Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 433: CHƯƠNG 433: MỘT HÌNH TƯỢNG GIỐNG NHƯ BÀN CỔ ĐẠI THẦN

"Còn kinh khủng hơn nhiều so với điều này! Loại đạo này có thể trực tiếp ảnh hưởng tới đạo tâm của người!"

Giọng điệu của Vương Mẫu trở nên phức tạp nói: "Ăn uống là ham muốn bẩm sinh của con người, một khi ham muốn này được khuếch đại vô hạn, như vậy vì ăn một miếng loại món ngon này, có thể sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu gì của người làm ra món ngon này! Đạo của người này đã đạt tới một loại tình trạng vô cùng khủng khiếp, nếu như thật sự động tay động chân thì ta và Ngọc Đế lúc này đã bị mắc lừa rồi."

Ngọc Đế gật đầu, "Không sai! Đạo của ta không có gì đáng giá nhắc tới trước mặt người này, tùy tiện là sẽ bị đánh tan, cũng không biết Thánh Nhân năm đó có thể chống đỡ được hay không."

"Lạch cạch!"

Thịt mà Chanh Y gắp vào trong đũa đều bị dọa tới rơi vào trên mặt đất, tê cả da đầu, "Điều này, điều này, điều này ..."

Nàng ta biết Thất muội quen biết vị cao nhân này là rất không tầm thường, nhưng là tầm mắt của nàng hạn chế sức tưởng tượng của nàng, lúc này nghe được Ngọc Đế và Vương Mẫu phân tích một đợt, không nghĩ tới chỉ là ăn thôi mà cũng có môn đạo lớn như vậy, lập tức kinh động như gặp thiên nhân, tim mạch nhảy lên bình bịch.

"Không cần lo lắng, nếu như nói ra, người này rõ ràng không có ác ý, không chỉ không có việc gì, ngược lại rất có ích lợi đối với chúng ta." Ngọc Đế cười ha ha, thản nhiên gắp một miệng thịt thả vào miệng.

Bên trong đôi mắt Vương Mẫu thì mang theo vẻ sợ hãi thán phục, "Tuyệt đối không nghĩ tới, trên đời này thế mà thật sự có thể xuất hiện người ăn vạ nhầm xuất hiện người Cật đạo (Cật là ăn), trong thiên địa từ lúc nào lại xuất hiện thêm một vị Thánh Nhân?"

Chanh Y ở một bên ngu ngơ thật lâu, lúc này mới kiên trì nhỏ giọng nói: "Nương nương, cao nhân này chỉ sợ không chỉ có mỗi Cật đạo đơn giản như vậy."

Vương Mẫu ngạc nhiên hỏi: "Cớ gì mà nói ra lời ấy?"

"Ta nghe Thất muội nói..."

Lập tức, Chanh Y kể lại cố sự mà Tử Diệp kể kể lại một lần, nàng ta trước đó còn cảm thấy Tử Diệp có để thành phần phóng đại ở trong đó, nhưng lúc này lại có chút tin tưởng.

Theo Chanh Y kể lại, sắc mặt của Ngọc Đế và Vương Mẫu đều biến hóa không ngừng, đối với tâm cảnh của bọn họ, vậy mà đều có chút gánh không nổi, cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng lên, cuối cùng thi nhau hít vào một ngụm khí lạnh.

"Tê -- "

Tùy tiện thành tựu Công Đức Thánh thể, luyện hóa Diệt Thế Hắc Liên trở thành luân hồi, điêu khắc ra một bức tượng Phật lại trở thành mười tám tầng Địa Ngục, thành lập Nhân Hoàng và Phật giáo, bắn pháo hoa bắn chết hai tên Đại La Kim Tiên, kinh khủng nhất chính là ở hậu viện kia cùng với những cái rương chứa dụng cụ ăn đều là Tiên Thiên Linh bảo cực phẩm!

Đủ tất tần tất các loại, đều đang làm cho tâm lý của Ngọc Đế và Vương Mẫu tràn đầy khiếp sợ, xem như thân phận của bọn họ không tầm thường, kiến thức rộng rãi, nhưng là nằm mơ mà nói cũng không dám mơ thấy loại giấc mơ này, bởi vì quá không thực tế, hoàn toàn thoát khỏi sự tưởng tượng.

Cái này nào chỉ có Cật đạo, Thực đạo a, đây quả thực là muốn làm gì thì làm có phải hay không?

Sau khi Vương Mẫu hít vào một trận khí lạnh, càng là trực tiếp đứng dậy, run giọng nói: "Ngươi có chắc chắn ở trong hậu viện của cao nhân đó đều là linh căn không? Quýt, táo, những loại quả này đều trở thành linh căn?!"

Chanh Y gật đầu, "Vô cùng chính xác, Thất muội cho ta mấy quả quýt ta đã ăn hết, tuyệt đối đều là linh căn không sai được!"

Vương Mẫu nhìn về phía Ngọc Đế, xem như đã cố gắng khắc chế nhưng vẫn có thể nghe thấy sự run rẩy trong giọng nói của nàng ta, "Ngọc Đế, ngươi cảm thấy Đạo Tổ có thể điểm hóa linh căn không?"

"Hiển nhiên không thể!"

Ngọc Đế lắc đầu, hắn cũng đứng người lên, bắt đầu đi qua đi lại, hiển nhiên cực không bình tĩnh, "Linh căn tiên quả đều là tuân theo thiên địa mà sinh, làm tiên thiên chi vật, nói một cách khác, là theo Bàn Cổ khai thiên tích địa mà sinh ra, trừ khi ... người này giống như Bàn Cổ đại thần, có khả năng tạo vật!"

Nói theo một cách khác ... một hình tượng giống như Bàn Cổ đại thần tới từ thế giới Hồng Hoang?

Đáng sợ, khó hiểu!

Ba người đưa mắt nhìn nhau, ai cũng không nói gì, đang cố gắng tiêu hóa lấy sự chấn kinh trong lòng mình.

Mà xem như Vương Mẫu, lúc này cũng có chút hoang mang lo sợ, mở miệng hỏi: "Ngọc Đế, Đạo ... Đạo Tổ đi đâu rồi? Việc này hắn biết không?"

Ngọc Đế lắc đầu, "Ngươi cũng không phải không biết, hắn rời đi từ năm năm trước, cuối cùng chưa từng trở về, ngay cả liên lạc cũng đã mất."

Vương Mẫu ân cần mở miệng hỏi: "Thất muội ngươi có nói quan hệ giữa nàng và cao nhân tới mức như thế nào hay không? Nàng ta lỗ mãng như vậy, không có đắc tội người ta chứ?"

"Thất muội tự nhận là có quan hệ rất thân thết với cao nhân này, không dám đắc tội một chút nào."

Chanh Y lắc đầu, ngừng một chút nói: "Tuy nhiên ta nghe Thất muội từng đề cập tới, cao nhân cảm thấy rất hứng thú đối với những hạt giống đặc thù, còn bảo nàng ta để ý giúp một chút, muốn trồng ở trong hậu viện."

"Hạt giống đặc thù? Ta có!"

Vương Mẫu không do dự chút nào đưa tay lật một cái, trên hai tay hiện ra hai hạt giống, bên trong đôi mắt mang theo một chút tưởng nhớ, mở miệng nói: "Đây là hạt giống Bàn đào và Hoàng Trung lý, cao nhân đã muốn, vậy tranh thủ thời gian đưa tới tặng cho cao nhân mới đúng."

Chanh Y hơi sững sờ, có chút do dự, "Nương nương, cái này ..."

Nàng ta thế nhưng là biết rõ, nương nương thường xuyên ngắm nhìn hai hạt giống này tới ngẩn người, có thể nói hai hạt giống này chính là vật dẫn gánh chịu lấy hồi ức của nương nương, nó có ý nghĩa gì thì không cần phải nói cũng hiểu.

Vương Mẫu khoát tay áo, không có một chút vẻ không nỡ nào, thúc giục nói: "Không có gì mà phải do dự, nhân vật như cao nhân này, chúng ta có thể có cơ hội tốt như thế cũng không nhiều, có thể tặng đồ cho người ta là một chuyện đáng giá cao hứng của chúng ta, ngươi tranh thủ thời gian cầm đi đưa cho Thất muội ngươi!"

"Tuân mệnh!" Chanh Y khẽ gật đầu, nhận lấy hạt giống, vội vàng cất bước rời đi.

Nhìn vào bóng lưng rời đi của Chanh Y, Ngọc Đế và Vương Mẫu đưa mắt nhìn nhau, từ trong đôi mắt của nhau thấy được sự thận trọng.

Vương Mẫu nhịn không được kính nể nói: "Thật khủng khiếp, vị cao nhân mà Tử nhi quen biết này chỉ sợ sắp làm cho thế giới này long trời lở đất rồi."

"Thay đổi thiên địa đại thế ... cũng không biết là họa hay là phúc a."

Ngọc Đế thở dài một tiếng, ngồi xuống lần nữa, ánh mắt rơi vào trên nồi lẩu trước mặt, "Thịt cũng không còn nhiều lắm, rau củ cũng đừng lãng phí, a? Đây còn có rau hẹ a, ta phải nếm thử thật tốt."

...

Thời gian cứ trôi qua như dòng nước chảy, đảo mắt lại là năm ngày.

Lạc Tiên sơn mạch.

Sáng sớm.

Lý Niệm Phàm hoàn toàn như trước đây, thức dậy từ rất sớm, mở cửa phòng ra, khi thấy cảnh tượng náo nhiệt trong viện thì không thể không lắc đầu mà bật cười.

Đát Kỷ đang dìu dắt mọi người cùng nhau làm bánh bao.

Trong khoảng thời gian vừa qua tới nay, các nàng đều là hạ quyết tâm, mỗi ngày đều sẽ rời giường từ rất sớm, mục đích chính là vì cố gắng làm tốt bánh bao.

Tuy rằng, tiến triển là có, hơn nữa rất lớn, chí ít nhìn qua bề ngoài, hình thức đã rất tốt.

"Ca ca, ca ca, ngươi mau nhìn cái này của ta."

Long Nhi nhìn thấy Lý Niệm Phàm đi ra, lập tức đôi mắt sáng lên, lon ton chạy tới với một cục bột và nói một cách hào hứng: "Đoán xem đây là cái gì?"

Trong tay của nàng tự nhiên không phải bánh bao, mà là bắt đầu nhào nặn bột mì thành những hình dạng khác nhau.

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Đây là một con rắn nhỏ."

"Long, đây là Long!" Long Nhi lập tức vội lên, "Ngươi xem một chút, nó còn có bốn chân đây này."

"Niệm Phàm ca ca, ngươi nhìn cái này của ta." Niếp Niếp cũng cầm một người tí hon được nặn ra từ bột mì tới.

Lý Niệm Phàm lắc đầu và nói thật lòng: "Không giống, Long không giống, người tí hon, ít ra ta chưa từng thấy ai có khuôn mặt bị đánh tới phổng phao như thế này. "..." "

Sau đó, hắn nhìn lướt qua nồi hấp, phát hiện những bánh bao kia còn chưa kịp thả vào nồi, lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng nói: "Rất lâu rồi không có đi Lạc Tiên thành, buổi sáng hôm nay vẫn là đi Lạc Tiên thành ăn cơm đi."

Trong khoảng thời gian vừa qua, mỗi sáng sớm ngày nào cũng phải ăn bánh bao của đám người Đát Kỷ, tuy rằng không tính khó ăn, nhưng ăn cũng không ngon cỡ nào, mùi vị chưa bao giờ làm thay đổi, quan trọng là ăn không được ăn ít, mà ăn nhiều ngày như vậy, Lý Niệm Phàm quả thực cảm thấy rất nguy hiểm cần phải cải thiện cơm nước của mình một chút.

Long Nhi có chút rầu rĩ nói: "Đi Lạc Tiên thành? Ta vốn còn muốn hấp con tiểu long này a, cũng không biết mùi vị sẽ như thế nào?"

Niếp Niếp gật đầu nói: "Đúng vậy a, ta cũng muốn nếm tử người tí hon mà ta nặn ra này."

"Được rồi, những cái mà các ngươi nặn ra, mùi vị tám thành là không ngon tới cỡ nào, chờ trở về ta dạy cho các ngươi nên nặn như thế nào."

Lý Niệm Phàm cười xoa xoa đầu của các nàng, "Nếu như Nữ Oa nương nương năm đó nặn ra người giống như các ngươi nặn thì chỉ sợ ranh giới giữa nhân loại và yêu quái không còn nữa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!