Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 435: CHƯƠNG 435: ĐÂY LÀ TUNG CƠ DUYÊN ĐỂ CHƠI? XA XỈ, QUÁ XA XỈ!

Cổ Tích Nhu nhìn thấy đám mây của đối phương thì vội vàng cung kính nói: "Bái kiến Tử Diệp công chúa."

Sau đó đối với Tần Mạn Vân ở bên cạnh nói: "Mạn Vân, vị này chính là Thất công chúa của Thiên Cung, tranh thủ thời gian hành lễ."

Tần Mạn Vân lập tức nói ngay: "Mạn Vân bái kiến Thất công chúa."

"Hóa ra là Cổ tiên tử, các ngươi tốt." Tử Diệp đáp lễ rồi hỏi: "Các ngươi cũng tới bái phỏng Lý công tử sao?"

"Đúng vậy a."

Cổ Tích Nhu gật đầu, cười nói: "Nhưng thật ra thì vị đồ tôn này của ta nghĩ ra một cái ý tưởng, cố ý tới đây mời cao nhân."

"Ồ?" Tử Diệp đưa ánh mắt rơi vào trên người Tần Mạn Vân.

Cổ Tích Nhu nói tiếp: "Thất công chúa, nói tới, vị đồ tôn này của ta chính là quen biết cao nhân trước ta, ta ngược lại thật ra là dính lấy ánh sáng rất lớn của nàng ta."

"Hóa ra là như vậy." Sắc mặt của Tử Diệp lập tức ngưng trọng lên, thái độ đối với Tần Mạn Vân cũng không thể không trở nên khá hơn nhiều, "Nói như vậy hẳn là có hiểu biết đối với cao nhân rồi?"

"Không dám nói là hiểu, chỉ biết một chút sở thích của cao nhân mà thôi."

Tần Mạn Vân trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Tu vi của cao nhân sâu không lường được, hoàn toàn chính là lấy tư thái dạo chơi nhân gian mà cất bước, tuy nhiên tâm cảnh của cao nhân lại bình thản, không thích cũng không cần thiết đi tranh cường háo thắng với người, bởi vậy ... nếu đã là dạo chơi thì thích thú các hoạt động, trên thực tế, ta từng có may mắn bồi cao nhân đi tham gia hoạt động mấy lần, cao nhân đều rất hài lòng."

"Ngươi nói quả thực không sao, cao nhân thật ra thì ..."

Tử Diệp nhớ tới những lời mà Chanh Y nói với nàng, vẻ kính nể bên trong đôi mắt không thể che giấu được, cuối cùng vẫn là nuốt trở vào, mở miệng nói: "Cao nhân sớm đã siêu thoát thế giới này, đạt tới cảnh giới chân chính thích làm gì thì làm, hành vi của hắn chúng ta cũng không được tiến hành phỏng đoán, chỉ cần nhớ kỹ một điểm, đừng làm cho cao nhân cảm thấy không vui là được!"

Các ngươi chuẩn bị làm thế nào?

"Cao nhân đã từng dạy chúng ta hai loại thần khúc, chúng ta một mực còn chưa đàn tấu cho cao nhân nghe, năm mới cũng sắp tới rồi, chúng ta muốn nhân cơ hội này cử hành hoạt động, chuẩn bị rất nhiều nội dung đặc sắc mời cao nhân tới xem."

Tần Mạn Vân dừng một chút, mở miệng nói: "Lần này chúng ta tới, xem như là xem ý tứ của cao nhân, nếu như được thì phát ra lời mời."

"Chủ ý này quả thật không tệ." Tử Diệp cười gật đầu, nói tiếp: "Đã muốn biểu diễn cho cao nhân xem vậy tất nhiên không thể qua loa, thêm một suất của ta, nhất định phải tổ chức cho thật tốt!"

Cổ Tích Nhu và Tần Mạn Vân lập tức cười nói: "Có Thất công chúa tham gia, vậy hoạt động lần này chắc chắn có thể càng long trọng hơn."

Cổ Tích Nhu mở miệng hỏi: "Đúng rồi, Thất công chúa tới bái phỏng cao nhân cần làm chuyện gì?"

Tử Diệp trả lời: "Cao nhân không phải thích thu thập hạt giống sao? Ta mang hạt giống Bàn đào và Hoàng Trung lý tới cho cao nhân, hy vọng cao nhân có thể để mắt tới."

Bàn đào?

Hoàng Trung lý?

Không hổ là Thất công chúa của Thiên Cung a, chính là giàu nứt đó đổ vách, ngay cả cái này cũng có.

Con ngươi Cổ Tích Nhu và Tần Mạn Vân đều co rụt lại, cảm xúc đều bành trướng lên.

Hoàng Trung lý thì các nàng vẫn tương đối xa lạ, nhưng là cái danh của Bàn đào, thật có thể nói là như sấm bên tai, không thể không chấn kinh.

Nhất là Tần Mạn Vân, còn nhớ rõ, trước kia lúc nghe kể cố sự Tây Du ký, khi đó còn có ấn tượng cực kỳ sâu sắc đối với Bàn đào, tâm trí nhất là hướng về hiệu quả của Bàn đào, chỉ cảm thấy cách mình cực kỳ xa xôi.

Tuy nhiên bay giờ, cứ như vậy đột nhiên xuất hiện ở trước mặt mình, đây cũng giống như một đứa trẻ lớn lên nghe chuyện tiên nhân, bỗng một ngày được nhìn thấy tiên nhân thật sự thì mơ màng vô cùng.

Tất cả những thứ này đều là do cao nhân ban tặng a, bằng không chỉ dựa vào chính mình, không nói có thể tiếp xúc tới những thứ thứ thần kỳ bực này, chỉ là thành tiên thôi cũng chỉ sợ đều là mong muốn mà không thể nào thành hiện thực được a.

Cổ Tích Nhu liếm liếm bờ môi của mình, mở miệng nói: "Vậy ... Thất công chúa, Bàn đào ăn thật có thể trường sinh sao?"

"Có thể!" Tử Diệp mỉm cười, trong giọng nói mang theo một chút trêu chọc, để quả tim Tần Mạn Vân và Cổ Tích Nhu đập loạn lên, lại nghe nàng ta nói tiếp: "Chỉ cần một mực ăn, ăn tới đủ nhiều là có thể!"

Một câu tiếp theo lập tức để Tần Mạn Vân và Cổ Tích Nhu tỉnh táo lại rất nhiều.

Tử Diệp nhìn vào vẻ mặt của các nàng, nhịn không được nói: "Bàn đào có thể để phàm nhân thoát khỏi phàm thể, tương lai đắc đạo phi thăng, mặt khác, còn có hiệu quả kéo dài tuổi thọ, có thể trì hoãn Thiên Nhân Ngũ Suy của tiên nhân, chỉ là trì hoãn mà không phải trường sinh, bằng không, Hội Bàn đào chỉ cần tổ chức một lần là đủ rồi, chứ nào cần cứ phải cách mỗi ba ngàn năm mới mở lại một lần?"

Thiên đạo có thứ tự, con đường trường sinh nào có dễ dàng như vậy, chẳng qua chỉ là sống lâu năm hơn một chút mà thôi.

Cổ Tích Nhu và Tần Mạn Vân khẽ gật đầu, tỏ ra là đã hiểu, sợ hãi than nói: "Vậy cũng đã rất lợi hại rồi."

Đối với tiên nhân mà nói, Thiên Nhân Ngũ Suy tuyệt đối là một thảm họa rất đáng sợ, nói thế nào cũng làm người ta sinh ra sợ hãi, rất nhiều tiên nhân vì mạng sống, thậm chí có thể làm ra rất nhiều chuyện điên cuồng, bởi vậy có thể thấy được sự quan trọng của Bàn đào.

Dù sao ... mệnh tiên nhân thật sự là quá trân quý.

Cổ Tích Nhu nhịn không được nói: "Có thể trì hoãn bao lâu?"

Tử Diệp cười nói: "Như nói ở bên trong Tây Du ký, bao nhiêu năm thành thục là có thể kéo dài bấy nhiêu tuổi thọ, vừa đúng có thể tiếp nối."

Cổ Tích Nhu và Tần Mạn Vân lập tức thầm hô, thêm kiến thức.

Trong khi nói chuyện, Tứ Hợp viện chậm rãi xuất hiện ở trong tầm ămts của ba người, các nàng lập tức nghiêm mặt lại, mắt lộ ra vẻ thành kính, không còn nói chuyện với nhau.

Đây chính là nơi ở của tồn tại có thể so với Bàn Cổ đại thần a!

Ngọn núi này sau này chính là ... Đệ nhất Thánh sơn vừa là đất lành lại vừa có thần ở!

Tử Diệp ở trong lòng nghĩ tới, Tần Mạn Vân thì hít sâu một hơi, chậm rãi tiến lên, thận trọng đưa tay, gõ đông đông đông ba cái.

"Xin hỏi Lý công tử có ở nhà không?"

"Khách tới sao? Ta đi mở cửa!"

"Cộc cộc cộc."

"Kẹt kẹt."

Người mở cửa là Long Nhi, trên mặt của nàng còn dính lấy một chút bột mì, nghiễm nhiên thành một còn mèo mướp, nhìn vào mọi người ở ngoài cửa, cười nói: "A ... là Tử Diệp tỷ tỷ, mời vào đi."

Tử Diệp và Cổ Tích Nhu đều cười nói: "Long Nhi, ngươi tốt a."

Sau đó, các nàng cất bước đi vào Tứ Hợp viện, vừa vào đập vào mắt là thấy cảnh tượng bận rộn của mọi người ở trong viện, trong không khí có bột mì màu trắng bay bổng mà qua, trên mắt đất cũng nhiễm lấy màu trắng, có vẻ hơi hỗn loạn.

Lý Niệm Phàm và mọi người đang xoa nắn bột mì nhão, lại thêm nước lại nhào bột mì, trên bàn còn trưng bày các đồ vặt được nặn ra từ bột mì.

Mà Tiểu Bạch thì giơ hai tay lên, biến thành máy hút bụi, "Ong ong ong" đang đuổi theo bùi bột mì đầy trời, làm công việc dọn dẹp.

Ba người Tử Diệp nghĩ tới vô số cảnh tượng, lại duy chỉ có không nghĩ tới vừa mới vào cửa thế mà lại thấy cảnh tượng này, nhất là khi nhìn thấy bột mì bay khắp nơi, khóe miệng đều không kìm lòng được mà há ra.

Đây là bột mì, đây rõ ràng chính là cơ duyên vô thượng a!

Nếu như là người tu tiên, thậm chí là tiên nhân tới nơi này, nhìn thấy bột mì đầy trời này, sợ rằng mắt sẽ trợn tới muốn nứt ra, như nhặt được chí bảo, sau đó thi triển thủ đoạn, có thể thu được bao nhiêu thì thu bấy nhiêu.

Đây là tung cơ duyên để chơi? Xa xỉ, quá xa xỉ!

Các nàng lại nhìn về phía đám người Đát Kỷ, thấy vẻ mặt các nàng như thường, giống như tuyệt không đau lòng.

Cao nhân như vậy còn chưa tính, các ngươi từ lúc nào mà cũng biến thành phá của như vậy rồi?

"Hồng hộc!"

Tần Mạn Vân đã không tự chủ được hô hấp tăng nhanh, nhìn vào bột mì thổi qua trước mặt của mình, thậm chí yên lặng há miệng mình thành chữ O tới gia tăng lực hút vào.

Có thể hút bao nhiêu thì hút bấy nhiêu đi, người no bụng không biết người chết đói, lãng phí đáng xấu hổ a!

Lý Niệm Phàm nhìn về phía người tới chơi, lập tức cười, mở miệng nói: "Nha, Mạn Vân cô nương cũng tới, thế nhưng là rất lâu rồi không gặp nha."

Tần Mạn Vân vội vàng chắp tay hành lễ, "Đúng vậy a, Mạn Vân bái kiến Lý công tử."

Cổ Tích Nhu và Tử Diệp cũng vội vàng nói: "Lý công tử, không mời mà tới, làm phiền rồi."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, "Ha ha, không phiền hà gì ở đây cả, trong nhà tương đối loạn, làm các ngươi cười chê rồi."

"Không ... không cười chê." Giọng nói của Cô Tích Nhu có chút đắng chát chát.

Là chúng ta để ngài chê cười mới đúng, đời này đều chưa từng gặp qua người bởi vì cơ duyên quá nhiều mà vung vẩy khắp nhà thế này, một lần tới này thật sự là được tăng thêm kiến thức, được mở rộng tầm mắt a.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!