Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 417: CHƯƠNG 417: THIÊN ĐẠO HỮU CÙNG VÀ NGUỒN GỐC CỦA ĐẠI KIẾP

Đấu tranh giữa các đại lão với nhau quả thực là rất đáng sợ!

Trong mắt Hỏa Phượng cũng hiện lên vẻ phức tạp, nàng ta vốn cho rằng Long Phượng Kỳ Lân tam tộc này sinh ra đã là bá chủ, không nghĩ không tới kết quả thế mà vẫn là quân cờ, mà ngay cả tổ tiên loại tồn tại kia cũng bị người mưu hại một cách tùy tiện a.

Đạo Tổ lấy thân hợp Đạo, vậy thiên đạo lúc này chẳng phải là do hắn tới chưởng khống sao?

Lại nghe Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Hồng Quân tuy rằng nhằm vào Bàn Cổ nhất tộc, tuy nhiên, thế giới mới này dù sao cũng là do Bàn Cổ biến thành, hơn nữa thật ra thì còn chưa hoàn thiện, bởi vậy, mặc kệ là Tam Thanh truyền đạo (ám chỉ ba người truyền đạo.) hay là ngươi (Hậu Thổ) hóa thành luân hồi, đều là duy trì căn cơ cho thế giới này, hắn không có khả năng đuổi tận giết tuyệt các ngươi."

Thật ra thì còn có một điểm, đó chính là thiên đạo thế giới này cũng chưa hoàn chỉnh, Hồng Quân lấy thân hợp đạo cũng là bất đắc dĩ, bởi vì như vậy sẽ khiến cho bản thân hắn bị hạn chế, mất đi rất nhiều tự do.

Mọi người cùng nhau gật đầu, một bộ vẻ mặt thụ giáo, "Thì ra là thế."

"Được rồi, cố sự của ta đã kể xong." Lý Niệm Phàm mỉm cười, nhìn vào Hậu Thổ.

Ý là... Đến ngươi.

Lý Niệm Phàm rất hiếu kỳ, cái gọi là đại kiếp đến cùng là xảy ra như thế nào.

Hậu Thổ ngầm hiểu, cũng không nói nhảm, mở miệng nói: "Đa tạ Lý công tử đã kể cố sự, để cho ta hiểu ra rất nhiều, bằng không, chỉ sợ tới chết ta vẫn sẽ bị mơ mơ màng màng, tiếp tục chủ đề trước đó..."

"Sau khi Phật giáo bị diệt, Hồng Quân triệu tập đám người tới Tử Tiêu cung để thương nghị, dùng tám chữ khái quát đại thế tương lai, 'Thiên đạo hữu cùng, tuyệt địa thiên thông'!"

Thiên đạo hữu cùng, có nghĩa là Thiên Đạo có giới hạn, sẽ sinh ra rất nhiều hạn chế.

Tuyệt địa thiên thông, ý tứ câu này tự nhiên không cần phải giải thích nhiều nữa.

Lý Niệm Phàm nhíu mày suy tư câu nói này, khái quát thật ra thì chính là, thiên địa sắp đi vào con đường xuống dốc, ta đến thông báo cho các ngươi một tiếng, tự mình làm chuẩn bị cho tốt đi.

Hắn nhịn không được lẩm bẩm nói: "Muốn loạn..."

Trong nội tâm Hậu Thổ thì tràn đầy đắng chát, than thở một tiếng nói: "Đúng vậy a, đại thế vừa hiện, quả thực loạn."

Long Nhi thì một mặt mê hoặc, "Ca ca, câu nói này có vấn đề gì không? Tại sao lại loạn rồi?"

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Cái gọi là đại thế ... ảnh hưởng là lòng người, lòng người vừa loạn thì tự nhiên sẽ loạn."

Hắn được học tập được thấm nhuần tư tưởng hiện đại hóa, chỉ nghe xong câu nói này là có thể ý thức được sức nặng của câu nói này!

Vô cùng đáng sợ!

Nếu như người bình thường nói câu nói này tự nhiên không có ý nghĩa gì, nhưng những lời này là từ trong miệng đại lão nói ra, lực ảnh hưởng vậy xem như là quá lớn.

Điều này giống như một thế lực siêu tài chính đột nhiên thông báo vào một dịp rất chính thức rằng nền kinh tế sẽ đi xuống và dòng tiền sẽ bị giảm.

Thông tin này sẽ tạo ra hậu quả lớn tới cỡ nào?

Mỗi người đều sẽ căn cứ vào câu nói này của hắn đi, nhất là đại lão các bên cũng sẽ có hành động, cố gắng đạt tới trạng thái có thể tự vệ, dẫn tới hỗn loạn là có thể tưởng tượng được.

Hậu Thổ gật đầu nói: "Câu nói này của hắn để rất nhiều người đều sinh ra tâm tư, mà đứng mũi chịu sào thì chính là Thiên Cung và Địa Phủ, cùng với các đạo thống lớn, dẫn tới làm lòng người bàng hoàng."

Khó trách.

Đạo Tổ cũng đã nói tuyệt địa thiên thông, vậy rất nhiều thế lực có thể đi mưu hại Địa Phủ và Thiên Cung một cách quang minh chính đại, thậm chí nội bộ của Địa Phủ và Thiên Cung đều sẽ xảy ra vấn đề.

Không nói Địa Phủ Thiên Cung, rất nhiều đại lão đều chỉ nghĩ tới một cái lý niệm 'Đạo hữu chết, bần đạo không chết', xóa đạo thống của người khác đi, chỉ cần đạo thống của mình được bảo lưu lại là được rồi.

Đạo Tổ, không hổ là Đạo Tổ a!

Đây căn bản là một âm mưu, dù sao chính mình ngồi câu cá an nhàn như vậy, chỉ một câu nói đã tính kế vào tất cả chúng sinh trong thiên địa.

Đương nhiên, thiên địa đại thế hắn nói có thể là thật, nhưng là, đằng sau tám thành cũng có chính hắn hỗ trợ.

Câu nói tiếp theo không cần phải nói nhiều, chắc chắn là các bên tính toán, nhằm vào lẫn nhau, tai họa giáng xuống.

Chỉ là...

Lý Niệm Phàm cau mày, bắt đầu suy nghĩ sâu xa.

Làm như vậy bên thắng lớn nhất không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn sẽ là Hồng Quân, vậy đối với hắn thì có chỗ tốt gì?

Điểm trực quan nhất là nó có lợi hơn cho sự trống trị của hắn ta?

Tính toán của đại lão cũng không nên hời hợt như vậy.

Ở trong đó, La Hầu lại đang đóng vai trò gì? Hắn và Hồng Quân không có liên hệ gì thì ngay cả quỷ cũng không tin.

Còn loại khả năng thứ hai với xác suất rất nhỏ, đây không phải là tính toán của Hồng Quân, hắn chỉ là một tên chỉ tuân theo đại thế, không tham dự vào.

Thôi được rồi, không nghĩ nữa, có quan hệ gì với mình đâu?

Chính mình có bàn tay vàng bên người, ngoài ra đường đường là Công Đức Thánh thể, ai dám đi mưu hại chính mình? Trên phương diện thực lực, chính mình chỉ là một kẻ phàm nhân, cái gì cũng không làm được, cũng không mang tới uy hiếp gì đối với các đại lão.

Vậy thì ngay ngắn nghiêm chỉnh đàng hoàng đĩnh đạc làm một tên quần chúng mới hợp lý nhất, nhàn nhã thoải mái trải qua cuộc sống bình thường không phải thơm hơn sao?

Long Nhi và Niếp Niếp thì cái hiểu cái không, những người khác thì sau khi chấn kinh xong thì đều hít sâu một hơi khí lạnh.

Hậu Thổ khe khẽ thở dài, cảm khái nói: "Thật may mắn ở sau đại kiệp, Địa Phủ ta thế mà lại bắt đầu lại từ đầu đi vào quỹ đạo, chỉ tiếc nhân thủ bây giờ không đủ, quả thực để cho người ta hao tổn tâm trí a!"

Nàng ta nhìn thoáng qua Lý Niệm Phàm, lời này thế nhưng thật ra là có ý tứ thăm dò cao nhân, nếu như cao nhân có nhân tuyển thích hợp đề cử, bọn họ chắc chắn sẽ thu nhận, dù sao, toàn bộ Địa Phủ này chính là dựa vào cao nhân một tay tạo dựng lại, hơn nữa, bọn họ ước gì cao nhân có thể giới thiệu ứng cử viên.

Như vậy thì quan hệ giữa Địa Phủ và cao nhân sẽ càng chặt chẽ hơn.

Lý Niệm Phàm không nói gì.

Loại chuyện này, nhất là chuyện bổ nhiệm nhân sự, đây là chuyện của người ta, nếu như không cần thiết thì tuyệt đối không nên nhúng tay một cách tùy tiện.

Đáng tiếc, bằng hữu bên cạnh mình không có mấy người chết, không phải vậy thì có thể nói với bọn họ, "Yên tâm đi thôi, ta có người ở Địa Phủ, chào hỏi là có thể chuẩn bị cho ngươi một cái biên chế."

Sau khi nghe một phen đối thoại như vậy, mọi người cuối cùng đã biết được tiền căn hậu quả (đầu đuôi câu chuyện), trong lòng đều nổi sóng chập trùng.

Tử Diệp thì mặt mày rủ xuống, vẻ mặt có chút sa sút, nói nhiều như vậy, để nàng ta cảm thấy muốn khôi phục Thiên Cung càng khó khăn hơn, hoang mang lo sợ hơn, căn bản không biết nên làm như thế nào cho phải.

Bạch Vô Thường thì mở miệng nói ra lời mời một cách chân thành: "Lý công tử, sắc trời không còn sớm, hay là ở Địa Phủ thêm mấy ngày đi, chúng ta chắc chắn sẽ cung cấp cho công tử sự phục vụ cao nhất và hoàn cảnh thoải mái nhất."

Chỉ cái Địa Phủ này của ngươi mà còn có phục vụ và hoàn cảnh cái gì chài.

Nữ quỷ phục vụ ừ thì thôi cũng nhịn, mặc dù là quỷ, dù sao vẫn là có không ít quỷ có khuôn mặt đẹp, nhưng cái hoàn cảnh này ... Nơi nào có thể nói là thoải mái nhất? Ở đâu?

Ta thế nhưng là không có thói quen dừng chân ở Địa Phủ.

Lý Niệm Phàm không cần suy nghĩ chỉ lắc đầu cười nói: "Ha ha, đa tạ ý tốt, ta không quen ngủ ở dưới mặt đất."

"Vậy thật là thật là đáng tiếc." Hắc Bạch Vô Thường hiện ra vẻ mặt lắc đầu tiếc hận.

Lý Niệm Phàm đứng dậy, chắp tay nói: "Hôm nay thật sự là đa tạ các vị chiếu cố, Lý mỗ cáo từ."

Lần tới Địa Phủ này, không chỉ làm tăng kiến thức, càng là có thể giải quyết chuyện của ba người Nguyệt Đồ một cách tốt đẹp, dựa vào đều là một đám bằng hữu như vậy.

Huyết Hải đại tướng quân cười ha ha nói: "Lý công tử khách khí, ưu điểm của Địa Phủ ta không nhiều, hiếu khách thế nhưng là nhất."

Mạnh Bà nhiệt tình nói: "Lý công tử, hoanh nghênh lần sau tới chơi a!"

Chào hỏi một lúc, lại được Hắc Bạch Vô Thường hộ tống đi, mở Quỷ Môn quan ra, đi tới phàm trần.

Từ Địa Phủ trở về, thế nhưng là dễ dàng hơn so với lúc đi, bởi vì Địa Phủ có thể dùng vị trí Thành Hoàng các nơi để định vị, trực tiếp dẫn mọi người tới bên trong miếu Thành Hoàng của Lạc Tiên thành.

Thuận tiện mau len, mở ra một mạch suy nghĩ mới cho Lý Niệm Phàm.

Đây quả thực là truyền tống trận trong thành trì a, sau này nếu như đi đường, trực tiếp lấy Địa Phủ làm trạm trung chuyển vậy thì quá bớt việc rồi.

Đương nhiên, đây chỉ là một cái suy nghĩ ngẫu hứng mà thôi, không thể làm được a.

Lúc này, đã là ban đêm.

Thành Hoàng của Lạc Tiên thành nhận được tin tức, đang chờ đợi ở trong miếu Thành Hoàng.

Là một tên lão giả họ Chu, cung kính nói: "Bái kiến hai vị Vô Thường đại nhân, bái kiến Lý công tử."

Lý Niệm Phàm tự nhiên đã nghe qua chuyện của lão giả này, cười nói: "Chu lão tốt."

Hắc Bạch Vô Thường cũng gật đầu, giọng điệu ẩn chứa thâm ý, mang theo thiện ý nói lời nhắc nhở: "Lạc Tiên thành thế nhưng là một khối bảo địa phong thủy, ngươi có thể trở thành Thành Hoàng nơi này, tương lai chắc chắn sẽ có thành tựu, nhưng nhất định phải làm cho thật tốt! Không được lười biếng! Bằng không, chính là sự khác nhau giữa thiên đường và Địa Ngục!."

Ý tứ trong lời này rất rõ ràng, Lý công tử sống ở gần đây, hơn nữa miếu Thành Hoàng ở Lạc Tiên thành này còn là do Lý công tử tự mình động thủ viết xuống, có thể nói là nơi có khí vận lớn, nếu như không phải không cho phép, Hắc Bạch Vô Thường đều nghĩ tới muốn hạ bệ lão giả này, chính mình trở thành Thành Hoàng nơi này.

"Hiểu, tiểu thần hiểu." Thành Hoàng của Lạc Tiên thành nghiêm nghị liên tục gật đầu.

Bạch Vô Thường thì hơi sững sờ, nhịn không được nói: "Yêu hô, đêm hôm khuâ khoắt này, hương hỏa ở chỗ của ngươi thế mà còn có thể vượng (nhiều) như vậy?"

Trên mặt Thành Hoàng của Lạc Tiên thành thì lộ ra nụ cười khổ, lắc đầu nói: "Vô Thường đại nhân có chỗ không biết, gần đây gặp phiền toái lớn."

Lý Niệm Phàm khẽ chau mày, lo lắng khẽ nói: "Chuyện gì xảy ra rồi?"

"Ai, chính là bởi vì mặt hồ xung quanh đây, không cách nào đánh cá!"

Thành Hoàng của Lạc Tiên thành có chút khổ sở, "Ta không biết chuyện gì đang xảy ra, luôn có những con yêu quái đánh nhau dưới biển hoặc thậm chí trong hồ, bất cứ khi nào ra biển đánh cá thì trên cơ bản đều sẽ nhìn thấy những con cua và con tôm hùm cao cỡ nửa người đang đánh nhau, dời sông lấp biển, lũ lụt xảy ra khắp nơi, dân chúng không còn cách nào khác cho nên mới tới dâng hương cầu ta, nhưng là tu vi của tiểu thần thấp, thế cho nên cũng không có cách nào a."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!