Vương Mẫu nương nương hơi sững sờ, đột nhiên cũng cảm nhận được hốc mắt nóng lên, giọng điệu phức tạp nói: "Ngươi cái đứa nhỏ ngốc này, đang yên đang lành nói cái gì vậy? Chúng ta đã sống sót tới vô tận tuế nguyệt, sống và chết cũng chẳng có gì khác biệt, niềm vui gì gì đó sớm đã ném sau đầu rồi."
Chanh Y ở bên cạnh Vương Mẫu nương nương, cho nên nàng cực kỳ hiểu rõ bản tính của Vương Mẫu, một câu nói trúng tâm khảm của Vương Mẫu.
Ngọc Đế một mực để ý tới bên này vuốt chòm râu của mình một cái, lắc đầu cười nói: "Ai, Chanh nhi, đối với chúng ta mà nói, ở đâu cũng là khô khan nhàm chán như vậy, ngươi mang theo những thức ăn này lên đây, đơn giản chính là muốn cho cuộc sống của chúng ta có thêm một chút màu sắc đi, tâm ý này của ngươi chúng ta nhận, nhưng ... ăn thì xem như thôi, ta và nương nương của ngươi có định lực hơn người, loại thức ăn này có thê mê hoặc được chúng ta sao?"
Chanh Y lập tức làm nũng nói: "Ai nha, thử một chút nha, nồi lẩu này thế nhưng là rất thơm, nói không chừng hai ngài sẽ thích ăn thì sao đây?"
Vương Mẫu bất đã dĩ, cưng chiều cười nói: "Được được được, khó được ngươi và tiểu Thất có tâm, vậy thử thì thử, ta ở bên cạnh nhìn xem."
Trong lòng Ngọc Đế và Vương Mẫu đều thở dài, âm thầm lắc đầu.
Bọn họ nhịn không được ngẩng đầu lên, nhìn vào phong cảnh xung quanh, bên trong đôi mắt vẻ bi ai càng sâu.
Phong cảnh xung quanh cho dù có đẹp đến đâu đi chẳng nữa thì cũng chỉ là một nơi nhỏ bé như vậy, sống ở đây ròng rã cả mấy vạn năm rồi a, một rấc cũng không rời, sớm đã chán ngán, thật ra thì chẳng khác gì với phong ấn.
Không được nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, càng không tiếp xúc tới cuộc sống bên ngoài, nếu là người có tâm cảnh không đủ mà ở chỗ này lâu tới như vậy thì chỉ sợ sớm đã điên lên rồi đi.
Vì sao bọn họ lại thỉnh thoảng cãi nhau, thật ra thì trong lòng hai bên đều hiểu rõ, còn không phải là vì tăng thêm chút niềm vui thú cho cuộc sống sao, không phải vậy ... cuộc sống sẽ buồn tẻ tới cỡ nào a.
Nhưng là nồi lẩu này ... rõ ràng là không cách nào làm trong lòng bọn họ động lòng cả.
Tiểu Thất vẫn là ngây thơ a, gặp phải vị cao nhân này tám thành không đáng tin cậy, khả năng phải nhắc nhở nàng ta một chút, chớ có để cho vị cao nhân này lừa, không chừng bị người tính kế.
"Cô cô cô."
Đang cân nhắc, nước trong nồi lẩu đã bắt đầu sôi trào, nổi lên bọt khí, một chút hơi nóng theo đó mà bay lên bắt đầu lan tỏa tới bốn phương tám hướng mà đi.
Hơi nóng biến thành sương mù, chậm rãi ung dung trôi qua trước mũi Vương Mẫu và dần dần tới trước mũi Ngọc Đế, để thân thể bọn họ trước sau chấn động, trong miệng bắt đầu tiết ra nước bọt.
Mùi vị này...
Mùi vị vượt qua tưởng tượng của bọn họ!
Bọn họ đều nhìn vào trong nồi, trong nồi tương ớt bởi vì đun sôi mà nổi lên cuồn cuộn, bên trong có các loại gia vị trôi qua và một lớp mỡ nổi trên mặt nồi, chỉ ở cái vẻ bề ngoài này mà nói, nó rất khác so với đồ ăn được làm cẩn thận tỷ mỉ.
Tuy nhiên, chính là loại vẻ bề ngoài nhìn trông tùy tiện này, phối hợp với mùi thơm khắp nơi lại càng có thể làm người muốn ăn.
Không sai, chính là muốn ăn!
Vương Mẫu và Ngọc Đế đều hít sâu một hơi, đè lại sự xao động trong lòng xuống dưới.
Đã bao nhiêu năm rồi, đã không còn có thể nhớ rõ đi, nhớ rõ cảm giác muốn ăn xuất hiện trước đó vẫn là cái ngày cực kỳ lâu trước kia, ở cái lúc lần đầu tiên nếm Bàn đào, đối với việc tò mò về Bàn đào mà khởi phát lên, tuy nhiên cảm giác sau khi nếm Bàn đào ... cũng chỉ là thường thôi.
Không nghĩ tới, thời gian qua đi vô số năm tháng, chính mình thế mà còn có thể sinh ra loại cảm giác muốn ăn này, hơn nữa, khác hẳn với lần trước, lần này là bởi vì mùi thơm mà sinh ra bản năng muốn ăn.
Giống như thể là người đói bụng muốn ăn cơm, đói bụng là muộn phiền, nhưng chẳng phải những muộn phiền này mang đến cho người ta một loại biến tướng của hạnh phúc sao?
Sau khi thành tiên, đã mất đi quá nhiều muộn phiền, đồng thời mất đi cũng chính là tâm tư dễ dàng thỏa mãn!
Bây giờ, bản năng ban đầu thế mà trở về, bọn họ ... muốn khóc.
Ngọc Đế và Vương Mẫu đều không có chống lại loại cảm giác này, ngược lại cảm thấy rất thân thiết.
Không ngờ tới, hô hấp của bọn họ âm thầm tăng nhanh, lồng ngực lên xuống chập trùng, mục đích tự nhiên là muốn ngửi được mùi thơm này nhiều hơn, thơm quá, chỉ cần ngửi thôi cũng đã cảm thấy hạnh phúc rồi.
Ánh mắt Vương Mẫu không thể không rơi vào trong nồi, vẫn như cũ tỏa ra ánh sáng mẫu nghi thiên hạ, ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, giống như không bởi vì mùi thơm này mà làm thay đổi một chút nào, cứ trơ mắt lên nhìn vào Chanh Y dùng thìa, tao nhã múc thịt cuộn và rau trong nồi.
Trong nội tâm Chanh Y đang len lén cười một tiếng, đưa bát đựng đầy thức ăn đặt ở trước mặt Vương Mẫu, tiếp tục làm nũng nói: "Vương Mẫu nương nương, ngài cấp cho ta và Thất muội chút thể diện, nếm thử có được hay không vậy?"
Vương Mẫu trầm ngâm một lát, lúc này mới sửa sang lại y phục của mình, giữ lấy hình tượng, lạnh nhạt nói: "Thôi được rồi, ngươi cũng đã lấy thức ăn cho ta rồi, vậy ta sẽ cố gắng nếm thử đi."
"Ừng ực!"
Một bên đột nhiên truyền tới một tiếng nuốt nước miếng.
Sắc mặt Ngọc Đế bỗng nhiên quýnh lên, xấu hổ vội vàng xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía hai người, bên trong miệng phát ra một tiếng ho nhẹ, "Khụ khụ."
Chanh Y lập tức ngầm hiểu, chạy tới kéo Ngọc Đế tới, "Bệ hạ, nồi lẩu nhiều lắm, cùng ăn một chút đi a."
Sắc mặt Ngọc Đế như thường, ngồi ngay ngắn xuống, giơ ống tay áo lên: "Thịnh tình mời như vậy, vậy ta cũng chỉ có thể ăn, từ chối thì thiếu kính trọng rồi."
Một bữa lẩu ăn tới khói mù lượn lờ, từng khuôn mặt đều ửng hồng lên, thầm hô đã nghiền.
Đương nhiên, Vương Mẫu và Ngọc Đế vẫn là vô cùng chú trọng với hình tượng của mình, xem như món ngon ở trước mặt cũng không mất đi vẻ đúng mực, vẫn như cũ duy trì vẻ cao quý ưu nhã, tất cả thức ăn đều là Chanh Y gắp vào trong bát cho bọn họ, sau đó bọn họ lại làm ra vẻ "Cố mà ăn".
Ăn được một nửa, Vương Mẫu đột nhiên mở miệng nói: "Ngọc Đế, ngươi ăn ra thứ gì hay không?"
"Thứ gì?"
Ngọc Đế đang ăn như gió cuốn hơi sững sờ, vươn đôi đũa ra lật qua trong nồi, "Ngoài ăn ngon ra thì trong cái nối này còn có thứ gì?"
Khuôn mặt xinh đẹp của Vương Mẫu trầm xuống, uy nghim nói: "Ngươi bớt giả ngu cho ta nhờ, là đạo!"
Chanh Y một mặt mờ mịt, nhịn không được mở miệng hỏi: "Trong này có ... Đạo?"
"Quả thực là có." Ngọc Đế gắp một miếng thịt đưa vào trong miệng, nhai nhai nhấm nuốt một lát, sắc mặt đột nhiên trở nên ngưng trọng lên, "Đại đạo ba ngàn, việc ăn uống có liên quan đến sự tiếp nối của ngàn đời, tự nhiên là một cái đại đạo, năm đó Thực thần của Thiên Cung đi chính là đi con đường (đạo) này, có điều, so với nồi lẩu này, con đường (đạo) của Thực thần chắc là đi ngõ khác, biến thức ăn thành phân."
Sắc mặt của Chanh Y và Vương Mẫu đều thay đổi, yên lặng buông xuống đồ ăn gắp trong tay.
Con mắt Vương Mẫu đột nhiên trợn lớn một cái, quát lớn: "Ngọc Đế! Để đũa xuống, không được ăn nữa!"
"Đừng a, ta biết ta sai rồi." Ngọc Đế không có chút hình tượng nào bắt đầu cầu xin tha thứ, sau đó vội vàng nói sang chuyện khác, phân tích nói: "Cái gọi là Thực đạo, tuy rằng không bằng những đại đạo ẩn chứa cái uy hủy thiên diệt địa khác, nhưng là ... nhưng là cũng là một cái đại đạo vô cùng kinh khủng."
Chanh Y ngẩn người, cũng không có cảm giác gì a.
Hiếu hỳ mà hỏi: "Khủng bố tới mức nào?"
Đôi mắt Ngọc Đế hơi nheo lại, cười nói: "Lúc ngươi ăn nồi lẩu này, cảm thấy như thế nào?"
Chanh Y cố gắng nhớ lại, "Rất thỏa mãn, rất hành phúc, còn có ... hình như là ..."
Vương Mẫu nói bổ sung: "Có phải là nghĩ tới người làm ra loại thức ăn ngon này rất tốt, trong lòng thật sự rất muốn gần gũi và muốn kết giao bằng hữu với người đó phải không?"
"Hình như là như vậy." Con ngươi Chanh Y đột nhiên trừng lớn lên, sau đó sợ hãi nói: "Ý của nương nương là, ăn những món ăn này sẽ ảnh hưởng tới tư tưởng của người?"
"Đây chẳng qua chỉ là một phương diện rất nhỏ."
Ngọc Đế lắc đầu, nói tiếp: "Sở dĩ sẽ như thế là bởi vì trong lòng người làm ra loại thức ăn ngon này là có ý tốt, bởi vậy bên trong ẩn chứa đại đạo không có tính công kích ngược lại mang theo ý tốt, nhưng là ... một khi người này làm ra thức ăn có ẩn chứa sát ý, tuy rằng mùi vị cũng ngon như vậy, nhưng người ăn vào sẽ trở nên bạo ngược, còn nếu là làm ra đồ ăn ẩn chứa dục vọng, như vậy ... rất có khả năng trở thành khôi lỗi nấu cơm cho người!"
Chanh Y hít vào một ngụm khí lạnh, khó có thể tin nói: "Khủng bố như vậy sao?"