Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 420: CHƯƠNG 420: LONG TỘC ... VĨNH VIỄN KHÔNG BAO GIỜ LÀM NÔ

Đúng vào lúc này, xa xa nước biển tạo thành sóng nước chậm rãi tách ra hướng về hai bên, nhường ra một con đường.

Một vệt ánh sáng vàng, đột nhiên sáng lên ở cuối con đường, để Ngao Thành và Ngao Vân đều là sững sờ, long nhãn trừng lớn, miệng long khẽ nhếch, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào.

Vậy, vậy là ...

Nội tâm của bọn hắn bắt đầu run rẩy.

Ánh sáng vàng kim này thân thiết như vậy, như là ánh bình minh mới lên, đột nhiên xuyên phá đêm tối, cứ như vậy đột nhiên xuất hiện.

Ngao Thành và Ngao Vân xoa xoa đôi mắt, lại nhìn chằm chằm lên lần nữa, lập tức từ đáy lòng hiện ra dòng nước ấm, hốc mắt đã ẩm ướt.

Tới, là cao nhân tới!

Ngao Phong và đầu Hắc Long kia thì sững sờ ngay tại chỗ, cũng đang nhìn chằm chằm vào ánh vàng kim kia, mắt trợn tròn như gặp phải đại địch.

Công đức?

Thế mà có người có thể giẫm lên công đức tường vân?

Trong nội tâm của bọn họ tràn đầy nghi hoặc, không nghĩ tới hôm nay trên thế giới này còn có người thế mà có thể có được công đức tường vân, có điều ... xem như công đức thì lại như thế nào?

Hải Nhãn phun trào có phụ thuộc vào ngươi có công đức hay không? Hiển nhiên sẽ không.

Ngao Phong nhịn không được lắc lắc Long Hồn châu trong tay, liên tục xác nhân, đây chính là thật, Hải Nhãn cũng là thật.

Làm sao mà nó lại không phun ra đây? Không còn nước sao?

Cái này không khoa học a.

Lúc này, Lý Niệm Phàm đã đi tới gần, con mắt thứ nhất nhìn thấy được ở đây là có ba con Long.

Một con Hắc Long, đang giương nanh múa vuốt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, còn có hai con Long khác, nằm trên một cái lỗ đen, cũng đang ngơ ngác nhìn vào chính mình.

Một bên khác, là một người trung niên, bưng lấy một hạt châu, nụ cười trên mặt cứng ngắc, nghĩ tới tiếng cười to vừa rồi chắc là phát ra từ trong miệng của hắn.

"Chú ý bảo vệ ta!"

Lý Niệm Phàm yên lặng lui về phía sau một khoảng cách, mở miệng nhắc nhở đối với mọi người.

Tuy nhiên tuy nói là lần đầu tiên nhìn thấy Long, nhưng là hắn cũng là người thấy qua việc đời, không tới mức quá kinh ngạc.

Thế cục rất rõ ràng, hai bên đấu pháp ở chỗ này.

Theo Lý Niệm Phàm đột nhiên tới, đấu pháp tạm thời ngừng lại.

Đúng lúc này, hai con Long nằm ở Hải Nhãn kia bay lên không trung, lắc mình biến hóa, biến thành Ngao Thành và Ngao Vân, chắp tay đối với Lý Niệm Phàm nói: "Lý công tử."

"Hóa ra là hai vị Ngao lão." Lý Niệm Phàm thở phào nhẹ nhõm, sau đó trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Hai vị vốn là Long tộc đi."

Họ Ngao, đây chính là trong chuyện thần thoại xưa, dòng họ Long, trước đó Lý Niệm Phàm còn có thể không để ý tới, nhưng vừa rồi trông thấy long thân của bọn họ thì trên cơ bản có thể xác định, không sai được.

Rõ ràng là Long, không phải nói mình là Lý Ngư tinh sao? Đam mê này là gì?

"Đúng ... đúng là Long." Ngao Thành ấp a ấp ung, sau đó thở dài nói: "Nhưng gọi là cá chép (Lý Ngư) thì cũng không sai, thật ra thì toàn bộ Long tộc, ngoại trừ Long sinh ra lúc ban đầu ra thì một phần Long đều là lớn lên từ cá chép vượt Long môn mà tới, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng nếu ngược dòng tìm hiểu, huyết mạch của tổ tiên chúng ta chính là cá chép."

"Thì ra là thế." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, liên quan tới điểm này thì hắn vẫn là có hiểu biết.

Cái gọi là vượt Long Môn, nhưng thật ra là Tổ Long ban ân, bởi vì phát hiện cá chép và huyết mạch của mình phù hợp vượt mức bình thường, cũng bởi vì làm lớn mạnh Long tộc, từ đó ban thưởng cho huyết mạch, điểm phép hóa Long.

Điểm này, điều này cũng thường thấy ở Kỳ Lân và Phượng Hoàng.

Dù sao, tam tộc này sinh ra đã cực kỳ cường đại, ứng vận thiên địa mà sinh, cũng dẫn tới sinh ra đời sau cũng cực kỳ khó khăn, không như vậy thì sớm đã tuyệt chủng rồi, ngay cả huyết mạch cũng sẽ không để lại.

Không phải vậy, vì sao Long ở bên trong cố sự lại có thể yếu tới như vậy?

Na Tra học được một chút bản lĩnh là có thể rút gân lột da Tam thái tử của Long tộc, ngay cả thực lực của Tứ Hải Long Vương cũng không thể sánh với Long lúc đầu kia.

Tổ Long cường đại như vậy, Long tộc yếu hơn nữa cũng không thể nào thành như thế này, hóa ra vấn đề xuất hiện ở chỗ này.

Nhớ tới đây, Lý Niệm Phàm lập tức phải thay đổi cách nhìn đối với Ngao Thành.

Rõ ràng cũng đã hóa Long, nhưng vẫn không quên cội nguồn, khiêm tốn không tự kiêu không cao ngạo, tự cho mình là cá chép, điều này thực là quá khó khăn a, trong thiên hạ này người có thể làm được chắc chỉ lác đác không có mấy.

Nếu như là những người khác, đừng nói tự mình thừa nhận là cá chép, chính là người khác nói ra vậy thì cũng không được.

"Đánh rắm!"

Ngao Phong ở một bên đột nhiên quát lạnh một tiếng, khinh bỉ nhìn vào Ngao Thành, quát lớn: "Chúng ta đường đường là Long tộc, làm sao lại có thể đi đánh đồng với một con cá chép nho nhỏ, lời này của ngươi quả thực chính là sa đọa! Ngươi căn bản không xứng đáng là Long tộc!"

Lý Niệm Phàm nhìn về phía Ngao Phong, đây chính là một cái ví dụ điển hình.

Ngao Thành cười lạnh, lắc đầu khinh bỉ nói: "Không biết gì, ngươi thì biết cái gì!"

"Ta không biết? Ha ha ha..."

Ngao Phong như là nghe được câu chuyện buồn cười nhất trên thế gian, vô cùng tức giận mà cười, "Ngao Thành, ngươi đến cùng là ai cũng không biết? Làm người ... không đúng, làm Long phải hướng về phía trước, cá chép sớm đã là quá khí, Long chính là Long! Ngươi một mực hướng về ngọn nguồn xem, cái này đã định sẵn cả đời ngươi sẽ tầm thường không có chí tiến thủ, sớm muộn sẽ bị đào thải!"

Mà Nam Hải Long tộc chúng ta thì vẫn luôn luôn tiến tới gần thêm một bước nữa, Long Hồn châu này chính là nấc thang để chúng ta tiến bộ! Ngươi chờ, không bao lâu nữa, chúng ta là có thể lột xác thành Tổ Long chân chính!

"Ha ha, không biết gì." Ngao Thnàh vẫn câu nói đó, "Ngươi thì biết cái gì!"

Hắn nhìn vào vẻ trang bức của Ngao Phong, đôi mắt bình tĩnh như nước, thậm chí còn có chút muốn cười.

Có mấy lời ta không cách nào nói ở trước mặt cho ngươi, đừng nói là cá chép, chính là làm một con giun thì tiền đồ của ta cũng rộng mở hơn so ngươi nhiều!

Biết cái người bên này là người nào không? Tổ Long chân chính thế nhưng là đang được nuôi ở trong hồ nước ở hậu viện của hắn a.

Cao nhân ở ngay trước mặt mà không biết, còn ngưu bức hống hống, ai, quả thực buồn cười, không biết gì thật đáng sợ.

Hắc Long biến thành hình người, rơi vào bên cạnh Ngao Phong, thấp giọng nhắc nhở: "Thái tử, chớ có chấp nhặt với bọn hắn, Long Hồn châu đã tới tay, không ổn chạy mau!"

Hắn biểu thị rằng hắn rất mệt mỏi.

Ánh mắt đề phòng nhìn về phía Đát Kỷ, Hỏa Phượng và Tử Diệp, từ khí tức của ba người này tới xem, ít nhất đều có cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, tình huống bây giờ trở nên quá nguy hiểm.

Ngươi không tranh thủ thời gian mà chạy, còn có thời gian để mà trang bức với người khác, nói chuyện lý tưởng cái móa gì, đầu óc có phải toàn là bã đậu hay không?

Mạch não của Ngao Phong cuối cùng cũng quay trở lại, sắc mặt trầm xuống, lẳng lặng gật đầu, "Lời nói rất đúng."

"Ngao Thành, ngươi là Lý Ngư tinh của ngươi, chúng ta không tiếp nữa!"

Hắn cười lạnh, vừa nói, thân thể đã biến thành một con Long (rồng), cùng với lão giả kia cũng nhau lắc lư long thân lao về phía mặt nước.

"Chạy đi đâu?"

Ngao Thành và Ngao Vân cùng lúc hét lớn lên, không chậm trễ một chút nào, cũng hóa thành Long đuổi theo.

Lông mày Tử Diệp cau lại, bay lên không, vẫn không quên chào hỏi một tiếng, "Lý công tử, Hải Nhãn vô cùng quan trọng, ta đi qua hỗ trợ!"

"Ta cũng đi!" Hỏa Phượng mở rộng hai cánh ra, lao vọt ra ngoài!

Thật vất vả mới có cơ hội đánh một trận với Long, nàng ta biểu thị vô cùng hưng phấn.

Đát Kỷ thì không đú theo bọn họ, ở lại hầu Lý Niệm Phàm.

Lý Niệm Phàm cũng đi theo, tuy nhiên tốc độ không nhanh, một mực duy trì khoảng cách an toàn, "Tiểu Đát Kỷ, chúng ta tranh thủ thời gian tìm nơi an toàn lại vừa có thể xem chiến đấu là được."

"Ầm ầm!"

Bốn con Long to lớn cùng xông ra mặt biển, nhấc lên sóng biển to lớn, bọt nước bắn lên tận trời, cùng với Long tạo thành một cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

"Rống!"

Long thân lắc lư va chạm vào nhau, há mồm phun một cái, phun ra các loại nguyên tố, quấy vùng hải vực này tới nghiêng trời lệch đất.

Trong phạm vi vạn dặm, đều có thể nghe được tiếng nổ ầm ầm, xen lẫn tiếng gào thét, để rất nhiều dân chúng và người tu tiên đều cảm thấy từng đợt bất an và hãi hùng khiếp vía.

"Ngao Thành, ngươi thực có can đảm động thủ với chúng ta?" Sắc mặt Ngao Phong trở nên âm trầm, thân thể vặn vẹo, "Cha ta còn sống, hơn nữa đã đột phá hạn chế của Tứ Hải Long tộc, thành tựu Đại La Kim Tiên, ngươi đám đụng tới ta?"

Ngao Thành cười lạnh, một chiêu Thần Long Bãi Vĩ rút về phía mặt long của Ngao Phong, "Đánh không lại thì chuẩn bị lôi cả cha ra rồi? Lão tổ Long tộc còn sống, có muốn ta gọi luôn hắn tới hay không? Đánh tổ tông?"

Ngao Phong quát lớn: "Ta nói chính là nghiêm túc! Ngươi lộn xộn với ta làm cái gì?"

Tổ Long còn sống? Loại lời này ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?

Lúc này, một vầng sáng đột nhiên xuyên thủng bầu trời, âm thầm mang theo tiếng rít lên đâm xuyên thẳng về phía Ngao Phong mà đi!

Lời nói lạnh như băng của Tử Diệp truyền ra, "Thả Long Hồn châu xuống!"

Ngao Phong không ngừng tìm kiếm cơ hội chạy trốn, "Hừ, không có khả năng!"

"Trực tiếp giết bọn chúng là được rồi!" Trong tay Hỏa Phượng xuất hiện một sợi dây thừng, tiện tay quăng ra, lập tức như linh xà bơi ra, đồng thời ở trên không trung dài ra không ngừng, quấn quanh về phía Ngao Phong mà đi.

Ngao Phong lập tức bị dọa tới vãi cả linh hồn, hoảng sợ nói: "Khổn Tiên thằng?!"

Đúng vòa lúc này, theo một tiếng long ngâm vang lên, thân thể Hắc Long thế mà lại phình to lên mấy phần, lập tức phá tan Khổn Tiên thằng, thân long quét qua, ngăn cản tất cả mọi người.

Sau đó thì há mồm phun một cái, đại ấn màu vàng óng biến thành như một ngọn núi lớn che khuất bầu trời, từ đó mà rơi, vang lên ầm ầm ép về phía mọi người.

Hắc Long lớn tiếng quát ầm lên: "Thái tử, ngươi đi mau, không cần phải để ý tới ta!"

"Được rồi, ngươi cố lên, sau này ta sẽ báo thù giúp ngươi!"

Giọng nói giống như truyền tới từ một nơi rất xa, Hắc Long quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện, Ngạo phong đang lúc lắc cái mông, cũng không có quay đầu lại mà đi xa.

Trong lòng hắn đột nhiên cảm thấy buồn bà, bên trong đôi mắt hiện lên vẻ bi thương, đôi mắt nhìn về phía mọi người như muốn nứt ra, thân thể bắt đầu nhanh chóng phình lớn lên, pháp lực toàn thân dâng trào, khí tức bắt đầu sôi trào như nước được đun sôi, lớn tiếng quát ầm lên: "Ta chết đi, các ngươi cũng đừng hòng tốt hơn!"

"Tới a, có bản lĩnh tới a! Ta muốn tự bạo! Ha ha ha ---" Hắn dữ tợn thét gầm lên, đã phồng lên thành một quả bóng.

Cắn răng, thái độ quyết tuyệt, thậm chí mang theo một chút thần thánh, đây là tôn nghiêm và không chịu khuất phục sau cùng của hắn..

Long tộc ... vĩnh viễn không bao giờ làm nô!

Ánh mắt bễ nghễ quét về phía mọi người, đột nhiên, một màn ánh sáng vàng kim xâm nhập vào tầm mắt của nó, lập tức để cho quả tim của nó đập lên thình thịch, khí thế yếu đi nửa bậc.

Hắn hít sâu một hơi, chịu đựng cái thân thể như quả bóng da của hắn mở miệng nói với Lý Niệm Phàm: "Vị công tử này, ta sắp tự bạo rồi, ụy lực rất lớn, hay là ... công tử ngài tránh ra xa một chút?"

Lý Niệm Phàm lắc đầu, có lòng tốt khuyên nhủ: "Đừng a, tự bạo vậy một thân thịt Long này của ngươi chẳng phải đáng tiếc sao? Mọi chuyện nên nghĩ thoáng một chút, đừng có cực đoan như vậy."

Khuôn mặt Hắc Long từ đen biến thành màu tím, toàn thân run rẩy, thiếu chút thì phun ra máu, cuối cùng như một quả bóng xì hơi, thân thể bắt đầu nhanh chóng thả khí.

Chảy nước mắt, khuất phục cam chịu số phận nói: "Thôi được, cầu các ngươi cho ta thống khoái..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!