Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 429: CHƯƠNG 429: ĐÂY LÀ... CỬU THIÊN TỨC NHƯỠNG?

Nơi này?

Hắc Long và Hắc Kỳ Lân cảm thấy đầu của mình vang lên ông ông, những nơi bọn hắn nhìn đều là tồn tại đủ để cho bọn chúng hít vào một ngụm khí lạnh.

Bàn Đào viên của Thiên Cung năm đó nếu như so sánh với nơi này thì còn thua kém rất nhiều đi, phủ đệ của Thánh Nhân tám thành đều không thể nào xa xỉ tới như thế này.

Hắc Long hít sâu một hơi, bên trong ánh mắt hiện ra một thứ gọi là kính úy, ngưng giọng nói: "Những linh căn này là chuyện gì xảy ra? Đây không phải là hoa quả bình thường sao, làm sao trở thành linh căn rồi?"

Đát Kỷ cười nói: "Cảnh giới của Chủ Nhân nhà ta, sớm đã vượt qua nhận thức mà các ngươi biết được, điểm phàm nhập thánh chẳng qua chỉ là chuyện bình thường, đừng nói hoa quả, chính là một cọng cỏ bình thường, hắn cũng có thể làm cho nó biến thành linh căn!"

Hắc Kỳ Lân lắc đầu, khó có thể tin nói: "Điều này căn bản là không thể nào!

Tuy rằng ngoài miệng nói là như vậy, nhưng là dáng vẻ hãi hùng khiếp vía kia của hắn, rõ ràng là đã tin tới tám thành.

Thụ yêu giãy dụa thân cành, giọng nói lại vang lên lần nữa, "Chúng ta trước kia tất cả đều chỉ là cây ăn quả bình thường, toàn là do chủ nhân gieo xuống, lúc này mới có thể lột xác thành linh căn, các ngươi có thể làm việc cho chủ nhân là phúc khí của các ngươi."

Hắc Kỳ Lân và Hắc Long đưa mắt nhìn nhau, trong lòng lại nặng nề thêm mấy phần nữa, có chút hoang mang không biết phải giải quyết như thế nào, tâm tư phản kháng đã hoàn toàn bị thủ tiêu tiêu tán tới vô tung.

Nếu như những gì bọn họ nói đều là lời thật việc thật, vậy vị chủ nhân này không thể không nói là quá đáng sợ, cái gọi là Nam Hải Long Vương và Kỳ Lân Nhi mà bọn họ nói chẳng qua chỉ là cái rắm mà thôi.

Trên mặt Hắc Kỳ Lân hiện ra vẻ mặt nghiêm túc, thần thánh nói: "Kỳ Lân nhất tộc ta, sinh ra từ thiên địa, nếu ta là một thành viên trong đó, chính là phải máu chảy đầu rơi với chủng tộc, chết mới thôi, các ngươi muốn để ta phản bội chủng tộc, biến thành nội ứng, trước tiên cần phải nói cho ta, có chỗ tốt gì?"

Hắc Long cũng đi theo mà gật đầu, "Ý tứ ta muốn nói ... giống như trên."

"Sưu!"

Ngay trong lúc đó, một đạo tàn ảnh bay xẹt qua, biến thành tiên ảnh (bóng roi) nặng nề, nặng nề quất vào trên mông của nguyên thần Hắc Long và Hắc Kỳ Lân.

"Ba!"

Trực tiếp quất nguyên thần của hai người bọn họ đến run rẩy, kêu rên không ngừng nghỉ.

Hắc Long đau tới thân thể đều mềm nhũn, giống như một con rắn nhỏ đang run rẩy, lạnh lùng nói: "Ngươi có giảng đạo lý hay không, làm sao lại đột nhiên đánh người đây?"

Thụ yêu cười lạnh, "Có thể làm việc cho chủ nhân, đây là phúc khí của các ngươi thế mà còn dám lôi điều kiện ra sao?"

Đông đảo nhánh cây đã giơ lên, vờn quanh thân thể nguyên thần Hắc Kỳ Lân và Hắc Long, nhất là ở gần cái mông, tụ tập rất nhiều nhánh cây đang ngọ nguậy linh hoạt, một bộ dáng vẻ ngo ngoe muốn động.

Hắc Kỳ Lân thấy vậy mà hoảng hốt sợ vỡ mật, vô cùng hoảng sợ, cảm thấy chính mình bất lực tới cực điểm, rung giọng nói: "Có chuyện nói chuyện thật tốt, quân tử động khẩu không động thủ a!"

"Tiểu Hồ Ly, mọi người ôn hòa nhã nhặn nói chuyện một chút không tốt sao? Không cần thiết phải như vậy." Hắc Long cảnh giác nhìn vào những nhánh cây đang vờn quanh kia, hoảng đến không được, "Xem như ý tứ một chút cũng được a!"

"Các ngươi bao gồm chủng tộc sau lưng của các ngươi, nhiều lắm chỉ xem như chỉ là thành viên ngoài biên chế của chủ nhân nhà ta, về phần sau này như thế nào thì phải xem chính biểu hiện của các ngươi."

Đát Kỷ nhìn vào bọn họ, lạnh lùng nói: "Về phần chỗ tốt? Rác rưởi mà chủ nhân nhà ta vứt bỏ tùy tiện, đối với các ngươi mà nói đều là chỗ tốt cực lớn!"

"Ta có thể đáp ứng ngươi."

Hắc Kỳ Lân trầm ngâm một lát, nặng nề thở dài một hơi nói: "Ai, cũng được! Thật sự không nghĩ tới trên thế giới này thế mà còn tồn tại một thế ngoại cao nhân như thế, lần này ta cũng không phải là phản bội chủng tộc, mà là đang cứu chủng tộc thoát khỏi nước sôi lửa bỏng a, không chừng còn giành được cơ duyên cho chủng tộc, nghĩ tới nhiều năm sau đó, chủng tộc sẽ hiểu được nỗi khổ của ta!"

Hắc Long ở một bên gật đầu, "Ý nghĩa của ta cũng giống với Hắc Kỳ Lân, như trên."

"Không sử dụng vũ lực cũng là vì muốn tốt cho các ngươi, dù sao lửa giận của chủ nhân các ngươi là không chịu nổi, nguyên thần ký thác vào bên trong Chiêu Yêu phiên, hy vọng các ngươi tự lo tốt cho bản thân mình đi."

Đát Kỷ khẽ gật đầu, sau đó khoát tay, Hồ Lô màu vàng óng phát ra một luồng ánh sáng rực rỡ, ở một bây cây dây hồ lô kia cũng bắt đầu theo gió mà động, trên bùn đất chậm rãi theo gió mà lên, vờn quanh than Hắc Kỳ Lân và Hắc Long.

Những cục đất này chỉ là một chút đất cát trên mặt đất, không đáng giá để nhắc tới, nhưng là ... chỉ là một chút đất cát, thế mà có thể nhất sinh nhị, nhị sinh tam, càng tụ càng nhiều, sau đó chúi vào bên trong nguyên thần của Hắc Kỳ Lân và Hắc Long, bắt đầu ngưng tụ lại từng chút một.

Hắc Kỳ Lân và Hắc Long mới đầu còn có chút ngây người, sau đó đột nhiên lấy lại tinh thần, thi nhau trợn lớn con ngươi lên, nhìn vào thân thể của mình.

"Đây là... Cửu Thiên Tức Nhưỡng? !"

Bọn chúng đã biết hậu viện này rất rất không tầm thường, nhưng tự nhiên không có để ý tới đất, tuyệt đối không nghĩ tới, đất này lại là Cửu Thiên Tức Nhưỡng!

Đây chính là Cửu Thiên Tức Nhưỡng mà Nữ Oa dùng để tạo ra con người từ đó thành Thánh Nhân, nhân loại sở dĩ được gọi là linh trưởng của vạn vật, chủ sừng trong thiên địa, cũng bởi vì bọn họ được nặn ra từ Cửu Thiên Tức Nhưỡng, có được tạo hóa của thiên địa!

Đáng sợ, kinh khủng!

Thế này sao lại chỉ là một cái hậu viện, đây rõ ràng chính là một cái tiểu thế giới áp súc tất cả tinh hoa của Hồng Hoang a!

"Ngươi xác định hậu viện này là chủ nhân các ngươi làm ra?" Hắc Kỳ Lân có chút khó có thể tin, "Có phải chỉ là may mắn phát hiện ra một cái động thiên phúc địa hay không?"

"Ba!"

Thụ yêu ngo ngoe muốn động cuối cùng chờ được tới cơ hội, cành giơ lên, nhằm vào cái mông của bọn chúng chính là một giật hung hăng, để chọn chúng hưởng thụ cái gì gọi là chua chát.

"Dám có can đảm nghi ngờ chất vấn chủ nhân, nên đánh!"

"A hô hô ~ cái mông của ta."

Hắc Long cảm thấy cái mông của mình đau rất, biểu cảm đều nhăn tít lại, nhịn không được khóc kể lể: "Là nó đang nghi ngờ chất vấn, tại sao ngay cả ta cũng phải bị đánh?"

"Không cần phải giải thích cái gì cả, từ đầu đến đuôi theo như ta được thấy ý nghĩ của ngươi chắc chắn cũng giống như hắn, như trên, cái này ta hiểu."

Có Cửu Thiên Tức Nhưỡng, lại thêm Chiêu Yêu phiên tương trợ, nhục thể của bọn hắn chẳng mấy chốc đã ngưng tụ hoàn thành.

Đát Kỷ khoát tay áo mở miệng nói: "Được rồi, nhanh đi về đi, ta sẽ thông qua Chiêu Yêu phiên tới liên hệ với các ngươi."

Sắc mặt của Hắc Kỳ Lân và Hắc Long trở nên phức tạp, "Được rồi, cáo từ!"

Ngay lập tức, bọn chúng cưỡi mây cùng nhau rời đi.

Hắc Kỳ Lân đuổi kịp Hắc Long, mở miệng hỏi: 'Hắc Long đạo hữu, ngươi chuẩn bị đi con đường nào?"

Hắc Long thở dài, "Chủ nhân của con tiểu Hồ Ly kia chỉ sợ thật là một nhân vật khó lường, quả thực không thể đắc tội, hơn nữa nguyên thần chúng ta bây giờ bị người khác nắm ở trong tay, chỉ có thể nghe lệnh mà hành sự thôi chứ còn con đường nào khác nữa."

"Ngươi có từng nghĩ tới, thiên địa bây giờ thay đổi to lớn như vậy có quan hệ với cái gọi là chủ nhân của bọn họ hay không?"

Sắc mặt của Hắc Kỳ Lân ngưng trọng lại, tự mình mở miệng nói lời phân tích: "Cái gọi là cao nhân có ý định nhất thống trật tự Nhân, Thần, Yêu, vậy không có lý do chỉ chơi riêng Yêu tộc của chúng ta, những nơi khác chắc chắn cũng đã bắt đầu, thời đại tuyệt địa thiên thông này đã có rất nhiều hạn chế bị phá, Thiên Cung và Địa Phủ đều có thay đổi, đủ loại chuyện này ... thật sự là quá kỳ quặc, rõ ràng không phải thủ đoạn bình thường là có thể làm ra được."

Nó nhìn về phía Hắc Long, đã thấy nó đang cắn xé cánh tay của mình, không thể không hơi sững sờ, nghi ngờ không thôi nói: "Ngươi đang làm cái gì vậy?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!