Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 397: CHƯƠNG 397: NGHE TIN BẤT NGỜ

Chính mình chỉ là một phàm nhân và minh bạch, nghĩ tới còn không để cho người ta phải chú ý tới.

"Ngược lại là thám thính được một số tình huống." Giọng điệu của Giới Sắc không nhanh không chậm, mở miệng nói: "Phật ta dạy lý niệm là xung đột lẫn nhau với Ma tộc, bên trong đại kiếp lần trước, Ma tộc hưng thịnh, dường như cường đại tới không thể tưởng tượng nổi, đầu tiên là tiêu diệt Phật giáo, sau đó còn có ý muốn thống lĩnh thiên địa, tuy nhiên bị trấn áp xuống."

"Chỉ như vậy? Còn gì nữa không?"

"Người xuất gia không nói lời lừa dối."

"Vô Thiên của Ma tộc không phải đã chết rồi sao? Ma tộc dựa vào cái gì còn có thể trâu như vậy?" Lý Niệm Phàm nhíu nhíu mày, sau đó nhìn về phía Hỏa Phượng, mở miệng hỏi: "Phượng tiên tử, liên quan tới chuyện đại kiếp, ngươi thật cái gì cũng không nhớ sao?"

Hỏa Phượng lắc đầu, trầm ngâm chốc lát nói: "Tuy nhiên đã có thể suy tính ra sau lưng đại kiếp có cái bóng của của Ma tộc và Kỳ Lân nhất tộc, mục đích của bọn chúng chắc là muốn để cho tu vi của sinh linh trong cả thiên địa này nhận hạn chế, để trở nên nhỏ yếu, từ đó có lợi cho bọn chúng diễu võ giương oai, thống trị theo ý muốn."

"Đúng như những gì ta nghĩ." Lý Niệm Phàm dừng một chút, hỏi vấn đề mà chính mình quan tâm nhất, "Công Đức Thánh thể của ta giới hạn cao nhất là cao bao nhiêu?"

"Giới hạn cao nhất?" Hỏa Phượng sửng sốt một chút, ý thức được ý tứ của Lý Niệm Phàm, khóe miệng mơ hồ giật giật, "Từ công tử tới xem, chắc là ... cực hạn (cao nhất)."

Lý Niệm Phàm vui vẻ nhướng mày, "Cụ thể một chút."

Hỏa Phượng rất nhanh tổ chức ngôn ngữ của mình một lần, khe khẽ nói lời tổng kết: "Ta chỉ biết, chắc là không có người nào dám động vào một cái lông tơ của công tử."

"Nói như vậy thì ta là an toàn?"

"Đúng ... tương đương ... an toàn."

"Vậy ta yên tâm." Lý Niệm Phàm lộ ra dáng vẻ tươi cười thoải mái, một khi xác nhận chính mình là an toàn, vậy sẽ không sợ phiền phức lớn, thậm chí còn nghĩ tới việc cầm túi bắp rang bơ lên ngồi xem.

Hỏa Phượng cảm thấy chính mình như sắp muốn sụp đổ, đại lão đừng đùa, ngươi hỏi ta những vấn đề này có ý nghĩa sao?

Nào chỉ là an toàn a, ngươi có thể để cho người khác an toàn cũng đã là ban ân vô cùng to lớn rồi.

Những người khác thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, tỏ ra chính mình cái gì cũng không nghe thấy.

Tính tình của cao nhân tốt thì là tốt, chính là có đôi khi phải tập trung phối hợp biểu diễn với hắn quá cũng làm cho tâm tư người ta mệt mỏi.

Cũng đúng, thực lực tới tình trạng như thế này rồi, chỉ có thể chơi đùa ở phàm trần, có lẽ đây là niềm vui thú cực kỳ ít có của hắn đi, cao nhân cũng khổ a.

Cũng vào lúc này, dao khắc của Lý Niệm Phàm đã khắc ra một nét cuối cùng, cười nói: "A, khắc xong."

Mọi người đều giương mắt nhìn lại.

Ngay sau đó, thì toàn thân chấn động, cảm giác thần hồn cũng run rẩy một chút, trực tiếp bị hấp dẫn.

Ngay ở trên lòng bàn tay của Lý Niệm Phàm, một Phật Đà màu vàng kim có dáng vẻ trang nghiêm, trên mặt không buồn không vui, đôi mắt mở nửa, trong đó lại có Phật quang vô tận bùng lên, Phật Đà được khảm nạm ở bên trong hòn đá màu vàng kim, các đường vân đá được sắp xếp hợp lý đã trở thành bối cảnh tốt nhất. càng là làm nổi bật lên sự trang trọng của Phật Đà một cách hoàn mỹ.

Ở trong mắt của mọi người, trong không trung có một vệt ánh sáng bằng bắn xuống, bao phủ bức tượng này, rõ ràng bức tượng lúc này rất nhỏ thì lại càng lúc càng lớn, càng ngày càng rực rỡ huy hoàng, chẳng mấy chốc cao bằng trời, giống như đã trở thành tất cả mọi thứ trên thế gian.

Ngay sau đó, mọi người tê cả da đầu, trơ mắt đều nhìn vào bức tượng Phật kia, lại có thể động.

Mí mắt mở nửa chậm rãi mở lên, mở ra!

Trong phút chốc, gió nổi lên, vô số ánh sáng vàng bao trùm khắp nơi, phủ một lớp vàng kim trên mặt đất, mây trắng và bầu trời, bên tai càng là có tiếng phật xướng truyền tới, càng là có một xỗ uy áp cuồn cuộn vô biên ầm vang mà ra, ép tới mọi người không thở nổi, toàn thân tràn ra mồ hôi lạnh, động cũng không dám đi động.

"Sao vậy, sao mà xem tới ngây người như vậy a? Bức tượng này được chứ?" Giọng nói của Lý Niệm Phàm kéo mọi người lại.

Tất cả dị tượng biến mất, chỉ có bức tượng này đang lóe lên ánh sáng vàng, mọi thứ vừa rồi giống như chỉ là ảo giác.

Tuy nhiên, trong nội tâm của mọi người thì lại là thật lâu khó mà bình phục lại, căn bản ép không được, quả tim cứ nhảy lên bình bịch bình bịch.

Hỏa Phượngv à Đát Kỷ đưa mắt nhìn nhau, vẻ kinh hãi càng đậm hơn, bởi vì các nàng từng thấy Đại La Kim Tiên, cho nên có so sánh.

Khí thế của bức tượng Phật Đà này ở vừa rồi, tuyệt đối vượt qua Đại La Kim Tiên, mà lại là vượt xa!

Cảnh giới phía trên Đại La Kim Tiên là gì? Công tử đây là ... thật điêu khắc ra một Phật Tổ rồi sao?

Vân Y Y che lại miệng, ấp a ấp úng nói: "Bức tượng này quá, quá ... quá hùng vĩ."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, "Đó là tự nhiên, dù sao cũng là lễ vật muốn tặng cho các ngươi, làm cũng phải dụng tâm một chút chứ."

Chỉ là dụng tâm một chút thôi sao? Thế này dụng tâm nhiều chút thì sẽ như thế nào? Đừng nghĩ tới dụng tâm cẩn thận a, nghĩ tới sẽ chết vì hốt mất.

Sự khiêm tốn của cao nhân một mực đều là như vậy, luôn làm cho người ta vội vàng không kịp chuẩn bị gì.

Giới Sắc hòa thượng chắp tay trước ngực, thành kính mà nói: "A Di Đà Phật."

"Giới Sắc, cái này bây giờ cũng không thể đưa ngươi." Lý Niệm Phàm mỉm cười, đưa bức tượng Phật Đà này tới trước mặt Vân Y Y, nói đùa: "Ta đưa tới chỗ của Vân cô nương, lúc nào nàng ta nguyện ý thì sẽ cho ngươi."

Vân Y Y hào hứng tiếp nhận bức tượng, mừng rỡ không thôi nói: "Tạ ơn Lý công tử."

Ánh mắt trông mong của Giới Sắc theo bức tượng di chuyển mà di chuyển, vội vàng hành lễ với Vân Y Y mà nói: "A Di Đà Phật, tiểu tăng đây có lễ xin."

Vân Y Y cau mũi một cái, đắc ý nói: "Ta không cần ngươi có lễ, ta muốn ngươi vô lễ."

Giới Sắc sửng sốt một chút, khó hiểu mà hỏi: "Ý tứ của Vân cô nương có phải là muốn ta đoạt?"

"Không phải dùng đoạt, là dùng kiên cường."

Vân Y Y thấy Giới Sắc một mặt mờ mịt, nhịn không được nói: "Được rồi, trước tiên nói chút lời nói đường mật cho bản cô nương nghe đi."

"Bần tăng ngu dốt, không biết nói."

"Vậy ngươi biết cái gì?"

"Hay là tiểu tăng niệm kinh cho Vân cô nương nghe đi."

Lý Niệm Phàm thiếu chút nhịn không được mà trực tiếp cười ra tiếng, kìm nén tới bả vai cũng đang run rẩy, kiến thức của mình đã được tăng cường lên rất nhiều.

Có lẽ đây là một câu chuyện tình lãng mạn dành riêng cho hòa thượng này đi.

Yêu nàng thì niệm kinh cho nàng nghe.

...

Mọi người tiếp tục tiến về phía trước, tâm trạng của Vân Y Y càng ngày càng cao, mặc một chiếc váy đỏ, thành nhân vật sinh động nhất ở bên trong đám người, sự phấn khích của nàng ta thậm chí còn vượt qua cả Long Nhi và Niếp Niếp, khiến Long Nhi và Niếp Niếp cũng phải cảm thấy vị tỷ tỷ này thật đáng yêu.

Vân Y Y nhìn vào phía trước một chút, mở miệng nói: "Lý công tử, phía trước chính là Thanh Vân thành, hay là đi nhà ta ngồi chơi một chút đi?"

Hóa ra là sắp trở về nhà.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Cũng được."

Vân Y Y ngược lại là nhìn về phía Giới Sắc, nũng nịu khẽ nói: "Giới Sắc, lần trước ngươi đi không từ biệt, lần này thế nhưng là phải thỉnh tội với cha mẹ ta."

Trên mặt Giới Sắc hiện ra vẻ xoắn xuýt, giống như nhớ ra chuyện cũ gì đó nghĩ lại mà kinh.

Vân Y Y lấy ra thẻ đánh bạc, "Biểu hiện cho tốt thì bức tượng này thuộc về ngươi!"

Giới Sắc chắp tay trước ngực, "A Di Đà Phật, bần tăng cũng đang có ý bái phỏng."

Đúng vào lúc này, đằng trước lại có một thương đội đi tới, trong đội ngũ này còn có mấy người tu tiên, tu vi bình thường, vừa đi vừa nói, giọng điệu thổn thức.

"Ai, nếu không phải đi ngang qua Thanh Vân thành, chúng ta thật đúng là không biết Vân gia thế mà bị người tiêu diệt, thật sự là để cho người ta khó có thể tin."

"Đúng vậy a, Vân gia thế nhưng là đại gia tộc đệ nhất ở Thanh Vân thành, hơn nữa còn có tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ tọa trấn, cũng không biết ai có năng lực lớn tới như vậy."

"Ta đi qua Thanh Vân thành này nhiều năm, danh tiếng của Vân gia này vẫn là rất không tệ, tuy rằng cường đại nhưng thật đúng là không nghe nói có chuyện ỷ thế hiếp người, làm mưa làm gó gì đó, làm sao mà lại rơi vào kết quả như vậy?"

"Là bị mấy thế lực lớn cùng nhau diệt, nghe nói là được bảo vật khó lường gì đó."

"Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội a."

"Hết cách rồi, thế giới tu tiên mà, chính là không nói đạo lý như vậy."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!