bên ngoài trông giòn tan, bên trong thì mềm, bên ngoài bắn ra dầu mỡ và tỏa ra mùi thơm rất rất thơm.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Lại bỏ thêm chút thì là vào thì xem như là được rồi."

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào con thỏ nướng trên tay, trong mắt lộ ra vẻ mong đợi.

Ngoại trừ Giới Sắc ra.

Hắn đưa lưng về phía mọi người, chắp tay trước ngực, có vẻ như đang tụng kinh niệm Phật, nhưng thân thể thì đang run rẩy kịch liệt cho thấy trong nội tâm của hắn đang bất an.

Khi mùi thơm đến tới đỉnh điểm, theo một tiếng ừng ực vang lên, hắn lại là chậm rãi đứng người lên, mở miệng với giọng điệu khàn khàn nói: "Bần tăng đi hóa duyên."

Dứt lời, thì lập tức biến thành một vệt độn quang bỏ chạy về nơi xa, trên không trung có một dãy nướt bọt óng ánh âm thầm nhỏ xuống.

Không bao lâu sau thì trở về, trong tay cầm lấy một cái bát tròn, bên trong bát trọn đựng đồ ăn cũng không phải là ít.

Giới Sắc mỉm cười, "Vận khí không tệ, lần này có thịt."

Niếp Niếp nhịn không được mở miệng hỏi: "Hòa thượng, không phải ngươi không ăn thịt sao?"

Khóe miệng nàng hơi vểnh lên, cảm giác có chút không vui, Niệm Phàm ca ca làm thịt nướng thơm như vậy, ngươi không ăn thế mà đi hóa duyên, hòa thượng ngươi không hiểu quy củ a.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Niếp Niếp, hòa thượng có ba loại thịt không ăn, không nhìn giết, không nghe thấy giết, không giết, Giới Sắc đại sư đối mặt với món ngon như vậy thế mà còn có thể nhịn được, sức chịu đựng cám dỗ quả thực là để cho người ta phải khâm phục."

Giới Sắc gật đầu, thở dài một tiếng: "Lý công tử nói đúng, mùi thơm như vậy, đáng tiếc bần tăng không có phúc hưởng thụ."

Long Nhi trợn tròn mắt, cảm thấy hình tượng Giới Sắc hòa thượng trở nên to lớn, sợ hãi than nói: "Ngay cả món ngon mà ca ca làm cũng có thể nhịn được, hòa thượng, ngươi quả thực không phải là người."

"Bẹp bẹp."

Vừa nói, bên trong miệng còn vừa nhai nuốt lấy thịt thỏ, miệng há ra rồi ngậm lại, hai bên khóe miệng còn dính đầy váng mỡ, chỉ là nhìn thôi cũng có thể cảm nhận được độ ngon của đồ ăn.

Khảo nghiệm!

Đây rõ ràng chính là khảo nghiệm tối thượng về tâm Phật của ta a!

Ta phải vững vàng lên, ta là một hòa thượng hiền lành có lòng yêu mến a.

Cổ họng Giới Sắc nhấp nhô một phen, trầm mặc đi tới một bên, yên lặng cúi đầu, bắt đầu ăn đồ ăn bên trong bát vàng của mình như gió cuốn.

Đồ ăn có mùi vị rất bình thường, nhưng chỉ cần mùi vị này, Giới Sắc hoàn toàn có thể dựa vào bổ não mà để cho mình ăn ngon được hơn một chút.

"Làm hòa thượng có gì tốt?"

Vân Y Y tới gần, suy nghĩ một chút rồi đưa quýt của mình cho Giới Sắc, "A, ta không ăn được."

Giới Sắc dừng một chút, "Quýt của Lý công tử thì ta còn có thể ăn."

Vân Y Y hừ một tiếng, "Ta biết, tuy nhiên một quả ngươi làm sao đủ a? Chỉ là dọc theo con đường này, chúng ta ăn thịt ngươi không ăn, chúng ta uống rượu ngươi không uống, ngươi biết ngươi đã bỏ qua bao nhiêu tạo hóa không? Tu vi của ta đã sắp vượt qua ngươi."

"Vậy ta đa tạ nữ thí chủ." Giới Sắc nhận lấy quyết.

Đôi mi thanh tú của Vân Y Y nhăn thành một đóng, "Nữ thí chủ cái gì, khó nghe muốn chết."

Giới Sắc mở miệng nói: "Vân cô nương, lá sen kia tuy rằng có thể gia tốc người ngộ đạo, nhưng là có chút quỷ dị, ta cảm thấy vẫn là bớt dùng mới tốt."

Tròng mắt Vân Y Y đảo qua một cái, mở miệng nói: "Ngươi muốn sao? Cũng được a, chỉ cần thành hôn với ta, ngươi muốn cái gì ta cũng cho ngươi."

"A Di Đà Phật." Giới Sắc một mặt nghiêm nghị, "Vân cô nương thích chỉ là vẻ bề ngoài điển trai của ta, nếu như không có vẻ điển trai này, Vân cô nương sẽ còn thích ta sao?"

"Sẽ a."

"Vân cô nương thích chỗ nào, bần tăng có thể đổi."

"Bản cô nương thích cái định lực của ngươi."

"..."

Giới Sắc cứng họng thầm nghĩ, vậy thì đổi thế nào "..."

Sau khi ăn uống xong mọi người lại tiếp tục lên đường, xem phong tục mỗi nơi, nếu như có chùa còn có thể dựa vào Giới Sắc mà kiếm một chỗ để tá túc một đêm.

Hôm nay, mọi người đang đi trên đường.

Ở một nơi tối tăm hẻo lénh, mấy đạo thân ảnh đen nhánh từ từ hiển hiện ra.

Trong đó có một thân ảnh cực kỳ khổng lồ, nằm trong một cái sơn cốc, thân thể của nó thế mà vừa đúng lấp kín cái sơn cốc này, đôi mắt thật to chậm rãi mở ra, ngưng giọng nói: "Bọn họ tới."

Soạt!

Ở trên người của nó, một loeps hỏa diễm màu xanh sẫm chậm rãi bốc cháy lên, thân thể chậm rãi đứng lên.

Đầu sư tử, sừng hươu, mắt hổ, thân nai, vảy long, đuôi trâu tập trong vào một cái thân thể, chỉ có điều màu sắc toàn thân lại là đen như mực.

"Phượng Hoàng, Cửu Vĩ Thiên Hồ, còn có Long tộc, ha ha, đã bao nhiêu năm rồi, Tứ đại thần thú chúng ta tới bây giờ thế mà còn có thể góp đủ." Trong giọng nói của nó tràn đầy vẻ mỉa mai.

Bên cạnh, một cái bóng đen chậm rãi mở miệng nói: "Như lời nói của Ma Chủ đại nhân, những người khác có thể giao cho ngươi xử trí, nhưng Phật tử của Phật giáo thì phải chết!"

Bóng đen này gầy như que củi, hốc mắt lõm sâu, có vẻ như đang bị suy dinh dưỡng một cách nghiêm trọng, trông như kẻ thiếu ăn lâu ngày, người này không thể nghi ngờ chính là Đại Ma Vương.

"Ha ha."

Con mắt của Hắc Kỳ Lân quét qua Đại Ma Vương, không thể không bật cười một tiếng, đây rõ ràng không phải lần đầu tiên hắn bất cười như vậy, chính là bởi vì cứ mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy này của Đại Ma Vương thì thực sự là không thể nhịn nổi.

Hắn còn nhớ rõ, Đại Ma Vương trước đây là cường tráng oai phong cỡ nào, vóc dáng là có thể so sánh với một con yêu quái, thế mà bây giờ không khác mấy một thân cây.

Hắc Kỳ Lân mở miệng đề nghị: "Ta cảm thấy ngươi nên đổi tên, cứ gọi là còm Ma Vương thì hợp hơn."

Sắc mặt Đại Ma Vương có chút phát sầu, tức mà không dám nói gì, mở miệng nói: "Trong tay bọn họ có một cái Tử Kim Hồ Lô, ta đây là bị cái hồ lô đó hút khô tinh khí, tám thành là béo ra đi mà không trở lại, chính ngươi cũng phải cẩn thận đi."

"Ta có trận ảnh Hà Đồ Lạc Thư mà Yêu Hoàng đại nhân ban cho, bọn họ chẳng qua chỉ là cá trong chậu mà thôi."

Trong giọng nói của Hắc Kỳ Lân tràn đầy vẻ ngạo nghễ, hỏa diễm màu xanh sẫm quanh thân bùng lên, đã làm xong chuẩn bị có thể xuất phát bất cứ lúc nào, sau đó có chút bất đắc dĩ nói: "Thật là, vốn đều đang dựa theo quỹ tích cố định mà đi, tại sao lại đột nhiên sinh ra nhiều biến số như vậy?"

Đại Ma Vương lắc đầu, sau đó phân tích nói: "Không rõ cho lắm, Ma Chủ đại nhân từng nói cho ta biết ước định giữa hai bên, hẳn là Nhân tộc suy yếu, do Ma tộc ta tới thống lĩnh, Yêu tộc đi theo Yêu Hoàng các ngươi xưng vương, tiên nhân cắt giảm, cường giả còn lại chỉ có hạn, làm kẻ thống trị toàn bộ thế giới!"

"Trừ khi trong chúng ta có người lật lọng." Giọng điệu của Hắc Kỳ Lân có chút không tốt, sau đó ngậm miệng lại, dùng thần niệm truyền âm nói: "Chẳng lẽ là Đạo Tổ sao? Lòng dạ hắn quá sâu, từ Hồng Hoang tính toán cho tới bây giờ, tất cả mọi người đều nếm qua thua thiệt bởi hắn!"

"Chắc là sẽ không."

Đại Ma Vương cũng dùng thần niệm truyền âm, "Ma Chủ nói rất rõ ràng, sau thời đại Tuyệt Địa Thiên Thông sẽ là thời đại Mạt Pháp, đây là chiều hướng phát triển, thậm chí Đạo Tổ đang dốc sức thúc đẩy chuyện này, vì lý do này, tất cả thánh nhân và đệ tử của hắn đều bị hắn hố, hiển nhiên không có khả năng lật lọng vào lúc này."

"Vậy thì đây là vì sao?" Hắc Kỳ Lân nhìn về phía Đại Ma Vương.

"Ngươi đang hoài nghi chúng ta? Ngươi có phải ngu rồi hay không! Ma tộc ta thì càng không thể nào, chuyện này có lợi ích quá lớn đối với Ma tộc chúng ta, chúng ta trừ khi bị điên mới có thể chỉnh Nhân Hoàng, Phật giáo và Nho giáo đi ra, khiến cho khí vận của Nhân tộc phóng đại lên."

Ánh mắt Đại Ma Vương lấp lánh, tiếp tục mở miệng nói: "Đáng tiếc người trong Ma tộc ta hạn chế, phần lớn chỉ có thể dựa vào Ma NHân hoạt động ở phàm trần, bằng không chắc chắn có thể nghe ngóng được càng nhiều tin tức hơn."

"Hừ, chẳng lẽ có người muốn kiếm một chén canh trong đó? Hay là người sống sót phản công trước khi chết?"

Hắc Kỳ Lân khẽ chau mày, nhịn không được nói: "Trước đây ta đã từng đề nghị, tốt nhất nên phế đi cả Nhân giáo, cắt đứt hoàn toàn con đường tu tiên thì mới có thể bảo đảm tuyệt đối không xuất hiện sai lầm nào, Tuyệt Địa Thiên Thông vẫn là nhẹ nhàng quá mức."

Đại Ma Vương nói: "Bây giờ nói cái gì thì cũng muộn rồi, cần phải chỉnh quỹ đạo lệch ra cho trở lại một lần nữa."

"Việc này không khó, bây giờ trong thiên địa còn có thể tồn tại bao nhiêu cường giả có thể chống lại chúng ta? Phàm là biến số, gạt bỏ hết thảy là được rồi!"

Hắc Kỳ Lân cười lạnh, bên trong đôi mắt tràn đầy vẻ ngạo nghễ và giết chóc, bốn vó giẫm vào tường vân màu đen bay lên không trung, "Các ngươi cứ ngồi im ở đây, xem ta thi triển thần uy như thế nào, ta đi đây!"

"Đạo hữu xin dừng bước!" Đại Ma Vương đột nhiên mở miệng.

"Ừm?" Hắc Kỳ Lân nhận lấy quấy rầy, biểu thị có chút không vui.

"Ta cảm thấy hình như nói thiếu một chuyện rất quan trọng nào đó, ngươi chờ một chút, từ sau khi bị hồ lô kia hút đầu óc ta cứ mơ mơ màng màng quên ngược quên xuôi, để cho ta suy nghĩ thật kỹ cái đã." Đại Ma Vương có chút sốt ruột, nhăn mặt nói: "Hồ lô kia quá tà môn, chẳng nhẽ còn có thể hút được trí tuệ của ta sao? Ta trong lúc nhất thời thế mà không nhớ nổi."

"Không sao, nghĩ không ra thì từ từ mà nghĩ, chờ ta trở lại hãng nói, ta lại đi đây!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!