Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 428: CHƯƠNG 428: TRỒNG RAU, NUÔI GÀ?

Hắc Long chấn kinh, giống như nhận thức lại bản thân, nhìn vào thân thể chỉ còn lại nguyên thần một chút, trong lòng càng là hối hận không thôi.

Đáng tiếc, chính ta không có nếm thử, ngược lại là tiện nghi cho người ngoài.

Đát Kỷ nhìn vào bọn họ, khẽ mở miệng nói: "Bây giờ tam giới hỗn loạn quá mức, chủ nhân nhà ta muốn chỉnh đốn lại trật tự Nhân, Yêu, Thần, nhưng cũng không thích ngông cuồng tạo giết chóc, sau này Yêu tộc để ta tới thống lĩnh, các ngươi thần phục với ta, có thể miễn chết một lần."

Nếu như chủ nhân xuất thủ, tự nhiên không cần phải nói nhảm, hắt hơi một cái đủ để tiêu diệt các tộc, nhưng là chủ nhân đã lựa chọn không hiển lộ tu vi, với tư cách là một người ngoài cuộc chỉ đi vui chơi thế gian, mọi chuyện đều để đám người mình phát triển tùy ý.

Chính mình chắc chắn không thể để cho chủ nhân thất vọng!

Cứng đối cứng với Kỳ Lân nhất tộc và Long tộc là không thực tế, hơn nữa thanh thế cũng quá lớn, bởi vậy Đát Kỷ nghĩ đến áp dụng phương thức dùng trí.

Làm một nguyên lão lâu năm bên cạnh Lý Niệm Phàm, ngoại trừ mỗi một tiếng nói cử động gián tiếp chịu lấy ảnh hưởng từ Lý Niệm Phàm, càng là không thể thiếu được rất nhiều ý nghĩ ngựa thần lướt gió tung mây của Lý Niệm Phàm, mà có một câu bình thường Lý Niệm Phàm rất hay nói tới chính là ... không cần thiết phải dùng bạo lực để tới giải quyết vấn đề.

Chủ nhân không thích bạo lực, không đi theo hướng bạo lực, bằng không thì cũng sẽ không môn mực đóng vai phàm nhân tới nhập tâm như vậy rồi.

"Do ngươi tới thống lĩnh? Ha ha, ngươi đang nói chuyện cười gì vậy?"

"Chỉ là Cửu Vĩ Thiên Hồ mà cũng mơ mộng hão huyền làm Yêu Hoàng? Quan trọng còn là một con Hồ Ly nhận chủ, ngươi thì tính là thứ gì? Quả thực chính là đang vũ nhục toàn bộ Yêu tộc chúng ta!"

"Vọng tưởng, quả thực chính là vọng tưởng a! Còn nói cái gì không muốn không cuồng tạo giết chóc, sao? Chẳng lẽ lại còn muốn lấy đức phục yêu?"

"Chẳng lẽ nàng ta cho rằng nắm được hai chúng ta là có thể nắm được toàn bộ thế giới?"

Hắc Kỳ Lân và Hắc Long không lưu tình chút nào mở miệng nói ra những lời lẽ chế giễu, bọn chúng dù sao cũng không để ý tới sinh tử, tự nhiên vẫn cao ngạo như cũ, tuyệt không giả tạo, duy trì ngưu bức hống hống vốn có.

"Tiểu hồ ly, nghe một lời của ta, nếu như không phải ngươi đang nằm mơ, thì đó chính là chủ nhân nhà ngươi đang nằm mơ."

Hắc Long mỉm cười, lộ ra một bộ dáng vẻ tiền bối cao nhân, ngạo nghễ nói: "Sở dĩ ta bị các ngươi bắt lại, chẳng qua là bởi vì nhất thời chủ quan mà thôi, không sợ nói cho ngươi, ở trong đại kiếp, cũng chỉ có Nam Hải Long tộc giữ lại được đầy đủ nhất, thống nhất tứ hải chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi, hơn nữa, Nam Hải Long Vương ta sớm đã vượt qua giới hạn sinh tử, trở thành Đại La Kim Tiên, bây giờ còn chiếm được Long Hồn châu, có hy vọng dẫn Long tộc tới thời khắc đã từng huy hoàng nhất, ngươi lấy cái gì đi thống nhất Yêu tộc? Dựa vào chín cái đuôi của ngươi sao?"

"Nam Hải Long tộc ngươi xem như không tệ, nhưng so với Kỳ Lân nhất tộc của ta thì vẫn còn chênh lệch một chút."

Hắc Kỳ Lân mỉm cười, điều chỉnh tư thế của mình một chút, bày ra một cái tư thái bay vọt lên trời, giọng điệu ung dung, "Thiên địa đại kiếp, Kỳ Lân nhất tộc ta xem như một trong những bên thắng, nhưng là ... không chỉ như thế! Cực thịnh mà suy, đồng dạng cực suy mà thịnh! Ở sau đại kiếp, Kỳ Lân nhất tộc ta còn sinh ra một vị tuyệt thế thiên tài vạn người không có một, sinh ra đã có đầy đủ năm loại nguyên tố hoàn chỉnh, có khả năng sử dụng các loại pháp luật và sẽ có thành tựu không giới hạn trong tương lai, chính là Kỳ Lân nhi! Tuy nhiên, như vậy còn chưa hết ... Năm đó Thủy Kỳ Lân bỏ mình, biến thành Kỳ Lân sơn mạch, nhưng còn lưu lại tàn hồn, Kỳ Lân ta không chỉ đánh thức tàn hồn còn sót lại dưới sơn mạch đó, càng là đạt được truyền thừa của Thủy Kỳ lân! Cảnh giới Đại La Kim Tiên ở trước mặt Kỳ Lân Nhi thì thật sự là không đáng để ý tới, Kỳ Lân nhất tộc ta đã tới lúc hưng thịnh a!"

Nói xong lời cuối cùng, Hắc Kỳ Lân hưng phấn tới toàn thân run rẩy, hai mắt mê ly, giống như đã thấy cảnh tượng Kỳ Lân nhất tộc trở nên thịnh vượng, bên trong đôi mắt tràn ra nước mắt kích động.

Hắc Long châm chọc khiêu khích, "Thôi đi, chỉ là hậu bối, làm sao có thể so sánh với Nam Hải Long Vương ta?"

"Ngươi thì biết cái gì, ngươi biết Kỳ Lân Nhi nhà ta thiên phú cao cỡ nào không?!"

"Ngươi mới biết cái rắm ấy! Ngươi biết bên trong Long Hồn châu mà Nam Hải Long tộc ta đạt được ẩn chữa pháp lực khổng lồ cỡ nào không?"

"Ngươi biết Kỳ Lân Nhi nhà ta cố gắng tới cỡ nào không?"

...

Hai người càng nói càng kích động, nguyên thần đã đang cãi vã lẫn nhau rồi quấn lấy nhau, nếu như không phải không có pháp lực thì tám thành đã quần ẩu tới ngươi sống ta chết rồi.

"Ha ha, các ngươi đối với lực lượng hoàn toàn không biết gì cả!"

Đúng lúc này, Long Nhi phát ra một tiếng cười khinh thường, thân thể nho nhỏ lại trần đầy khí thế bễ nghễ thiên hạ, như trâu thở phì phò nói: "Long Hồn châu? Tàn hồn của Thủy Kỳ Lân? Chỉ như vậy? Các ngươi có biết nơi này có cái gì không? Có Long tộc ta...."

"Phù phù!"

Đúng vào lúc này, ở hồ nước trong hậu viện, một con cá chép màu vàng đột nhiên nhảy ra khỏi mặt nước, văng lên bọt nước rất không tương xứng với thân thể của nó, sau đó lại rơi vào trong nước, lại phù phù một tiếng nhảy nhót đi ra, sau khi rơi xuống nước rồi lại nhảy lên.

"Phù phù... Phù phù... Phù phù."

"A? Cá chép rất có sức sống." Hắc Kỳ Lân ngơ ngác nhìn chăm chú một lát, phát ra cảm khái, "Chát thịt chắc chắn sẽ rất ngon."

Long Nhi nuốt lại lời đang định nói ra, vẫn chưa thỏa mãn nói: "Thôi được rồi, đó là một cái bí mật rất lớn, ta đã đáp ứng kìn mồm kín miệng không nói cho các ngươi."

Trong hồ nước, cá chép màu vàng thở phào nhẹ nhõm, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ vui mừng, "Còn may chính mình kịp thời nhắc nhở, không phải vậy thì bại lộ mất rồi, nguy hiểm, nguy hiểm thật sự."

Hắc Long và Hắc Kỳ Lân đều hừ lạnh một tiếng, ngừng lại việc cãi lộn, nhìn về phía Đát Kỷ.

"Bây giờ ngươi còn cảm thấy mình có thể nhất thống Yêu tộc sao?" Hắc Kỳ Lân cười lạnh, "Từ bỏ đi, ta không thể thần phục, Ký Lân nhất tộc chúng ta càng không có khả năng thần phục ngươi!"

"Tiểu Hồ Ly, năm đó Long tộc ta ngay cả thể diện của Đạo Tổ cũng dám không cho, chủ nhân sau lưng ngươi ở trong mắt chúng ta thật đúng chẳng tính là cái thứ gì, khuất phục là không thể nào khuất phục, muốn chém giết muốn róc thịt thì cứ tới!" Trong giọng nói của Hắc Long mang theo vẻ kiên quyết, giọng nói vô tình lãnh khốc.

"Sưu!"

Không có một dấu hiệu báo trước nào, mấy đạo thân ảnh như điện mà tới, bá bá bá quấn quanh trên tứ chi Hắc Long và Kỳ Lân, sau đó đột nhiên kéo một phát kéo bọn chúng tạo hình thành một cái chữ lớn.

Một con Long, một con Kỳ Lân, trên mặt hai người còn mang theo vẻ mộng bức, chính mình đã bị xếp thành mộtc ái dáng vẻ xấu hổ, nổi giữa không trung, không thể động đậy.

Trong rừng cây truyền tới một giọng nói trêu tức, "Hai tên gia hỏa này đã không nhìn nhận rõ chính mình, duy trì kiểu giao tiếp hành động này là phù hợp với thân phận của nhau."

"Làm cái gì? Thụ Yêu nho nhỏ mà cũng dám tới vũ nhục chúng ta?"

Hắc Long và Kỳ Lân giãy dụa giãy dụa thân thể của mình, nổi giận nhìn về phía xung quanh, cái nhìn này khiến toàn bộ thân hình lại là run lên bần bật, hận không thể trợn tròng mắt của mình trợn nhô ra bên ngoài.

Nhánh cây buộc chặt chính mình lại là ... Linh căn?!

Còn có những Thụ yêu ở xung quanh kia, thuần một sắc rõ ràng đều là linh căn!

Trên đó treo đầy quả táo, quýt, lê vân ... vân đủ loại hoa quả, dưới ánh nắng mặt trời lóe lên ánh sáng mê người, quanh thân hiện ra ánh sáng mờ mịt.

Kêu gọi kết nối với nhau, gần như muốn làm choáng váng mắt của bọn hắn.

"Linh căn tiên quả?! Ta có phải là đã hoa mắt rồi hay không, Kỳ Lân ngươi mau nhìn xem, trói chúng ta lại có phải là linh căn hay không." Hắc Long khó có thể tin mà kinh hô lên, giọng nói cũng trở nên bén nhọn.

"Ngậm miệng!"

Tròng mắt của Hắc Kỳ Lân đã lồi đi ra, nó bắt đầu đánh giá xung quanh, trước đó còn không có để ý tới, lúc này nhìn cẩn thận như vậy, cả khuôn mặt nó đều bởi vì chấn kinh mà bị bóp méo, nguyên thần run rẩy kịch liệt, gần như tan vỡ.

Giọng nói của nó run lên, bờ môi run rẩy, "Cái này, nơi này là ..."

Khóe miệng của Hỏa Phượng nhếch lên một đường cong xinh xắn, mở miệng nói: "Nơi này là hậu viện của chủ nhân, bình thường cũng chỉ dùng để trồng rau nuôi gà."

Trồng rau, nuôi gà?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!