Đại Ma Vương nhìn vào bóng lưng xa dần của Hắc Kỳ Lân, miệng giật giật, có tâm muốn gọi lại, nhưng lại nghĩ không ra lý do gì, trong lúc nhất thời có chút do dự.
Trơ mắt nhìn vẻ ngưu bức hống hống của Hắc Kỳ Lân dần đi xa.
Ai, đến cùng là chuyện gì ấy nhỉ, luôn cảm thấy chuyện này rất quan trọng cùng một nhịp thở với sinh mệnh.
Đám người Lý Niệm Phàm đang không nhanh không chậm mà tới, mọi chuyện dường như cũng không có gì thay đổi, vô cùng bình tĩnh.
Thế nhưng đột nhiên, bầu trời vốn còn đang trong xanh đột nhiên trở nên u ám vô cùng.
Bóng đêm đen kịt buông xuống, giống như tiếp theo sẽ là màn trời úp xuống vậy, không chỉ vậy, trên bầu trời còn có rất nhiều ngôi sao sáng chói.
Lý Niệm Phàm hơi sững sờ, ngẩng đầu nhìn lên.
Những ngôi sao (tinh thần) này vô cùng lóa mắt, còn muốn lóa mắt hơn so với bầu trời sao (tinh không) bình thường, đưa thân vào trong đó, đã không chỉ là bóng đêm, mà giống như là đưa thân vào trong vũ trụ, làm bạn với đầy sao lấp lóe xung quanh.
Giữa những ngôi sao này, còn có ánh sáng lấp lóe không ngừng, giữa hai bên dường như còn có cầu nối, xuyên qua ánh sáng, từng điểm từng điểm hợp thành tuyến.
Ngay sau đó, thế giới xung quanh chính mình giống như mở rộng gấp bội, tiến vào một phương thiên địa khổng lồ khác.
Rất đẹp, nhưng rõ ràng có rất nhiều nguy hiểm đang rình rập.
"Đây là ... gặp phải mai phục?" Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, cảm thấy có chút khó có thể tin.
Cảnh tượng cản đường cướp bóc hiển nhiên không phải là như thế này.
Trên đường đi cũng gặp phải cảnh cản đường cướp bóc, cũng gặp qua yêu tinh chặn đường, gặp phải không ít chuyện, cho tới bây giờ chưa gặp phải cảnh tượng nào lớn tới như thế này.
Nhóm người mình vẫn luôn là công dân tốt tuân thủ luật pháp, thậm chí còn rất ít khi đi ra ngoài, chưa từng phạm tội gì a, đắc tội với người thì chắc là ít, thế mà cũng có thể gặp phải cảnh ngộ bị nhằm vào?
Chẳng lẽ là nhận nhầm người?
"Ha ha ha, ha ha ha..."
Ngay sau đó, bên trong bầu trời đầy sao đã truyền tới từng đợt từng đợt tiếng cười to càn rỡ, các ngôi sao trên bầu trời bắt đầu kết nối từng cái một, và ngay sau đó chúng tập hợp thành một bản đồ sao khổng lồ có hình giống như kỳ lân, "Ha ha ha, ha ha ha..."
Tiếng cười vang lên không ngừng, cũng không biết là đã phải nhẫn nhịn bao lâu, lúc này vừa được thả ra thì giống như bản thân được buông thả, căn bản không dừng được.
Long Nhi nhíu mày, che lỗ tai lại, sắp khóc, "Thật là tiếng cười khó nghe, thằng điên nào cười vậy!"
Tiếng cười im bặt mà dừng.
"Quá nhiều năm, đã đếm không nổi."
Trong giọng nói của Hắc Kỳ Lân đầy vẻ tang thương, lại có chút trầm thấp, "Qua nhiều năm như vậy rồi, từ xưa tới nay chưa từng có ai dám nói tiếng cười của ta khó nghe, cũng chưa từng có ai dám nói ta là thằng điên a, không hổ là Long tộc, vẫn là chán ghét như vậy."
"Vậy ngươi đã không thích, vậy thì ta càng phải cười, chúng tiểu nhân, cùng cười với ta!"
"Ha ha ha..."
Lập tức, ngoài tiếng cười của Hắc Kỳ Lân ra, trong bầu trời sao, khắp nơi đều truyên tới từng tiếng từng tiếng cười to, tất cả đều là yêu quái.
Trên đầu vai của Lý Niệm Phàm, hai cánh của Hỏa Phượng mở ra, thân thể nhanh chóng biến lớn, hóa thành một con Phượng Hoàng toàn thân thiêu đốt lên hỏa diễm, trực tiếp chui vào không trung, mang theo hỏa diễm hình thành biển lửa muốn bao phủ toàn bộ bầu trời sau này.
"Câm miệng cho ta!"
Trong đôi mắt màu đỏ của nàng ta giống như có hỏa thiêu, nghi ngờ không thôi nói: "Kỳ Lân? Các ngươi thế mà còn sống?"
"Chúng ta tự nhiên còn sống, không ngờ phải không!" Hắc Kỳ Lân cười lạnh, "Sở dĩ ở ẩn không ra, chẳng qua là vì chờ đợi một cái thời đại mới đi tới, đáng tiếc, gặp phải chướng ngại, ta cố ý tới đây quét sạch chướng ngại."
Hỏa Phượng nhạy cảm nghe được ý tứ trong lời nói của Hắc Kỳ Lân, ngưng giọng nói: "Chẳng lẽ nói, lần thiên địa đại kiếp trước đó Kỳ Lân các ngươi cũng có phần tham dự?"
"Ha ha, xem ra ngươi quên quá nhiều chuyện rồi."
Hắc Kỳ Lân mỉm cười, vì có đông đảo ánh sao bao phủ, ánh sáng vô tận trên thân lập lòe vô cùng, khí thế phông nền mở ra toàn bộ, nhìn trông rất có khí thế.
"Cũng đúng, trong đại kiếp lần trước, Phượng Hoàng nhất tộc bị tàn sát hầu như không còn, lẽ ra bị diệt tộc mới đúng, nghĩ tới ngươi chỉ là một sợi Phượng Hoàng chân linh còn sót lại, dựa vào lực lượng niết bàn mà trùng sinh, chỉ còn ký ức sứt mẻ."
Hắc Kỳ Lân tự mình giải thích, "Đại kiếp lần trước, chúng ta quả thật có tham dự, Kỳ Lân nhất tộc chúng ta, trời sinh chính là chúa tể của đại địa, sau đại kiếp, Long Phượng diệt tộc, vạn vật sụp đổ, cũng chính là thời điểm Kỳ Lân nhất tộc chúng ta quật khởi một lần nữa!"
Hỏa Phượng khẽ chau mày, hai cánh vỗ một cái căn bản không thấy dấu vết của hỏa diễm, trên thân Kỳ Lân kia đột nhiên bốc cháy lên một lớp hỏa diễm màu đỏ thắm, hỏa diễm hừng hực, nhảy lên điên cuồng.
"Đừng uổng phí sức lực, ở chỗ này, các ngươi ngay cả đụng cũng không thể đụng vào ta." Ánh sao đầy trời kết nối với nhau, trong nháy mắt móc thành một con Kỳ Lân khác giống nhau như đúc, trải rộng bầu trời.
Động tác của đám Kỳ Lân này đều là nhất trí, đều đứng ở không trung nhìn xuống mọi người.
Giọng nói nhàn nhạt vang lên ở xung quanh: "Các ngươi có thể sống sót, đơn thuần là may mắn, hôm nay ta sẽ thay Yêu Hoàng đại nhân, xóa bỏ đám biến số các ngươi đi!"
"Xùy!"
Một đạo tinh quang (ánh sao) từ bên trong sao trời nổ bắn mà ra, hình thành một cột sáng, đủ để vạch phá trời xanh xuyên qua đại địa.
Hai cánh Hỏa Phượng lại mở ra lần nữa, cũng có một cột sáng hỏa diễm phóng lên tận trời, từ đuôi tới đầu, hai cột sáng va chạm vào nhau, cả hai vô thanh vô tức, giống như đang triệt tiêu lẫn nhau.
Tuy nhiên ngay sau đó, rất nhiều sao trên trời xoay tròn.
Cột sáng kia đột nhiên biến lớn, tốc độ và lực lượng không thể so sánh nổi, tùy tiện chôn vùi hỏa trụ, lao về phía Hỏa Phượng chiếu xạ mà tới.
Hỏa Phượng giương cánh bay ra, tránh khỏi.
Tuy nhiên ngay sau đó lại là một cột sáng khác từ trên không trung bắn về phía Hỏa Phượng.
Nơi này ánh sao đầy trời, căn bản không tồn tại chỗ an toàn.
Hắc Kỳ Lân giống như rất hưởng thụ loại quá trình chiếm thượng phong này, cột sáng cứ như súng máy, bắn phá về phía Hỏa Phượng, hỏa diễm của Hỏa Phượng tuy mạnh, nhưng lại không đỡ nổi ánh sao đầy trời này.
Đám người Giới Sắc, Long Nhi thì chỉ có thể nhìn, có tâm tương trợ, nhưng loại đấu pháp trình độ này thì bọn họ căn bản không chen tay vào được.
Đát Kỷ canh giữ ở bên cạnh Lý Niệm Phàm cũng không nhúc nhích, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm lên bầu trời sao.
Lý Niệm Phàm cũng ngửa đầu nhìn lên, đấu pháp đẹp như vậy hắn đã không phải là lần đầu tiên gặp được, lần này càng để ý hơn chính là những tin tức mà hắn nghe được.
Xem ra thiên địa biến thành dáng vẻ như bây giờ, hiển nhiên chính là bởi vì đại kiếp mà bọn họ nhắc tới, hơn nữa hình như lần đại kiếp đó có mục đích chính là muốn để cho thiên địa quay về hoang hóa.
Ngoại trừ Long Phượng ra, những người bị hại còn lại chắc chắn là tiên nhân và yêu quái với con số đếm mãi không hết, ngay cả Địa Phủ và Thiên Cung cũng không tránh khỏi trận kiếp nạn này, có thể thấy được nó đáng sợ tới mức nào.
Kết hợp với thế giới thần thoại mà chính mình biết, lại thêm suy nghĩ tiên tiến của chính mình, Lý Niệm Phàm rất dễ dàng đã tổng kết ra một vài thứ.
Sau mỗi một lần đại kiếp đều có sự tính toán của Thánh Nhân, mà những tính toán của Thánh Nhân có liên quan mật thiết đến thiên đạo đại thế.
Long Phượng đại kiếp, Vu tộc tan tác, Nữ Oa tạo ra con người lập Nhân tộc làm nhân vật chính trong thiên địa, Tây Du hưng thịnh Phật giáo, Phong Thần dựng lên Thiên Cung, lại suy yếu Thánh Nhân môn đồ.
Mà tính hủy diệt của lần đại kiếp này cũng xem như là cực kỳ khủng bố đi, có thể nói là một lần loại bỏ với quy mô lớn, thậm chí toàn bộ thiên địa cũng phải thoái hóa.
Lý Niệm Phàm trong đầu linh quang lóe lên, không sai, chính là thoái hóa!
Dựa vào lời nói của Kỳ Lân, vạn vật hoang phế, một nhà bọn chúng độc đại, tự nhiên có thể xưng vương xưng bá!
Như vậy, lần kiếp nạn lớn này chủ đạo là để cho thiên địa thoái hóa, kể từ đó, kẻ mạnh sẽ vẫn mạnh mẽ và kẻ mạnh sống sót sau hậu trường đương nhiên sẽ dễ dàng kiểm soát thế giới hơn!
Dã tâm không nhỏ, chỉ là không biết đằng sau chuyện này sẽ còn điều gì nữa.
Đúng lúc này, đôi mắt Đát Kỷ hơi ngưng tụ.
Sau đó bấm pháp quyết, Huyền m thần thủy bên trong Huyền Thủy hoàn vờn ở xung quanh, ngưng tụ thành một con Thủy Long, ngay sau đó Thủy Long dần dần ngưng kết lại, đảo mắt đã biến thành một con Băng Long, lóe ra ánh sáng cực lạnh, đuôi Long hất lên, phóng lên tận trời, lao về phía một ngôi sao trong đó mà đi.
"Xuy xuy xuy!"
Bên trong bầu trời sao xung quanh, lập tức vọt bắn ra đông đảo cột sáng, đâm thủng con Băng Long này thành trăm ngàn lỗ.
Giọng nói của Hắc Kỳ Lân truyền tới, "Cái này chính là trận ảnh mà Yêu Hoàng đại nhân dùng Hạ Lạc Đồ thư ngưng tụ mà thành, các ngươi thế mà còn nghĩ tới phá vỡ? Quả thực buồn cười!"
Trong lòng Lý Niệm Phàm khẽ nhúc nhích, mở miệng nói: "Hà Lạc Đồ thư? Vậy cái này chắc là Chu Thiên Tinh Đấu đại trận trong truyền thuyết đi?"
Hà Lạc Đồ thư, ghi lại núi non sông nước thiên địa của Hồng Hoang đại địa, trong đó ẩn chứa Chu Thiên Tinh Đấu đại trận, có thể dùng tới đảm nhiệm tinh thần (sao trời), bởi vậy nhân số càng nhiều thì sẽ mượn dùng được càng nhiều lực lượng tinh thần, uy lực sẽ càng mạnh hơn.
"Yêu hô." Hắc Kỳ Lân giống như mới phát hiện con kiến dưới chân, giật mình nhìn về phía Lý Niệm Phàm, "Phàm nhân? Không nghĩ ra thế mà còn có người có thể biết tới Chu Thiên Tinh Đấu đại trận, hơn nữa lại chỉ là phàm nhân."
Lý Niệm Phàm chuẩn bị tìm kiếm hàm ý, "Hà Đồ Lạc Thư là Linh bảo đồng hành của Yêu Hoàng Đế Tuấn, Yêu Hoàng trong miệng ngươi nói là Đế Tuấn?"
"Ngươi thế mà còn biết Đế Tuấn?" Hắc Kỳ Lân lại giật mình, khó có thể tin nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, ngó trái ngó phải, ngó trên ngó dưới nhìn xem, cuối cùng tổng kết ra, đây là một phầm nhân thần kỳ.
Có thần kỳ hơn nữa thì cuối cùng cũng chỉ là phàm nhân.
Hắc Kỳ Lân không có để ở trong lòng, "Ha ha, Đế Tuấn sớm đã chết, Yêu Hoàng đại nhân bây giờ là Tộc trưởng Kỳ Lân nhất tộc ta!"
"Đúng rồi, tại sao ta phải nói chuyện này với ngươi?"
Hắc Kỳ Lân đột nhiên tỉnh ngộ, vừa bối rối vừa tức giận nói: "Con kiến hôi không xứng nói chuyện với ta, a a a, đại trận, lên!"
"Ông!"
Bên trong bầu trời sao, độ sáng của đông đảo ngôi sao vào lúc này đột nhiên dâng lên, ánh sáng chói mắt hình thành một cái màn ánh sáng lớn bắn ra mà xuống, từng cột sáng giống như thực chất, kết nối với thiên địa, thế mà biến toàn bộ thế giới thành biển ánh sáng.
Đồng thời, giống như mặt trời chói trang ở trên không, nhiệt độ xung quanh bắt đầu lên cao.
Tiếng cười nhe răng của Hắc Kỳ Lân truyền tới, "Ha ha ha, nhìn ta luyện hóa các ngươi! Thử hỏi xem các ngươi nóng hay không nóng?"
"Kỳ Lân đạo hữu, Kỳ Lân đạo hữu..."
Đúng lúc này, sau lưng truyền tới một tiếng vội la lên bao hàm sự lo lắng, là là Đại Ma Vương đang vắt chân lên cổ chạy tới.
Hắc Kỳ Lân hơi sững sờ, "Chuyện gì?"
"Cái chuyện vô cùng quan trọng kia, ta đã nhớ ra rồi ..."
Hắc Kỳ Lân có chút không kiên nhẫn nói: "Là chuyện đó sao? Chờ ta giải quyết bọn họ xong lại nói."
"Đừng đừng, nhanh nhanh dừng tay lại a! Ngươi nghe ta nói, phàm nhân kia là Công Đức Thánh thể!"
Đại não của Hắc Kỳ Lân vang lên ông ông, "Phàm nhân kia là cái gì?"
"Công Đức Thánh thể!"
"Cái gì Thánh thể?"
"Công Đức Thánh thể!"
"Công Đức Thánh thể là ai?"
"Ầm ầm!"
Trả lời hắn là một cột lôi điện to dày, màu xanh lam pha lẫn màu đen.
Đạo lôi điện này thật sự là đáng sợ quá mức, trong nháy mắt đánh xuống, toàn bộ thiên địa giống như cũng ngừng lại một chút, từ xa nhìn lại, vậy căn bản không phải lôi điện, mà giống như là một cái khe trong thiên địa.
Đạo lôi điện này thật sự là kinh khủng quá mức, ẩn chứa khí tức hủy diệt kinh thiên, chậm rãi lan tràn ra, hoa cỏ cây cối trong phạm vi vạn dặm qua trong giây lát toàn bộ đều chết héo.
Chu Thiên Tinh Đấu đại trận như là giấy, trong nháy mắt phá thành từng mảnh nhỏ, Hắc Kỳ Lân ngay cả kêu a một cái cũng không kịp kêu, từ không trung rơi xuống, những yêu tinh khác thì chỉ qua trong giây lát đã biến thành hơi nước, lông cũng chẳng còn.
Đại Ma Vương vốn đang cấp tốc chạy về nơi này, lúc này thân thể trong nháy mắt dừng lại phát ra tiếng cột cột cột, trượt dài một đoạn, lông tơ toàn thân dùng hết sức bình sinh dựng đứng lên, một vài chỗ lông nhậy cảm quá, cứ giống như lông nhím bắt tung tóe ra ngoài, hắn không cần suy nghĩ, quay đầu là chạy, tốc độ đâu chỉ nhanh hơn gấp đôi, mà là tốc độ lên bàn thờ.
Thật là đáng sợ, quá hung tàn.
Tuy rằng biến gầy, nhưng là kết quả so với Hắc Kỳ Lân thì ta quả thật là quá may mắn.
Một hơi, hắn như một cơn bão táp chạy ra ngoài vạn dặm, nhịp tim lúc này mới thoáng bình phục lại, nhưng nếu có máy đo nhịp tim ở đây thì vẫn cứ gọi là max ping.
Đúng lúc này, ở nơi ngực của hắn, một tảng đá màu đen chậm rãi bay ra ngoài, khói đen vờn quanh, ngưng tụ thành một khô lâu đen nhánh.
Đại Ma Vương vội vàng nói: "Thuộc hạ tham kiến Ma Chủ đại nhân."
Bộ khô lâu màu đen này mở miệng hỏi: "Chuyện làm tới đâu rồi?"
Đại Ma Vương ấp a ấp úng nói: "Có một chút ngăn trở, Hắc Kỳ Lân kia hình như là hết rồi, bốc khói rồi."
"Cái gì?" Cái cằm của bộ khô lâu màu đen kia kinh ngạc tới rơi xuống trên mặt đất, "Lúc này mới bao lâu, Hắc Kỳ Lân đã bốc khói?"
Đại Ma Vương nhắm mắt nói: "Nó đánh vào vào Công Đức Thánh thể a ..."
"Quá ngu, nó không thể cẩn thận hơn một chút sao?"
Bộ khô lâu màu đen lắc đầu, "Thôi được rồi, ta cũng cảm thấy dáng vẻ nó không phải là quá thông minh, Kỳ Lân nhất tộc quả nhiên không đáng tin cậy a!"
Dừng một chút, giọng điệu của hắn ngưng trọng lại, thấp giọng nói: "May mà chúng ta làm biện pháp dự phòng, việc này Ma Thần đại nhân nhúng tay, bố cục đã hoàn thành, sau đó ngươi làm theo lời ta bảo."
...
Trận pháp tán đi, thế giới khôi phục ánh sáng lần nữa.
Đám người Lý Niệm Phàm giương mắt nhìn lại, đã thấy ngay ở phía trước cách đó không xa, một con Kỳ Lân toàn thân màu xanh sẫm nằm ở đó, không nhúc nhích, trên người còn đang tỏa ra khói xanh.
Đến gần nhìn thì mới phát hiện, ở khóe mắt của nó còn mang theo một chút nước mắt óng ánh quật cường, bên trong đôi mắt bi thương cơ hồ còn có vẻ thổn thức oán trách.
Công Đức Thành thể, chuyện quan trọng như vậy thế mà ngươi cũng có thể quên? Ta không tin!
Ngươi rõ ràng chính là đang lừa ta a!
Ta không cam tâm, ta bị chết oan uổng a!
Lý Niệm Phàm than nhẹ một tiếng mở miệng nói; "Ta là hơi nóng, tuy nhiên ngươi chắc là bỏng nặng."