Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 395: CHƯƠNG 395: KHÔNG NHẬP THẾ THÌ LÀM SAO XUẤT THẾ?

Vân Y Y từ đầu tới cuối đều là trợn tròn mắt, rất kinh ngạc, trước đó nàng đã biết Lý công tử này không bình thường, bây giờ thì phải nói là vô cùng khủng bố.

Long Nhi thì là hai mắt tỏa sáng, khịt khịt mũi nói: "Ca ca, đã có mùi thịt."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng cười nói: "Ha ha, ta cũng ngửi thấy, đây chính là thịt Kỳ Lân a, chất thịt chắc cũng sẽ rất khá."

Trong giọng nói của hắn tràn đầy cảm xúc, Kỳ Lân biến dạng này đã bị chính mình giết chết, chính mình không có xuất thủ thì nó đã ngã xuống.

Khó có thể tưởng tượng, chính mình thế mà có được may mắn ăn thịt Kỳ Lân, cũng không biết sẽ có mùi vị như thế nào.

Ở thế giới tu tiên này, mình đã nếm qua thịt của không ít tiên thú, bây giờ ngay cả thịt Kỳ Lân cũng có thể ăn, lần xuyên việt này quả thực không hề lỗ a.

"Trước tiên chớ có đụng lung tung, ta phải trù tính thật tốt một chút, con Kỳ Lân này không nhỏ, phải tận dụng được tốt nhất!"

Lý Niệm Phàm mở miệng nhắc nhở một câu, sau đó bắt đầu trù tính thật tốt, "Đáng tiếc không có kinh nghiệm ăn Kỳ Lân, chỉ có thể tìm tòi dần dần, tuy nhiên nhìn chất thịt toàn thân nó, phần đùi chắc là rất thích hợp nướng để ăn, về phần lưng này làm thịt kho tàu chắc ăn cũng sẽ khá ngon, yêu hô, cái đuôi của nó rất tinh tế a, có lẽ thích hợp để nấu canh."

Hắc Kỳ Lân nằm ở một bên, hai mắt im lặng, trong hốc mắt, nước mắt không cầm được mà chảy ròng ròng xuống.

Kẻ cục súc, kẻ cục súc a!

Thế mà lại muốn chia thân thể ta ra để mà ăn.

Nó đã dự liệu được kết quả của mình, đoán chừng không bao lâu nữa sẽ biến thành một bàn đồ ăn, không đúng, phải là mấy bàn đồ ăn ... còn có thêm canh.

Nghĩ tới ta đường đường là trưởng lão của Kỳ Nhân nhất tộc, đức cao vọng trọng, sống vô số năm tháng, sinh ra đã là chủ của đại địa, chất thịt thật đúng là không thể cầu a, cầu buông tha.

Lý Niệm Phàm còn đang đứng ở một bên để trù tính, Đát Kỷ thì đứng ở bên cạnh thân thể của Hắc Kỳ Lân, ở cái hông của nàng, treo hồ lô màu vàng óng tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.

Theo cánh tay mảnh khảnh của Đát Kỷ vỗ vào cái hồ lô này, trong chốc lát, một cỗ ánh sáng mờ mịt từ từ bao phủ ở trên đầu của Hắc Kỳ Lân.

Đôi con ngươi của Hắc Kỳ Lân trợn lớn, sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ kinh hãi và rung động dày đặc.

Nó muốn giãy dụa, lại phát hiện lúc này căn bản là làm không được.

"Đây, đây là ... Chiêu Yêu phiên?!"

Trong lòng của nó nhấc lên sóng to gió lớn, tuyệt vọng tới cực điểm, chú ý tới hồ lô màu vàng kim trong tay Đát Kỷ.

"Nghe đồn Chiêu Yêu phiên chính là Nữ Oa Thánh Nhân dùng một cái hồ lô luyện chế mà thành, chỉ là ... làm sao lại ở trong tay của nàng? Quá phận, quá phận a! Thịt của ta bị ăn còn chưa tính, thế mà ngay cả thần thức cũng không buông tha."

Ngay sau đó, một đạo linh quang từ chỗ mi tâm của nó bay ra, chui vào bên trong hồ lô màu vàng kim.

"Hồ lô tuy rằng khác biệt, nhưng chung quy ... ta vẫn là khó thoát được vận mệnh bị hút vào hồ lô a." Đây là suy nghĩ cuối cùng của nó lúc vào hồ lô.

Lý Niệm Phàm chậm rãi đứng người dậy, cười nói: "Được rồi, đoạn đường tiếp theo, không cần phải lo lắng tới chuyện ăn uống."

"Chúng ta không cần lo lắng nữa." Vân Y Y nhìn về phía Giới Sắc, tiếp tục mở miệng dụ dỗ khuyên nhủ: "Giới Sắc, đây chính là thịt Kỳ Lân, ngươi không muốn nếm thử sao? Nói không chừng sẽ có chỗ tốt đối với tu vi, tại sao phải chấp nhất làm một tên hòa thượng a."

Giới Sắc chắp tay trước ngưc, "Đây là đạo mà ta lựa chọn."

Niếp Niếp nhịn không được ở một bên lảm nhảm, "Ngươi không phải là Phật sao? Tại sao lại biến thành đạo rồi?"

"Ha ha ha..."

Lý Niệm Phàm ở một bên nghe được thì nhịn không được mà bật cười, mở miệng nói: "Đạo chỉ là một cái khái niệm trừu tượng, thiên đạo vô thường cũng vô tình, biến hóa ngàn vạn, bao dung vạn vật, không bị ảnh hưởng từ bên ngoài, không thiện không ác, không đúng không sai, không ân không oán, không buồn không vui, Tiên đạo là đạo, Ma đạo là đạo, Yêu đạo là đạo mà Phật thì tự nhiên cũng là đạo."

Sắc mặt của mọi người đều khẽ động, chỉ cảm thấy đầu óc trống không, một mảnh trong sáng, giống như có tiếng ong ong truyền tới, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà.

Ngay sau đó, lỗ chân lông toàn thân trong nháy mắt mở ra, giống như tắm suối nước nóng, toàn thân ấm áp, một cảm giác thoải mái không nói nên lời truyền tới.

Vào lúc này, bọn họ đối với lý giải về đạo có thể nói là tăng nhanh như cưỡi tên lửa, có thể lấy một loại góc nhìn của trí tuệ đi đối đãi với đạo, trước đó bọn họ đối với đạo cũng chỉ có một cái khái niệm mơ hồ, luôn cảm thấy nhìn không thấy sờ không được, nhưng là bây giờ lại cảm nhận được rất nhiều.

Cao nhân đây là đang chỉ điểm chúng ta a!

"Một lời nói của Lý công tử giống như mộ cổ thần chung, để bần tăng hiểu ra, được ích lợi không nhỏ, thật là người có đại trí tuệ a." Giới Sắc hòa thượng chắp tay trước ngực, cung kính nói: "Xin nhận bần tăng cúi đầu."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo tỏ ra nhẹ như mây khói, "Giới Sắc đại sư, ngươi khách khí rồi, chẳng qua chỉ là câu nói tùy ý mà thôi."

Nội tâm của hắn thì đang mừng thầm, lời nói cao thâm khó dò, quả nhiên rất thích hợp để trang bức, có lẽ đây chính là sức hấp dẫn của kê thang đi "...".

Vân Y Y cắn cắn môi, nhịn không được mở miệng hỏi: "Lý công tử, ngươi cảm thấy tu phật có thể thành hôn không?"

Nàng ta tự nhiên biết lời nói của Lý Niệm Phàm rất có trọng lượng, muốn để Giới Sắc cái tên đầu gỗ này thay đổi chủ ý, nàng ta khuyên như thế nào tám thành cũng đều vô dụng, nhưng nếu như là Lý Niệm Phàm tới khuyên, Giới Sắc đại sư xem như phật tâm có kiên định hơn nữa, chắc cũng sẽ nghe theo.

Lý Niệm Phàm không có lập tức trả lời, trầm ngâm.

Hắn hiểu ý định của Vân Y Y, kỳ thật hắn thật coi trọng cặp đôi này.

Vân Y Y dám yêu dám hận, trên đường đi tuy rằng trông như hững hờ thế nhưng lúc nào cũng để ý tới Giới Sắc, mà Giới Sắc hòa thượng tám thành cũng là có ý nghĩ, dù sao hắn không dám lấy Vân Y Y ra để làm luyện tâm ở hồng trần, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng tận lực tránh đi.

Hai người này thực sự yêu nhau.

Đối với tu Phật, Lý Niệm Phàm mặc dù chưa từng tự mình trải qua, nhưng là để mà hiểu rõ thì chắc chắn là không ít.

Giới Sắc sở dĩ phải như thế là vì tránh cho tâm cảnh của mình bị hao tổn, tu Phật sợ nhất chính là thất tình lục dục, cực dễ dàng để đạo tâm bị hao tổn, hơn nữa hậu quả vẫn là rất nghiêm trọng.

Lý Niệm Phàm cần phải cân nhắc hai yếu tố, một là tình cảm giữa hai người, một là có thể ảnh hưởng tới việc tu hành của Giới Sắc hay không.

Chuyện này tương đối phức tạp.

Vân Y Y thì mong đợi nhìn vào Lý Niệm Phàm, Giới Sắc thì chắp tay trước ngực, đôi mắt khép hờ.

Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng nói: "Giới Sắc hòa thượng, ngươi đã trải qua tám nỗi khổ của cuộc đời được đề cập trong kinh Phật chưa?"

Giới Sắc trả lời: "Tránh để phòng ngừa, đều chưa từng trải."

Lý Niệm Phàm lại hỏi: "Vậy ngươi có biết Phật Tổ đến bằng cách nào không?"

"Không biết." Vẻ mặt Giới Sắc trở nên ngưng trọng, nhìn vào Lý Niệm Phàm, cầu đáp án.

Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Phật giáo tự nhiên không phải tự nhiên mà tới, Phật Tổ ban đầu tự nhiên cũng không phải Phật Tổ, hắn trải qua chín kiếp luân hồi, đó chính là nhờ trải nghiệm sâu sắc về đau khổ của cuộc đời, lúc này mới có thể lĩnh ngộ tám cái khổ trong cuộc sống, mới có thể siêu thoát, ngươi ngay cả tám cái khổ cũng chưa từng trải qua, tránh như tránh hổ rình mồi, cuối cùng cũng chỉ rơi xuống tầm thường, không nhập thế thì làm sao xuất thế?"

Giới Sắc ngây ngẩn cả người, hắn trợn tròn mắt, trong đầu một mực không ngừng tái diễn lại lời nói của Lý Niệm Phàm.

Không nhập thế thì làm sao xuất thế?

Đúng vậy a, chính mình chỉ biết cuộc sống có tám nỗi khổ, nhưng căn bản chưa từng trải qua, tất cả đều chỉ là nói suông thôi.

Lý Niệm Phàm chỉ là đề điểm hắn một câu, nhưng là hắn lại nghĩ được càng nhiều.

Giống như phàm nhân, tại sao lại tín ngưỡng Phật giáo, bởi vì bọn họ đang chịu đựng lấy tám nỗi khổ của cuộc đời, bọn họ muốn tìm kiếm giải thoát, vậy mình thì sao?

Bản thân mình là Phật tử, thế mà ngay cả tám nỗi khổ cũng chưa từng trải qua, cảm nhận thậm chí còn không sâu bằng phàm nhân a.

"A Di Đà Phật." Sắc mặt Phật tử Giới Sắc biến hóa không ngừng, từ sau khi nhập Phật, một mực khắc chế, tâm cảnh bình tĩnh như nước thế mà xuất hiện ba động to lớn.

Hơn nữa theo thời gian dần trôi qua, một cái mặt hồ phẳng lặng bỗng nhiên nổi lên sóng gió, bắt đầu nhấc lên thủy triều, đã dẫn phát sóng to gió lớn.

"Bần tăng ... thụ giáo!" Hắn quỳ hai đầu gối xuống, hướng về phía Lý Niệm Phàm thực hiện hành lễ cúi đầu của hòa thượng.

"Đã hiểu thì tốt."

Lý Niệm Phàm thở phào nhẹ nhõm, hắn không nói rõ ràng mà chỉ dùng phương pháp kể chuyện thêm phương thức kê thang đi nhắc nhở, lựa chọn là ở chính Giới Sắc, không liên quan tới mình.

Vân Y Y đối với Lý Niệm Phàm thì đó chính là bội phục đầu rạp xuống đất, nhìn một cái, cái gì là trình độ, đây chính là trình độ a!

Phát huy nghệ thuật nói chuyện tới vô cùng sinh động.

Vân Y Y kích động nói: "Giới Sắc, ngươi phải cưới ta."

"Phật giáo lập giáo sắp tới, Ma tộc tàn phá hung hăng ngang ngược, lúc này còn chưa phải là lúc nhập thế." Giới Sắc cũng không có phủ định hoàn toàn, nói tiếp: "Chờ sau khi lập giáo tru ma, nếu như ngươi nguyện ý chờ, ta sẽ gả cho ngươi, nhầm ta sẽ cưới ngươi."

Vân Y Y reo hò một tiếng, thế mà đưa tay xoa xoa đầu trọc của Giới Sắc, "Hòa thượng, ta tự nhiên chờ ngươi!"

Lý Niệm Phàm nhìn vào cảnh tượng này, chợt nghĩ tới một câu truyện của một tác giả nào đó trong kiếp trước, Độ ta không độ nàng, độ không cẩn thận độ thành ma.

"Chúc mừng Vân cô nương, cuối cùng có thể chờ đợi cho đến khi mây tan hết, sẽ nhìn thấy ánh trăng sáng." Trong đôi mắt của Đát Kỷ tràn đầy vẻ hâm mộ.

Đôi mắt đẹp của nàng đưa mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm, âm thầm suy nghĩ, chính mình có phải nên giống như Vân Y Y to gan hơn một chút hay không?

Chỉ là ... khoảng cách giữa mình và công tử thật sự là quá lớn, công tử giống như ngôi sao sáng chói trên bầu trời xa không thể chạm, ai, chính mình có thể từ nhân vật nha hoàn thăng cấp lên làm nha hoàn làm ấm giường thì vậy cũng tốt a.

Hỏa Phượng thì mắt chớp chớp mồm chẹp chẹp nhìn về phía Đát Kỷ, như muốn nói ra lời nhắc nhở, không được xung động, không được xung động.

Trải qua bước đệm vừa rồi, bầu không khí giữa mọi người rõ ràng trở nên hài hòa và vui vẻ hơn, thịt Kỳ Lân nghiễm nhiên trở thành lựa chọn tốt nhất để ăn mừng.

Mọi người ăn một bữa tiệc Kỳ Lân, từ thịt Kỳ Lân kho tàu, đến lá gan Kỳ Lân xào lăn, lại tới canh hầm đuôi Kỳ Lân, vô cùng phong phú, thơm ngon tự nhiên là không cần phải nhiều lời.

Trên đường đi, lại không gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào khác, dưới sự nhàm chán, Lý Niệm Phàm tâm niệm vừa động, lấy khối tảng đá màu vàng kim kia ra, đặt ở trong lòng ban tay mà xoa nắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!