Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 419: CHƯƠNG 419: HẢI NHÃN, SÓNG THẦN ĐÂU?

Mọi người dùng tốc độ nhanh nhất, tiến về phía nơi vừa phát ra tiếng nổ.

Đát Kỷ thì giơ tay gạt một cái, xung quanh lập tức ngựng tụ ra một cái lồng ánh sáng màu xanh lam, bao bọc mọi người vào bên trong.

Theo dần dần tới gần, yêu tinh gặp phải cũng bắt đầu xuất hiện biến hóa, yêu tinh mọc ra thân người đã xuất hiện, còn có yêu quái bay lên không trung, liều chết tới công kích đám người Lý Niệm Phàm.

Chỉ là còn chưa kịp tới gần, hoặc là biến thành tượng băng, hoặc là hóa thành tro tàn, căn bản không động vào được chút nào.

Cùng vào lúc này, nơi hợp lưu của các hải vực.

Ở độ sâu ở đây, tại trung tâm nơi các biển giao nhau, thế mà đang ngưng tụ ra một cái lỗ đen.

Hố đen cao bằng hai người và cực kỳ kỳ dị, rõ ràng là được bao bọc trong nước biển, trong đó cũng có nước biển ra ra vào vào, nhưng là, lại không dung hợp với nước biển và không có mối liên hệ nào với nó, cứ như vậy đột nhiên gắn vào trong nước biển.

Còn nếu như quan sát kỹ thì sẽ phát hiện ra, ở bên trong cái hố đen này, có một viên hạt châu màu xanh lam từ từ xoay tròn lấy, lóe ra ánh sáng.

Hai thân ảnh ngăn ở trước hố đen, hơi thở hổn hển, sắc mặt ngưng trọng.

Chính là Ngao Thành và Ngao Vân.

Ở đối diện bọn họ, cũng có hai thân ảnh đứng đó, một là một lão giả, tóc không nhiều, nhưng lại đều là tóc trắng, trên trán dựng thẳng một cái sừng, hai tay buông lỏng về phía sau nhìn vào Ngao Thành và Ngao Vân, sắc mặt bình tĩnh.

Một người còn lại là một người trung niên, khuôn mặt thon gầy, mang theo vẻ lãnh khốc, lông mi hơi nhíu, há miệng cười tà một cái, "Rất lạ, quá ly kỳ, Ngao Vân, ngươi thế mà không chết?"

Ban đầu bọn họ cho rằng hành động lần này sẽ là mười phần chắc chín, thậm chí có thể dễ dàng xử lý luôn Đông Hải Long Vương, nhưng lại không nghĩ tới thế mà lại gặp được một cái biến số không thể nào.

Ngao Vân thế mà không chết!

Kia chính là Phệ Long cổ a, tồn tại không thể nào hóa giải trong vô số năm qua, tuy rằng Ngao Vân bị đoạn mất một cánh tay, nhưng là lại thoát khỏi Phệ Long cổ, đây quả thực có thể dùng hai từ kỳ tích để mà hình dung.

"Các ngươi đám bại hoại của Long tộc này không chết thì ta sao có thể chết?"

Ngao Vân lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hai người, vẻ mặt khó coi, một cánh tay còn lai hơi giơ ra, một cái Tử Kim chùy lập tức xuất hiện trong tay, trên đó có điện quang lập lòe, nhảy nhót tưng tưng.

Ngao Thành thì trầm giọng chất vấn: "Ngao Phong, tại sao phải phản bội Long tộc?"

"Các ngươi quá không biết gì đi, Nam Hải Long tộc chúng ta đây không gọi là phản bội, mà là quang minh chính đại đi nghênh đón đại thế, tranh thủ một chút hy vọng sống cuối cùng cho Long tộc."

Ngao Phong lắc đầu cười, nói tiếp: "Nếu như ta giống như các ngươi, vậy kết quả bây giờ chỉ có thể là cùng chết, Nam Hải Long tộc chúng ta còn sống dù sao cũng tốt hơn so với Long tộc chết sạch a."

Ngao Vân nở nụ cười mỉa mai, "Phải bội chủng tộc của mình để mà sống, mặt của ngươi để nơi nào rồi, còn không bằng chết đi coi như xong."

"Quang minh chính đại, loại lời này ngươi thế mà cũng có thể nói ra mà không đỏ mặt." Bên trong ánh mắt đầy vẻ tinh tường của Ngao Thành, đã là nhìn thấu tất cả, "Nam Hải Long tộc các ngươi chẳng qua chỉ là muốn xưng bá tứ hải mà thôi."

Ngao Phong nắm chắc thắng lợi trong tay nói: "Nhiều lời vô ích, hiện tại tránh ra còn có thể cho các ngươi một cơ hội sống sót."

Sắc mặt Ngao Thành trở nên nghiêm túc, hừ một tiếng rồi nói: "Hải Nhãn là nơi Long tộc thủ hộ đời đời kiếp kiếp, các ngươi điên rồi, thế mà lại có ý đồ với nó!"

"Thủ hộ? Các ngươi có phải là choáng váng rồi hay không? Thế đạo cũng đã thay đổi thì còn nói thủ hộ cái gì?"

Trong giọng nói của Ngao Phong tràn đầy vẻ khinh thường, sau đó trong giọng nói tràn đầy vẻ mê hoặc, thấp giọng nói: "Ngao Thành, Ngao Vân, đừng nói ta không cho các ngươi cơ hội, thiên địa bây giờ so với trước kia đã có sự khác biệt rất lớn, đây là một cơ hội để Long tộc chúng ta quật khởi một lần nữa! Mà Long Hồn châu này chính là cơ hội mà tổ tiên Long tộc ban cho chúng ta!"

Ngao Vân ngưng giọng nói: "Long Hồn châu vừa mất, Hải Nhãn chắc chắn sẽ thất thủ, nước biển vô tận lan tràn ra sẽ nhấn chìm hơn nửa thế giới, dẫn tới dân chúng lầm than, ngươi cảm thấy chúng ta sẽ nhường sao?"

"Thật sự là buồn cười, Long tộc chúng ta dựa vào cái gì di thủ hộ cho Nhân tộc nhỏ yếu?" Ngao Phong khinh bỉ nhìn vào Ngao Vân và Ngao Thành, "Thiên Cung không còn, thiên đạo cũng không rảnh đi bận tâm tới chúng ta, xem như chúng ta giết sạch toàn bộ Nhân tộc thì cũng không có người đến quản! Nam Hải Long tộc chúng ta chắc chắn phải có được Long Hồn châu!"

Lão giả ở một bên mở miệng nói: "Thái tử, đã chậm trễ khá lâu rồi, không cần phải nhiều lời với bọn hắn."

"Hừ, ai cản ta thì phải chết!"

Ngao Phong khẽ quát một tiếng, hai tay duỗi một cái, trong tay lập tức xuất hiện một cây trường thương thủy tinh.

Thương ra như Long, đột nhiên xoay tròn ở trong nước, lập tức nhấc lên sóng lớn vô tận, có một con Thủy Long to lớn tuôn trào ra.

Sắc mặt của Ngao Vân trầm xuống, nhảy lên một cái, cầm Tử Kim chùy vào trong tay, điện quang như vô số sợi tơ vờn quanh thân, đập vào trên đầu con Thủy Long kia.

"Ầm ầm!"

Điện quang vô tận lập lòe, theo dòng nước bắn vọt về phía Ngao Phong và lão giả kia mà đi!

"Rống!"

Lão giả kia lại là cười lạnh một tiếng, rất dứt khoát hiện ra long thân, lại là một con Hắc Long dài tới trăm trượng, trong đôi mắt tràn ngập vẻ lạnh lùng và cao ngạo, cái đuôi khẽ hất lên, lập tức khiến cho toàn bộ hải vực như là dời sông lấp biển, sóng nước ngập trời.

Long trảo to lớn chộp về phía Ngao Vân, đuôi Long thì đã quăng ra, quật về phía Ngao Thành!

Ngao Thành và Ngao Vân bất đắc dĩ, hai người cũng đều biến thành long thể, phát ra một tiếng long ngâm quấn lấy chiến với lão giả kia.

Trong lúc nhất thời, ba con Long bay múa lượt quanh trong biển, thậm chí lao ra mặt biển, căn bản không cần bấm pháp quyết, giữa nhục thể va chạm vào nhau, đã có thể dẫn động ra nguyên tố xung quanh, pháp thuật đầy trời.

Trong lúc nhất thời, tiếng nổ vang lên không ngừng.

Hắc Long mở miệng nói: "Thái tử, ta ngăn cản bọn họ, ngươi đi lấy Long Hồn châu!"

"Chỉ bằng ngươi?"

Ngao Thành cười lạnh một tiếng, long thân quẫy xuống, chuẩn bị công về phía Ngao Phong.

Lại ngay vào lúc này, Hắc Long há miệng ra, từ bên trong phun ra một cái đại ấn màu vàng óng, đại ấn này đón gió nở lớn, chẳng mấy chốc đã lớn lên như một ngọn núi lớn, đẩy nước biển vô tận ra đề về phía đầu của Ngao Thành!

Uy thế cường đại, không chỉ có chặn đường đi của Ngao Thành mà còn ép tới không thể động đậy, khó mà thoát khốn.

Sắc mặt của Ngao Vân đột nhiên thay đổi, hắn có lòng muốn ngăn cản Ngao Phong thì lại bị Hắc Long lôi lại.

Ngao Phong hướng về phía Ngao Vân và Ngao Thành khẽ cười một tiếng, lấy tư thái người thắng, nghênh ngang đi vào trong Hải Nhãn, không bao lâu sau thì đi tới trước viên hạt châu màu xanh lam kia.

Ngao Thành vội tới không được, lạnh giọng nói: "Ngao Phong, ngươi suy nghĩ cho kỹ, một khi lấy ra, hậu quả cũng không phải ngươi có thể tiếp nhận! Không được lấy, thật sự không thể lấy a, ngươi dừng lại, nghe ta nói!"

Không nói chuyện gì khác, chỉ là để cao nhân không thích vậy cũng là sai lầm to lớn a!

Ngao Phong tự nhiên là ngoảnh mặt làm ngơ.

"Nhân tộc làm nhân vật chính trong thiên địa nhiều năm như vậy, cũng là lúc nên rời khỏi sân khấu, hôm nay nhìn Ngao Phong ta, lấy châu nhấn chìm Nhân tộc! Là nền tảng để xây dựng vương triều Long tộc cường thịnh, chắc chắn có thể trở thành một đoạn giai thoại của Long tộc, lưu danh muôn đời."

Trong mắt của hắn lộ ra vẻ hưng phấn, khóe miệng nhếch lên, không do dự chút nào đưa tay biến thành long trảo, gỡ Long Hồn châu xuống.

"Không -- "

Ngao Thành và Ngao Vân muốn rách cả mí mắt, linh lực quanh thân dâng trào, thoát khỏi Hắc Long, điên cuồng lao về phía Hải Nhãn.

Giọng điệu Ngao Thành trầm thống, không do dự chút nào nói: "Vân huynh, tạm biệt, ta dùng thân thể ngăn cản Hải Nhãn, sau này Long tộc nhờ vào ngươi."

"Ngươi nói nhảm cái gì đấy, ta mập hơn so với ngươi, chắn Hải Nhãn tự nhiên càng thích hợp hơn so với ngươi, ngươi tranh thủ thời gian đi sang một bên đừng vướng bận!"

"Ngươi mập cái rắm! Ngay cả tay cũng thiếu một cái, chắn thế nào? Nhanh nhanh chút đi!"

Hai thân long không nhượng bộ chút nào, cùng nhau vây quanh lỗ đen, làm xong chuẩn chuẩn bị anh hùng lấp lỗ Hải Nhãn.

Ngao Phong thì cầm Long Hồn châu trong tay, hướng về phía Ngao Thành và Ngao Vân phát ra trận trận tiếng cười trào phúng chói tai, "Cảm động quá, thật sự là hai kẻ ngu, ha ha ha, ha ha ha..."

Chỉ có điều, dần dần, tiếng cười của hắn trở nên cứng ngắc, sau đó bắt đầu im bặt.

Con mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Hải Nhãn kia, rồi lại nhìn vào Long Hồn châu trong tay mình một chút, lộ ra vẻ hoang mang.

Hải Nhãn lão đệ, ngươi bị sao vậy?

Ta đang hỏi sóng thần đâu?

Hỏng?

Ngao Thành và Ngao Vân nằm sấp trên Hải Nhãn, cũng ngây ngẩn cả người, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Chẳng lẽ đây là Hải Nhãn giả, hay là ... Long Hồn châu này là giả?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!