Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 436: CHƯƠNG 436: LÝ NIỆM PHÀM NÔNG DÂN ĐỦ TIÊU CHUẨN

Lý Niệm Phàm mời gọi, "Ngồi, tranh thủ thời gian ngồi đi, Tiểu Bạch trước tiên đóng lại hình thức máy hút bụi lại, tranh thủ thời gian dâng trà cho khách đi."

"Tuân mệnh, chủ nhân tôn quý của ta."

Lập tức, Tiểu Bạch cộc cộc cộc đi pha trà.

Đám người Tử Diệp thì nhìn vào phương hướng của Lý Niệm Phàm, ánh mắt rơi xuống mặt bàn đầy những miếng bột được bóp thành những hình thù khác nhau.

Chỉ liếc mắt một cái lại để cho trong lòng của bọn họ hơi nhảy một cái, chỉ cảm thấy bột mì dường như có sự rung động của sinh mệnh, lúc nào cũng có thể sẽ sống tới, tuy nhiên lúc tập trung nhìn vào, cái loại cảm giác này lại biến mất, tuy nhiên khí tức vẫn không tầm thường.

Trên bàn kia có nặn hình người cũng có hình các loại động vật, có của Lý Niệm Phàm nặn cũng có những người khác nặn, tuy nhiên cái này rất dễ là có thể nhìn ra, dù sao những người khác nặn đều quá xấu, không chỉ có xấu mà là vô cùng thảm, chênh lệch quá rõ ràng.

Tử Diệp cẩn thận nhìn chằm chằm vào một cái hình người mà Lý Niệm Phàm nặn, lại chỉ có thể cảm nhận được một cỗ khí tức mờ mịt, điều này nói rõ, cảnh giới của mình thật quá thấp, căn bản không đủ để đi cảm nhận được đại đạo trong đó.

Trong cục bột này chắc chắn có ẩn chứa một loại đại đạo nào đó, nó vượt xa sự hiểu biết của Tử Diệp, không chỉ có như thế, loại đại đạo này khác với những tác phẩm khác của cao nhân, không thể hiện ra ngoài mà là hướng nội, xem như cố ý đi cảm ngộ cũng khó có thể đạt được, cao nhân đây không giống như là đang truyền đạo, mà giống như là đang ... tạo vật!

Có thể nào cục bột này là một loại ... Linh bảo rất lợi hại?

Tử Diệp suy đoán ở trong lòng, lại vào lúc này, Lý Niệm Phàm rất tự nhiên đưa những hình người kia vào bên trong nồi hấp, hấp ....

Lý Niệm Phàm thấy Tử Diệp nhìn vào nồi hấp, dáng vẻ ngơ ngác, nhịn không được cười nói: "Tử Diệp tiên tử, nhìn cái gì vậy? Thích hình người này sao?"

Tử Diệp lấy lại tinh thần, vội vàng nói: "Lý công tử nặn ra hình người này thật là có vận vị, không tự chủ được nên muốn nhìn thật kỹ một chút."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, lắc đầu nói: "Thật ra thì ăn vào sẽ càng thú vị hơn, nếu như Tử Diệp tiên tử thích, chờ một chút tặng ngươi là được."

Lúc này, Tiểu Bạch đã bưng khay, bưng trà lên, cũng bày ra một chồng đĩa hoa quả, "Các vị khách nhân mời từ từ dùng."

Ba người ba miệng một lời nói lời cảm tạ, "Tạ hơn Tiểu Bạch."

Sắc mặt của các nàng hơi có chút ngượng ngùng, vì chính hành vi ăn nhờ ở đậu của mình mà cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Đát Kỷ lấy khăn tay ra và cẩn thận lau tay cho Lý Niệm Phàm, cả hai bước đến và ngồi xuống cùng nhau.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Các ngươi tới có chuyện gì không?"

Tần Mạn Vân tổ chức lại ngôn ngữ một chút, lúc này mới lên tiếng nói: "Lý công tử, thật ra thì lần này tới là muốn mời công tử tham gia hoạt động năm mới do người tu tiên tổ chức."

Lý Niệm Phàm lộ ra vẻ mặt chợt hiểu, cảm thấy thú vị nói: "Ha ha, như vậy vừa khéo, hôm nay ta vừa mới nghe thấy người ta bàn tán về việc này, người tu tiên từ lúc nào đã bắt đầu để ý tới năm mới như phàm nhân rồi?"

Tần Mạn Vân thấy Lý Niệm Phàm cười, giống như không có ý định bài xích, tinh thần lập tức chấn động, mở miệng nói: "Thật ra thì ... cũng là chợt có ý nghĩ, mọi người cảm thấy tu tiên thật tịch mịch, bởi vậy muốn tụ họp một chút, làm một số hoạt động, lại vừa đúng là năm mới sắp tới gần cho nên dứt khoát nhân dịp tổ chức luôn."

Dừng một chút, nàng ta cắn môi lại nói: "Ngoại trừ đấu pháp ra, còn có biểu diễn nhạc, tới lúc đó, cũng có tiết mục đánh đàn của ta."

"Ngay cả ngươi cũng lên đài biểu diễn?"

Lý Niệm Phàm kinh ngạc nhìn vào Tần Mạn Vân, thân phận của nàng cũng không thấp a, có thể để cho nàng xuất đầu lộ diện, xem ra hoạt động lần này có qua trình chắc là rất cao a.

Tần Mạn Vân gật đầu, mong đợi nói: "Lý công tử có muốn tới không? Thập Diện Mai Phục và Cao Sơn Lưu Thủy mà công tử tặng cho ta, ta đều cố gắng luyện tập."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Mạn Vân cô nương cũng nói như vậy rồi, ta tự nhiên không có đạo lý không đi."

Tần Mạn Vân và Cổ Tích Nhu mừng rỡ, vội vàng nói: "Vậy tới lúc đó chúng ta sẽ tới đón công tử."

Lý Niệm Phàm cười ha ha, có chút tự đắc nói: "Không cần khách khí như vậy, bây giờ ta thế nhưng là cũng không cần dựa vào linh chu của các ngươi."

Tử Diệp ở một bên khẽ thở dài trong lòng, cảm thấy có chút cô đơn và luyến tiếc.

Nếu như có đầy đủ bảy tiên nữ, bảy người cũng có thể lên sân khấu dâng một bộ nhạc vũ hoàn chỉnh cho cao nhân, bây giờ chỉ dựa vào chính mình, lại là có chút không lấy ra được.

Nàng ta đưa tay hơi lật một cái, trên đó xuất hiện hai hạt giống, mở miệng nói: "Lý công tử, ta nghe nói công tử đang tìm kiếm cây ăn quả đặc thù để bổ sung vào hậu viện của chính mình, một lần tình cờ tìm được hai hạt giống, công tử xem một chút xem sao?"

"Ồ? Ta xem một chút."

Lý Niệm Phàm lập tức nổi lên hứng thú, từ trong tay Tử Diệp nhận lấy hạt giống, quan sát cẩn thận.

Kích thước của hai hạt giống này không kém nhau bao nhiêu, đều tương đối sung mãn, tuy nhiên một cái hình vuông vức, một cái thì lại có rất nhiều đường vây sâu và lỗ nhỏ, nhìn hơi khô héo, hiển nhiên đã tồn đại được một khoảng thời gian.

May hoàn cảnh ở thế giới tu tiên còn tốt, khắp nơi đều là linh khí, nếu như đặt ở kiếp trước, hai hạt giống này tuyệt đối chết tới mức không thể chết thêm.

"Hạt giống tốt, đây là hạt giống tốt a!"

Lý Niệm Phàm đưa tay lên, cẩn thận sờ lên, khóe miệng không khỏi nở nụ cười, "Một cái là đào, một cái là mận, hơn nữa đều là hàng thượng phẩm, Tử Diệp tiên tử, thật sự là có lòng, cảm tạ.

Hóa ra Bàn đào gọi là đào, Hoàng Trung lý gọi là mận, thụ giáo.

"Lý công tử khách khí, hạt giống cây ... cây đào này và hạt giống cây mận kia, xem như đưa cho ta ta cũng không biết trồng, chỉ có thể đi tặng thôi."

"Cho ta vậy ngươi xem như là cho đúng người, tốt xấu gì ta cũng là một tên nông dân đủ tiêu chuẩn, muốn trồng được hạt giống này cũng không khó!" Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, "Chờ sau này kết xuất quả, quả đào và quả mận chắc chắn không thể thiếu Tử Diệp tiên tử."

Trồng linh căn, trồng Bàn đào, trồng Hoàng Trung lý, trên đời này có ai làm được những việc kinh thiên động địa như vậy?

Tuy nhiên ... cao nhân tự xác định mình chỉ là một nông dân đủ tiêu chuẩn?

Cao nhân chính là cao nhân, ngay cả thủ đoạn trang bức cũng cao như thế.

Tử Diệp ở trong lúc kích động đồng thời còn vô tình bị đả kích một lần, giữ nụ cười mỉm, "Ha ha vậy trước tiên cáo ơn Lý công tử."

Lý Niệm Phàm thu hạt giống vào, chuẩn bị dành thời gian để gieo trồng xuống, đột nhiên tâm niệm vừa động, hiếu kỳ nói: "Đúng rồi, tình huống của Thiên Cung như thế nào rồi?"

Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Tử Diệp hơi có trầm xuống, thở dài nói: "Còn chưa có chút tiến triển nào, tuy nhiên đáng được ăn mừng chính là, ta gặp được Nhị tỷ."

"Nhị tỷ của ngươi?" Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, âm thầm thảo luận về mối quan hệ, Nhị tỷ há không phải chính là tiên nữ thứ hai bên trong bảy tiên nữ?

Lợi hại, làm sao không có đi theo tới a, thật tuyệt khi cho ta xem thêm các nhân vật trong truyền thuyết a.

Tử Diệp rất tự giác trả lời nghi ngờ trong lòng của Lý Niệm Phàm, mở miệng nói: "Ừm, tuy nhiên nàng ta nhận lấy ràng buộc, trước mắt còn chưa có biện pháp rời khỏi Thiên Cung."

"Hóa ra là như vậy." Lý Niệm Phàm gật đầu, thuận miệng hỏi: "Vậy chúng ta có thể đi Thiên Cung không?"

Lý Niệm Phàm chỉ là thuận miệng hỏi một câu, nhưng để tâm trạng Tử Diệp đột nhiên siết chặt, trong lòng không tự chủ được bắt đầu cuồng loạn lên, vừa khích động lại vừa lo lắng, một nháy mắt nghĩ tới rất nhiều rất nhiều, ngay cả hô hấp cũng không thể nào không chế được mà bắt đầu dồn dập lên.

Cao nhân đây là bắt đầu thực sự để ý tới Thiên Cung rồi sao? Nếu như cao nhân tới đó, nói không chừng có biện pháp để cho mọi người thức tỉnh lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!