Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 418: CHƯƠNG 418: KHÔNG ĐƯỢC BỎ QUA, BẮT!

"Hải yêu đánh nhau?" Tất cả mọi người đều sửng sốt một chút.

Hắc Bạch Vô Thường cảm thấy kỳ quái nói: "Bình thường mà nói, đấu pháp cỡ lớn chắc chắn là có quan hệ với chiến tranh, tại sao có thể như vậy? Hải tộc làm ăn thế nào không biết?"

Bình thường có một số tiểu yêu náo ra động tĩnh nhỏ thì đây là chuyện không cách nào tránh khỏi, nhưng đây là tụ tập ẩu đả nhau, cảnh tượng này vẫn là vô cùng kỳ lạ.

Thành Hoàng của Lạc Tiên thành cười khổ lắc đầu nói: "Không chỉ như vậy, lũ lụt vẫn còn tương đối nghiêm trọng, mặc dù không tạo ra sóng thần, nhưng kéo dài không giảm, đã nhẫn nhìn rất nhiều nơi ở xung quanh, thuyền đánh cá chắc chắn không có cách nào ra biển đánh cá."

Bạch Vô Thường gật đầu nói: "Loại chuyện này, ngươi quả thực không quản được, e rằng chỉ có thể trông cậy vào người tu tiên ở xung quanh."

Thành Hoàng của Lạc Tiên thành mở miệng nói: "Quả thực có người tu tiên muốn nhúng tay vào việc này, tuy nhiên chẳng mấy chốc thì phải chạy về, chỉ sợ không phải việc nhỏ."

Hắc Bạch Vô Thường nhíu mày, "Việc này ... có chút kỳ lạ, có thể nói là nội đấu trong Hải tộc."

Bọn họ là thần chức Địa Phủ, quản chuyện trong Địa Phủ và họa do quỷ hồn gây nên, đối với loại họa trong nước này, thật ra thì cũng không phải là quá để tâm tới, mà để tâm tới thì cũng không quản được.

Lý Niệm Phàm cười chắp tay nói: "Đa tạ hai vị Vô Thường đại nhân tiễn ta tới đây, có muốn đi tới chỗ ta uống vài chén không?"

"Không được, không được, Lý công tử, như vậy cáo từ, phàm là có bất kỳ chuyện gì cần, trực tiếp thông qua Thành Hoàng liên hệ với chúng ta là được rồi, tuyệt đối đừng khách khí." Hắc Bạch Vô Thường chắp tay hoàn lễ.

Bọn họ tự nhiên nghe được lời nói của Lý Niệm Phàm là lời khách sáo, tuy rằng quả thật rất muốn uống vài chén, nhưng vẫn là tự hiểu lấy ý tứ nặng nhẹ.

Lý Niệm Phàm tiếc hận nói: "Vậy thì thật là đáng tiếc, lần sau, lần sau nha!"

Từ bên trong miếu Thành Hoàng đi ra, ánh mắt Lý Niệm Phàm không thể không nhìn về phía Long Nhi, hiếu kỳ nói: "Long Nhi, ngươi biết đây là tại sao không? Trước kia thế nhưng là đã từng xảy ra loại tình huống này chưa?"

Thế lực nhà Long Nhi ở Đông Hải hiển nhiên không nhỏ, trong nhà có rất nhiều hải sản, gặp phải loại náo động này thì chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng tới.

Long Nhi nghiêng đầu, giống như đang vận dụng cái đầu nhỏ của mình để suy nghĩ, sau đó lắc đầu, lo lắng nói: "Không biết, có điều cha ta chắc là sẽ không sao, có hắn ở đó, Đông Hải làm sao lại loạn được?,"

Trong nội tâm nàng hiểu rõ, cha của mình chắc chắn sẽ không cho phép loại hiện tượng này xảy ra, dù sao, cao nhân cũng ở ngay gần, náo thành như vậy thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng tới cao nhân.

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Đi xem một chút thì biết, dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian, còn có thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ta một chút."

Hắn ngáp một cái, áp chế cơn buồn ngủ xuống, lái tường vân chở mọi người đi về phía Tịnh Nguyệt hồ.

Chính mình làm việc và nghỉ ngơi vẫn là rất có quy tắc, hôm nay xem như là lần đầu tiên chính mình thức đêm đi, cảm giác có chút không quen.

Tuy nhiên việc này, không cần biết là vì Long Nhi hay là vì hoàn cảnh xung quanh, chính mình cũng phải đi xem một chút.

Không bao lâu sau, một đám mây màu vàng kim đã xuất hiện ở bên cạnh Tịnh Nguyệt hồ.

Dưới bóng đêm Tịnh Nguyệt hồ hoàn toàn yên tĩnh, mặt nước còn muốn tối tăm hơn so với mặt đất, giống như một cái hồ sâu sâu không thấy đáy, thỉnh thoảng phản xạ một chút ánh trăng, nhộn nhạo lên một chút sóng nước.

Lúc này mặt hồ vô cùng bình tĩnh.

Mọi người tiếp tục đi sâu vào trong, đúng lúc này, đã thấy mặt hồ đột nhiên nổ tung lên, cột nước đột nhiên dâng lên, sau đó thì hai đạo thân ảnh hiện ra, đều là giơ cái kìm lên cao, kẹp vào nhau, hai bên giằng co.

Lý Niệm Phàm tập trung nhìn vào, lại là một con Đại Áp Giải tinh (cua nước tinh) và một con Toa Từ Giải tinh có mai hình thoi, hai loại thể trạng này tự nhiên muốn lớn hơn nhiều so với thể trạng bình thường, nhất là một đôi kìm kia của bọn họ, hiển nhiên là đải qua tôi luyện đặc biệt, to tới lạ thường, lớn tới bằng nửa thân thể bọn họ, hơn nữa còn lập lòe vẻ sắc bén, trong đó còn có răng cưa.

Nếu như bị kẹp một cái thôi thì ... nghĩ cũng không dám nghĩ, nghĩ là ghê răng.

Lý Niệm Phàm nhịn không được liếm môi một cái, thầm nghĩ: "Cái kìm lớn tới như vậy thì thịt chắc chắn sẽ rất nhiều, còn muốn đã nghiền hơn so với gặp đùi gà."

Long Nhi nhịn không được nói: "Ca ca đối thủ của Đại Áp Giải không phải là ở Đông Hải chúng ta, ta đều chưa bao giờ nhìn thấy."

"Gọi là Toa Tử Giải." Lý Niệm Phàm bắt đầu phân tích: "Xem ra là Hải yêu nơi khác đánh nhau với Hải yêu bản địa."

Không có để ý tới hai con Hải yêu này vừa mở cái kìm ra, trong miệng vừa thổi bong bóng mà tiếp tục đi vè chỗ sâu.

Chẳng mấy chốc đã vào trong Hải vực.

Động tĩnh của nơi này còn muốn lớn hơn so với ở Tịnh Nguyệt hồ, xa xa, đã có thể nghe được tiếng sóng nước ào ào ào, sóng biển giống như đang lăn lộn không ngừng nghỉ một giây nào, hơn nữa rất nhiều nơi thỉnh thoảng sẽ có cột nước phóng lên tận trời cao hai, ba mét, tình trạng này rõ ràng không bình thường.

Không bao lâu sau, trên mặt biển có một thân ảnh theo sóng biển, đung đung đưa đưa trôi tới trước mặt mọi người.

Đó là thi thể của một con cua hoàng đế rất lớn, tuy rằng đã mất đi sinh mệnh, nhưng vẫn còn giữ được tươi mới.

Lý Niệm Phàm dùng giọng điệu đau thương nói: "Vớt lên đi còn có thể ăn, không được để nó chết một cách vô ích."

Niếp Niếp ở một bên như thể đóng góp kinh nghiệm nói: "Ta biết, ta biết, như vậy có thể nói là chết có ý nghĩa, rất đáng giá!"

Càng đi về chỗ sâu, sóng cả càng trở nên mãnh liệt hơn, thi thể hải sản bắt đầu trở nên nhiều hơn, nhiều tới Lý Niệm Phàm đã không rảnh đi nhặt từng con, chỉ có thể lựa chọn một số có chút lớn rồi kêu nhặt lên, về phần những con nhỏ kia đành phải nhịn đau cắt thịt.

Trong lúc đó, bọn họ càng là có thể thấy được đại chiến của các loại hải sản.

Úc Long đại chiến Phượng Vĩ hà (Tôm đuôi phượng), Tam Văn ngư đại chiến Kim Thương ngư, Ô Tặc (con mực) đại chiến Vưu ngư (Cá mực)...

Có thể gọi là cuộc chiến đấu hỗn loạn của hải sản, quấy tới nước biển không được yên bình, sức sống dành riêng cho hải sản khiến Lý Niệm Phàm thèm thuồng, nhịn không được tưởng tượng biển cả thành một cái nồi lớn, nồi canh này ... tươi a!

Đát Kỷ đột nhiên chỉ vòa một cái phương hướng nói: "Công tử, công tử mau nhìn vào con cá kia, màu sắc thật đẹp."

Lý Niệm Phàm cũng sửng sốt một chút, mở miệng nói: "Yêu hô, lại là hoàng đế tinh ban, hơn nữa còn thành tinh!"

Con cá đó rất to, toàn thân có những đốm vàng li ti, trên thân có những dải sẫm màu rõ ràng, đặt ở kiếp trước thì đây chính là một loại hải sản cực kỳ đắt đỏ, người thường muốn mua cũng không mua được, chứ đừng nói là một con lớn tới như vậy.

Lúc này, nó đang vung vẩy lấy cái đuôi trong nước biển, tốc độ rất nhanh, phương hướng biến hóa không ngừng, há mồm phun một cái thì phun ra một cột nước cường đại, đánh về phía Đế Vương giải (cua hoàng đế) kia, xung kích tới phải liên tục lùi về phía sau, ngất xỉu trong nước.

"Kỹ năng phun nước này đủ mãnh liệt a!"

Lý Niệm Phàm sợ hãi than một tiếng, sau đó nói bổ sung: "Loại cá này dùng để làm sashimi thì tuyệt đối là tuyệt vời."

"Ta đây sẽ bắt lấy nó!" Long Nhi đưa tay một chiêu, lập tức có một quả cầu nước bao trùm lấy Hoàng Đế Tinh ban, từ từ kéo nó lên.

Hoàng Đế Tinh ban trước đó còn đang diễu võ giương oai, đột nhiên phát hiện chính mình rời khỏi mặt nước, đồng thời còn đang từ từ bay lên cao, bên trong đôi mắt hiện ra chút mờ mịt khó hiểu.

Ta biết bay từ lúc nào?

Đôi mắt Niếp Niếp cũng hơi sáng lên, mở miệng nói: "Niệm Phàm ca ca, ngươi nhìn bên kia, bên kia có một con cua thật lớn thật đẹp a!"

"Là Hồng Vương giải." Lý Niệm Phàm giống như một cuốn bách khoa toàn thư, thuận miệng nói lời giới thiệu: "Con cua này xem như là một loại cua lớn, phá phách cũng rất nhiều, đương nhiên, chất thịt ngon cũng thuộc loại đứng hàng đầu."

Long Nhi: "Không được bỏ qua, bắt!"

"Oa. con cá kia trên người thế mà mọc đầy xước mang rô."

"Bắt."

"Oa..."

"Bắt."

Mọi người vừa đi sâu vào, Lý Niệm Phàm vừa phổ cập cho bọn họ chất thịt của các loại hải sản.

Một trận hải sản đấu loạn với nhau, đột nhiên trở thành đại hội sàng chọn món ăn ngon, để tới cuối cùng, đám hải sản thành tinh này không thể không để ý tới đám người trên trời kia, trong lòng hoảng đến không được, thậm chí cũng không dám dốc hết sức để mà đánh, sợ bị để ý tới.

Lý Niệm Phàm đột nhiên lấy lại tinh thần, "Đúng rồi, chúng ta hình như không phải là tới đánh bắt hải sản a."

Đát Kỷ lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt ở trên mặt biển, mở miệng nói: "Công tử, loại tình huống này hiển nhiên không thể bình thường được, tám thành là có Hải yêu ở khu vực khác tới xâm lấn Đông Hải, hơn nữa ... tình hình chiến đấu rất kịch liệt."

"Ầm!"

Đúng vào lúc này, nơi xa đột nhiên truyền tới một tiếng nổ vang, một cột nước lao vút lên trời, giống như một con cự long bay lên, thế mà đạt tới độ cao hơn trăm trượng, toàn bộ mặt biển đều rung động điên cuồng lên mấy lần, nước biển như nước thủy triều, bắt đầu bành trướng tuôn ra.

"Rầm rầm rầm!"

Sau khi đợt tiếng nổ vang thứ nhất, thì theo sát sau đó chính là mấy tiếng nổ vang, giống như tiếng sấm nổ mùa xuân vậy, kích hoạt vô số sóng nước và làm cho biển nở hoa

"Soạt!"

Bị ảnh hưởng này, sóng nổi lên trời, tạo thành sóng cuồng phong, sóng sau cao hơn sóng trước bắt đầu đập mạnh.

Sắc mặt Long Nhi đột nhiên thay đổi, vội vàng nói: "Là cha ta đang đấu pháp với người."

"Đi qua xem một chút."

Sắc mặt Lý Niệm Phàm có chút ngưng trọng, theo loại động tĩnh này đi xuống, dẫn phát sóng thần chỉ là chuyện sớm hay muộn, rất có thể trực tiếp làm ảnh hưởng tới Lạc Tiên thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!