Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 427: CHƯƠNG 427: VẬY THÌ TA ĐI CHỈNH HỢP YÊU TỘC LÀ ĐƯỢC RỒI!

Thiên kiếp lại lên tiếng, chiếu cố cảm nhận của khách hàng, "Ầm ầm! (Cảm giác thế nào?)"

Niếp Niếp khẽ gật đầu, "Còn được, lại tới!"

Từng đạo thiểm điện, thay phiên hạ xuống, bổ vào trên người Niếp Niếp, đều không ngoại lệ, tất cả đều được Niếp Niếp nuốt chửng lấy, không có một chút lãng phí nào.

Khí thế của nàng cũng theo đó mà càng ngày càng mạnh, bởi vì đi theo bên người Lý Niệm Phàm đã tích lũy thật dày, cũng không cần đi ngộ đạo, thực lực như nước chảy thành sông, soạt soạt soạt dâng lên, từ mới vừa vào Độ Kiếp đã vọt tới Độ Kiếp trung kỳ.

"Lợi hại! Không nghĩ tới Niếp Niếp lại lợi hại như thế!"

Lý Niệm Phàm không thể không sợ hãi thán phục lên tiếng, "Cảm giác nàng ta chính là đang dùng thiên kiếp để tắm rửa, dùng lôi điện để tắm, có lẽ đây chính là thiên tài đi, quá tùy hứng."

Đát Kỷ và Hỏa Phượng không hẹn mà cùng trợn mắt nhìn Lý Niệm Phàm.

Đại lão, ngươi còn có thể lại giả bộ một chút như vậy sao? Đến cùng là ai lợi hại a, khả năng trợn tròn mắt nói lời bịa đặt của ngươi cũng quá mạnh đi.

Có ngươi ở đây a, đừng nói là dùng thiên kiếp tắm rửa, há miệng, thiên kiếp có thể bón cơm vào trong miệng của ngươi a, còn phải tự làm mình tới ngon hơn, ngươi tin hay không?

Cứ như vậy, căn bản không có bất kỳ ngoài ý muốn nào, chín đạo thiên lôi cứ như vậy mà vượt qua.

Kiếp vân bắt đầu từ từ tiêu tán đi, lưu lại một chút xíu dư âm, "Ầm ầm!"

Khuôn mặt bé nhỏ của Niếp Niếp đỏ bừng, tu vi cũng đã gần muốn tới biên giới Độ kiếp hậu kỳ, khống chế độn quang bay trờ về, hào hứng nhìn vào Lý Niệm Phàm, "Niệm Phàm ca ca, độ kiếp thành công! Thiên kiếp này thật rất không tệ a, rất ôn hòa, còn để cho ta tăng trưởng thực lực."

Cỗ khí thế kia của nàng đã hoàn toàn trở nên vô ẩn vô tung, lúc này một lần nữa lại biến thành một tiểu hài tử hoạt bát bướng bỉnh.

"Lợi hại, thật lợi hại! Khá lắm."

Lý Niệm Phàm xoa xoa đầu của nàng, cũng không nói thêm gì, trong mắt hắn, Niếp Niếp chính là đứa bé mình nhìn trưởng thành lên, đừng nói độ kiếp, xem như thành tiên, vô địch, cũng vẫn chỉ là tiểu nữ hài.

Cười nói: "Nhanh đi về đi, bánh bao hẳn là cũng chín rồi."

"A...! Đúng a, độ kiếp độ đến ta đói bụng rồi, trở về ăn bánh bao đi~"

Kiếp vân rõ ràng để cho người ta nghe thôi đã sợ mất mật, lại đóng vai thành một vị giao hàng chuyên nghiệp, giao hàng xong thì lặng lẽ rời đi, che giấu công lao và danh vọng của mình.

Trở lại Tứ Hợp viện, nồi hấp đang bốc hơi nóng, thời gian cũng là vừa đủ.

Đúng là: "Thời xưa có rượu ấm trảm Hoa Hùng, hiện có hấp bánh bao độ lôi kiếp, hoành phi, vừa đúng."

Mở nồi hấp ra, hơi nóng theo đó mà bay lên không trung, mùi thơm bao phủ khắp nơi, lập tức để cho người ta cảm thấy thèm ăn.

Ngoại trừ mùi thơm ra, bề ngoài cũng là rất đẹp, bề ngoài đầy đặn trắng như tuyết, vừa đùng một nắm tay, để cho người ta cảm thấy vui thích.

Dùng ngón tay chọc một cái theo đó sẽ bật lên, rất có tình bền dẻo, giống như có sinh mệnh.

"Công tử, công tử làm bánh bao thật sự là quá đẹp."

Có so sánh trước đó, cái bánh bao này của Lý Niệm Phàm trong nháy mắt đã chinh phục mọi người, Đát Kỷ càng là thầm hạ quyết tâm, nhất định phải luyện tập siêng năng, để cho bánh bao mình làm cũng trở nên hoàn mỹ không tì vết như thế này.

Ăn một trận no nê ngon lành, Lý Niệm Phàm cũng không định làm hoạt động gì, càng không định đi ra ngoài, mà là chuyển tới ghế nằm, chất một đống củi ở bên cạnh, bảo Hỏa Phượng đốt lên, đảm nhiệm bếp sưởi.

Sau đó chính mình nằm trên ghế dài, cảm giác ấm áp, lại duỗi người vươn mình một cái, a~ thoải mái!

Những ngày không có việc làm chính là thoải mái a!

Duy nhất không được hoàn mỹ chính là thiếu trò chơi giải trí, không đúng, có là có, nhưng cái chính là chưa đủ phát triển.

Lý Niệm Phàm bắt đầu suy nghĩ miên man, trong đầu nhớ lại những nữ quỷ xinh đẹp ở Địa Phủ, những Bạng tinh ở Đông Hải cùng với dáng múa của những vũ nữ ở Hạ triều kia.

Tổng kết mà nói, ngoại trừ tướng mạo không tệ ra, không cần biết là dáng múa hay là nhịp bước hay là nhạc đệm, đều không được!

Lúc đầu tiên nhân múa, hẳn là một chuyện rất vui tai vui mắt, tuy nhiên phần cứng hoàn hảo mà phần mềm không tốt dẫn đến không đạt yêu cầu.

Lý Niệm Phàm nhịn không được bắt đầu nghĩ, nếu như lúc này có tiên tử múa ở trước mặt mình, và sau đó có một nữ tử đánh đàn, đúng vậy, thêm vài bài hát nữa, vậy thì cuộc sống thật là vô cùng sung sướng.

Phi phi phi, sa đọa, chính mình sa đọa.

Lý Niệm Phàm vội vàng điều chỉnh tâm tình của mình, tất cả đều là do thiếu điện thoại di động, nếu có điện thoại di động thì lấy điện thoại ra cầm ở tay a, ai còn sẽ nghĩ tới mỹ nữ múa may quay cuồng nữa? Đây là nam nhân thực thụ nên làm sao?

Ngay ở trong bất tri bất giác, đầu óc của hắn bắt đầu dần dần suy nghĩ miên man rồi rơi vào trạng thái chợp mắt.

Đát Kỷ rón rén phủ thêm một lớp chăn lông lên người Lý Niệm Phàm, sau đó từ từ đi về phía hậu viện.

Đi tới hậu viện, nàng ta lấy hồ lô màu vàng óng kia ra, đặt ở trong tay khẽ vuốt ve.

Hỏa Phượng nhìn vào hồ lô đó, mở miệng nói: "Cái hồ lô này có thể thu nạp nguyên thần của yêu tinh?"

"Ừm." Đát Kỷ gật đầu, "Ta nghĩ hẳn là Chiêu Yêu phiên trong Phong Thần bảng mà công tử kể, là thứ mà Nữ Oa nương nương sử dụng, có thể hiệu lệnh vạn yêu trong thiên hạ."

Trong mắt Hỏa Phượng lập tức toát ra vẻ vô cùng hâm mộ, nhịn không được nói: "Công tử đối với ngươi thật tốt."

"Đúng vậy a, không có công tử, ta bây giờ chắc chắn vẫn chỉ là một con tiểu hồ ly." Trong mắt Đát Kỷ mang theo một chút hồi ức, rất ngọt ngào, sau đó cười nói: "Không đúng, cũng đã bị thương mà chết rồi..."

Hỏa Phượng nhìn vào Đát Kỷ, mở miệng nói: "Ngươi chuẩn bị làm thế nào?"

"Hôm qua công tử nói thế giới này có chút loạn, vậy ta đương nhiên phải giải quyết khó khăn cho công tử!"

Đát Kỷ híp mắt, vui vẻ cười, tuy nhiên giọng điệu lại là vô cùng kiên định khó có thể diễn tả, "Công tử sở dĩ trùng kiến lại Thiên Cung và Địa Phủ, chính là vì muốn nhanh chóng bình định lại cái loạn thế này, trước mắt còn thiếu một tên Yêu Hoàng, vậy thì ta đi chỉnh hợp Yêu tộc là được rồi!"

Hỏa Phượng cong môi lên, trầm mặc một lát, có chút không cam lòng nói: "Ta địa biểu Phượng Hoàng nhất tộc, ủng hộ ngươi ... Hồ Ly này!"

Thiên địa sơ khai, tam tộc Long Phượng Kỳ Lân làm bá chủ, Yêu Hoàng thiên hạ là Đông Hoàng và Đế Tuấn trên Thái Dương tinh, sắp xếp như thế nào cũng không sắp xếp tới trên đầu của Cửu Vĩ Thiên Hồ, nhưng là hết cách rồi, ai bảo người ta là người của cao nhân, không phục không được.

"Cảm ơn sự ủng hộ của Hỏa Phượng tỷ tỷ." Đát Kỷ mỉm cười, đưa tay miết lên hồ lô vàng.

Lập tức có ánh sáng lập lòe bao trùm, bên trong miệng hồ lô, từng sợi hơi khói chậm rãi phiêu đãng mà ra, trên không trung ngưng tụ thành một cái bóng một con Kỳ Lân và một con Long.

Ánh mắt của bọn hắn cùng nhìn về phía Đát Kỷ, sau đó tức giận nói: "Hèn hạ! Cho dù có Chiêu Yêu phiên thì lại như thế nào, đừng tưởng rằng đạt được nguyên thần của chúng ta là có thể lấy được trái tim của chúng ta, chúng ta chết cũng sẽ không chịu khuất phục!"

Hắc Kỳ Lân và Hắc Long đều huyến hóa thành hình ở trên không trung, mặc dù là tù nhân, nhưng tôn nghiêm của bản thân thần thú thì vẫn còn, tuyệt không khách khí, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng nhìn vào mọi người.

Đúng vào lúc này, cúi mũi của bọn hắn đều run run một chút, con ngươi đảo một vòng, không thể không rơi vào trên bánh bao mà Niếp Niếp đang cầm trong tay.

Trên thế giới thế mà có bánh bao thơm như vậy, đến cùng là dùng cái gì làm ra? Quả thực không có thiên lý a, chúng ta theo thiên địa mà sinh ra thế mà chưa từng được ăn một cái bánh bao như vậy a.

Hắc Long khinh thường cười một tiếng, "Ha ha, chẳng lẽ muốn dùng món ngon tới dụ hoặc chúng ta? Ngây thơ!"

Hắc Kỳ Lân hừ hừ, thu hồi nước bọt tràn ra khóe miệng, "Ít nhất phải tới mười vạn cái bánh bao như thế này, có lẽ ta còn có thể suy tính một chút."

Niếp Niếp vội nhét bánh bao vào bên trong miệng để cho hai tên kia hết hy vọng giành ăn với mình, mồm nàng căng phồng lên, nhìn vào Hắc Long, ngồm ngoàm nói: "Đây là dùng thịt của ngươi làm thành bánh bao nhân thịt Long."

"Thịt của ta vậy mà ngon như thế?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!