Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 396: CHƯƠNG 396: TẶNG PHẬT

Cục đá màu vàng kim này chính là trước đó không lâu Đát Kỷ đi ra ngoài rồi mang về cho Lý Niệm Phàm, để làm quà đáp quà, Lý Niệm Phàm tặng cái hồ lô màu vàng óng kia cho nàng ta.

Sờ vào tay cảm giác cũng không tệ lắm, có chút cảm giác ấm áp, đáng tiếc cũng không phải một hình tròn hợp quy tắc, giữ lại cũng không biết làm gì, Lý Niệm Phàm chuẩn bị vò trong lòng bàn tay một cái thử xem có thể vò tròn được nó hay không.

Cục đá màu vàng kim này vẫn tương đối làm người khác chú ý tới, Giới Sắc hòa thượng bị để ý tới nhìn thấy, nhìn thoáng qua, lập tức ngây ngẩn cả người, mở to hai mắt kinh ngạc mà nói: "Đây là ... Xá Lợi tử?"

Lý Niệm Phàm kinh ngạc nhìn về Giới Sắc, "Xá Lợi tử của Phật giáo! Là cái này?"

Hắn đưa cục đá cho Giới Sắc.

Giới Sắc nhận lấy cục đá này, đặt vào trong lòng bàn tay bắt đầu quan sát cẩn thận, lông mày thì càng nhăn càng sâu.

"Hình như cũng không phải."

Nội tâm hắn còn nghi vấn nghi ngờ, mở miệng nói: "Bần tăng cũng chưa từng nhìn thấy Xá Lợi tử, chỉ là ở trong bên linh phật từng có ghi chém truyền văn, nhưng nếu thật sự là Xá Lợi tử, không phải bình thường như thế mới đúng, hơn nữa còn phải rất cứng rắn mới đúng."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, hắn cảm thấy cũng không giống.

Nơi này chính là thế giới thần thoại, Xá Lợi tử làm gì cũng phải có ánh sáng vạn trượng mới đúng, nếu không, cũng phải có ánh sáng lưu chuyển, không dễ bị tổn hại mới đúng, nhưng là cục đá này hình như không có khiến người ta cảm thấy cứng bao nhiêu.

Trừ khi nó cố ý che giấu dị tượng của mình, thậm chí còn che giấu để cho mình cũng không còn rất cứng.

Nhưng là ... chuyện này rõ ràng là không thể nào.

Lý Niệm Phàm lấy lại Xá Lợi tử từ trong tay của Giới Sắc hòa thượng, thấy hắn vẫn thận trọng nhìn chằm chằm vào cục đá trong tay của mình, hình như có chút không bỏ mà không thể nín được cười.

Nói tới Xá Lợi tử, ngược lại là đang nhắc nhở hắn, có thể dùng cục đá màu vàng kim này điêu khắc ra một cái tượng Phật màu vàng, chính mình và Giới Sắc cùng Vân Y Y cũng xem như là bằng hữu, hơn nữa còn tương đương với bà mai mối cho bọn họ, lẽ ra cần phải tặng một phần hạ lễ.

Một bức tượng Phật màu vàng kim vẫn là rất thích hợp.

Lý Niệm Phàm ước lượng cục đá màu vàng kim trong tay, đặt ở dưới ánh sáng mặt trời bắt đầu đánh giá một phen, kích thước phù hợp còn có đường vân xung quanh tảng đá, hình dạng tuy rằng không hợp quy tắc nhưng vừa lúc có thể ở trong đó điêu khắc ra một bức tượng Phật, cảm giác vẫn là rất thích hợp.

Nói làm là làm.

Hắn móc ra đao khắc, nếm thử khác vào trên cục đá này một chút, không mất bao nhiêu lực đã từ trong đó khắc xuống một dấu vết.

"Ha ha, quả nhiên không cứng rắn!" Lý Niệm Phàm cười nói.

Giới Sắc cũng cười, tuy nhiên dáng cười tương đối miễn cưỡng, thuộc về loại cười bồi kia, nhìn thấy từng đao từng đao điêu khắc vào trên cục đá quả thực là có chút nhức nhối.

Hắn gần như có thể cảm nhận được bên trong cục đá này có ẩn chứa tính chất của Phật, có chút cộng minh với mình.

Đây rốt cuộc có phải là Xá Lợi tử không? Một mực cảm thấy cục đá này là đang giả vờ.

"A Di Đà Phật."

Tâm trạng của Giới Sắc vô cùng phức tạp, cuối cùng khóe miệng chỉ có giật một cái, niệm một tiếng phật hiệu rồi ép tâm trạng không yên tĩnh xuống.

Dọc theo con đường này đi theo cao nhân, quả nhiên là không giờ khắc nào là không đang khảo nghiệm tâm tính của mình a, chính mình tự nhận là đã có thể khắc chế thất tình lục dục của chính mình, nhưng là cao nhân chỉ nấu một vài món ăn, tùy tiện vói vài ba câu, thậm chí tùy tiện cầm một thứ đi ra ngoài cũng đủ để cho tâm phật của mình phải rung động.

Đây chính là đại lão sao?

Cũng chỉ ở trong cái thời gian thất thần ngắn như vậy, Xá Lợi tử đã được Lý Niệm Phàm đào tới thủ trăm ngàn lỗ, vết tích trải rộng.

Giới Sắc từ trên Xá Lợi tử thu hồi ánh mắt, không đành lòng nhìn tiếp.

Trong lộ trình sau đó, Lý Niệm Phàm cuối cùng như thể tìm được chuyện để làm, một khi tâm huyết dâng trào lên vậy thì lấy cục đá màu vàng kim kia ra khắc một chút, cũng là theo thời gian dần trôi qua mà bắt đầu có hình thức ban đầu.

Lúc mới bắt đầu, Giới Sắc cũng không có đi xem, nhưng khi hắn có một lần trong lúc vô tính hắn nhìn thấy Lý Niệm Phàm đang điêu khắc, lập tức kinh động như gặp thiên nhân, chỉ cảm thấy theo mỗi một đao của Lý Niệm Phàm rơi xuống thì giống như có Phật quang hiển lộ, một cỗ Phật đạo chân ý bao quanh Xá Lợi tử, Phật quang nồng đậm làm nhói đau mắt của hắn.

Hơn nữa, theo LÝ Niệm Phàm khắc Xá Lợi tử trong tay thành hình, loại cảm xúc này càng khắc sâu hơn, thậm chí sinh ra một loại cảm xúc muốn cúng bái, giống như hắn khắc không còn là bức tượng nữa mà là một Phật thật!

Xem như chỉ đứng ở bên cạnh mà nhìn, một cỗ Phật đạo chân ý kia cũng sẽ truyền vào thân thể của mình, để tu vi Phật pháp đột nhiên tăng mạnh.

Lúc này, sau khi ăn uống no nê, Lý Niệm Phàm như thường ngày, lấy dao khắc đi ra, bắt đầu điêu khắc.

Giới Sắc rất tự giác ngồi xuống, ngồi xếp bằng, hai tay thế nhưng là đang hướng về phía bức tượng kia, dáng vẻ trang nghiêm giống như triều thánh vậy.

"Đại khái là đã hoàn thành, đây cũng là một lần điêu khắc cuối cùng." Lý Niệm Phàm mỉm cười, cầm bức tượng vào trong tay, tuy rằng vẫn chưa hoàn thành nhưng là một bộ dáng Phật Tổ nhắm mắt tĩnh tọa đã gần như hiển lộ ra ngoài, quanh thân có ánh sáng vàng lưu chuyển, tuy rằng không lớn nhưng lại rất có khí thế để cho người ta nhìn thấy là khó mà quên.

"Ngày nào ngươi cũng tới quan sát, cảm thấy bức tượng này thế nào?"

Giới Sắc nói lên lời từ đáy lòng: "Thủ pháp của Lý công tử thật sự là tuyệt vời, tài nghệ hình như rất điêu luyện, gần như tái hiện lại Phật Tổ, để cho người ta sợ hãi thán phục."

"Ha ha ha, có thể làm cho ngươi nói ra lời nói tâng bốc tới thì quả thật là không phải chuyện dễ dàng a."

Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười thoải mái, sau đó thì ra lời trêu đùa nói: "Có phải ngươi đang chuẩn bị nói thứ này có duyên với ngươi hay không?"

Mi mắt Giới Sắc rủ xuống, mở miệng nói: "Quả thực có duyên."

Lý Niệm Phàm nhẹ như mây gió nói: "Tặng ngươi."

Toàn thân Giới Sắc đều là rùng mình một cái, bỗng nhiên ngẩng đầu, dùng một loại ánh mắt không thể tin được và mong chờ nhìn vào Lý Niệm Phàm, "Lý công tử lời ấy là thật chứ?"

"Tự nhiên là thật." Lý Niệm Phàm bình tĩnh mỉm cười nói: "Không phải vậy ta đang yên đang lành tại sao phải khắc ra một bức tượng Phật? Ta cũng xem như là một nhân chứng cho ngươi và Vân cô nương, tự nhiên là phải tặng thứ gì đó."

Cổ họng Giới Sắc bỗng nhúc nhích mộtc ái, tâm Phật kiên định lại xuất hiện ba động một lần nữa, trong đôi mắt thế mà tràn ra một chút nước mắt.

Có kích động, phần nhiều hơn thì là cảm động.

Hai tay của hắn chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại, "Đa tạ Lý công tử."

Vân Y Y thì vui vẻ không thôi, cũng cúi người chào nói: "Tạ ơn Lý công tử."

"Việc rất nhỏ, không cần phải khách khí." Lý Niệm Phàm khoát tay áo, dừng một chút rồi tò mò hỏi: "Giới Sắc hòa thượng, liên quan tới chuyện Phật giáo trước kia biến mất, các ngươi thế nhưng là có thăm dò được tin tức gì không?"

Hắn rất muốn biết trong khoảng thời gian trống rỗng sau Tây Du Ký hậu truyện này đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra, đại kiếp này quả thực là có chút lợi hại.

Mấu chốt nhất là, hắn thật ra thì có chút trống rỗng, rất muốn biết bối cảnh.

Từ lần bị mai phục trước đó cũng có thể thấy được, hắc thủ sau màn còn chưa chịu bỏ qua, không chừng lúc nào đó lại có tên nào đó nhảy ra hô muốn quét sạch dư nguyệt, mà nhìn vào để mà xem xét, dường như xung quanh ta đều là dư nghiệt.

Mối quan hệ giữa mình và Long tộc, Phượng tộc, Phật giáo là không giống bình thường, thậm chí kinh Phật còn là chính mình đưa ra, ta là thật không nghĩ tới Nguyệt Đồ thế mà có thể dựa vào bản Kim Cương kinh kia lừa dối một đống người chấp nhập cạo trọc đầu để mà gia nhập vào a.

Lịa tính toán, quan hệ giữa mình và Địa Phủ cũng là rất tốt, sau đó còn có một đám gia hỏa dường như chuẩn bị đi trùng kiến Thiên Cung.

Tê --

Đám người kia cũng không phải chính là dư nghiệt sao?

Vốn đang trông cậy vào việc ôm đùi, trong lúc không hề hay biết thế mà lại để chính mình ôm tới hoàn cảnh nguy cơ chồng chất nguy cơ, lúc này đột nhiên thu tay lại thì quả thật là để cho người ta kinh hãi.

Nếu không phải cân nhắc tới việc chính mình có Công Đức Thánh thể hộ thể, hơn nữa đám người này thực lực cũng rất cao, nhân phẩm tốt thân thiện, quan hệ tới quả thật cũng không tệ thì Lý Niệm Phàm quả thật là chuẩn bị lập tức đoạn tuyệt quan hệ, sau đó mang theo Đát Kỷ đi trốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!