Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 443: CHƯƠNG 443: THẬT LÀ NGỌC ĐẾ VÀ VƯƠNG MẪU NƯƠNG NƯƠNG!

Lập tức, tốc độ của hai người tăng nhanh, càng bơi càng xa.

Một canh giờ sau, hai người tới bên dưới một hòn đảo nhỏ trên biển, sau đó bắt đầu chậm rãi nổi lên mặt nước.

"Nghĩ phụ, tới rồi sao?" Ngao Phong kích động tới mặt đỏ rần, hai mắt tỏa ánh sáng, giống như đã thấy một cái linh căn đang ở trước mắt.

Ngao Thư vui mừng gật đầu, "Đúng vậy a, Phong nhi, tới rồi."

"Vậy còn chờ gì? Linh căn, ta tới rồi!"

Ngao Phong hét lớn một tiếng, từ mặt biển xông ra, nhấc lên một trận bọt nước, sau đó giật mình trong lòng, lúc này mới phát hiện, chính mình thế mà đã không hiểu ra sao cả rơi vào trong vòng vây.

Bốn người đứng lơ lửng trên không đồng dạng ở bốn phía, mà hắn vừa mới xông đi lên, vừa đúng rơi vào vị trí giữa bốn người này, nụ cười trên mặt lập tức tắt nắng dần đều.

Đát Kỷ trong tay ôm lấy tiểu hồ ly, khuôn mặt lạnh lùng, Hỏa Phượng nhếch miệng nở ra nụ cười trêu tức, tóc đỏ tung bay lên, Ngao Thành và Ngao Vân thì một bộ vận sức chờ phát động, dáng vẻ chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ.

Ngao Phong lập tức muốn rách cả mí mắt, gào thét một tiếng thì chui vào trong biển, "Nghĩa phụ, có mai phục! Mau bỏ đi!"

"Ầm ầm!"

Tuy nhiên, hắn vừa mới tiến vào mặt biển, biển cả đột nhiên bùng lên, luồng khí kinh khủng tạo thành một cơn lốc xoáy lên tận trời, kèm theo đó là một trận tiếng long ngâm, rồi sau đó bị một cỗ lực đẩy đẩy ra khỏi mặt biển đen.

Ngay sau đó Ngao Thư rưng rưng phá hỏng mặt biển, mở miệng nói: "Phong nhi, thật xin lỗi, nghĩa phụ đã để ngươi thất vọng rồi."

Đầu óc Ngao Phong đã nổ ầm ầm, căn bản không đủ sức để suy nghĩ chuyện này đến cùng là chuyện gì xảy ra, chỉ có thể khó có thể tin quát ầm lên: "Nghĩa phụ! Đây là tại sao?!"

Ngao Thư mở miệng nói: "Phong nhi, ta đây là vì muốn tốt cho ngươi!"

"Ngươi nói như vậy là có ý gì? Ngươi rõ ràng chính là đang muốn mưu hại ta!"

Thân thể Ngao Phong rung động lên, đã biến thành một con Hắc Long, thét dài một tiếng, thân thể quẫy một cái, chuẩn bị chạy thục mạng về phía nơi xa.

Nó vẫn rất tự hiểu rõ, biết loại tình huống này căn bản không có khả năng giao thủ, liều mạng trốn thì còn có hy vọng.

"Đi được sao?"

Hỏa Phượng liếm liếm môi đỏ của chính mình, đưa tay vung lên, Khổn Tiên thằng rời khỏi tay, giống như linh xà, quấn quanh về phía Ngao Phong mà đi.

Ngao Phong biết sự lợi hại của Khổn Tiên thằng là như thế nào, vừa mới hoảng sợ quay đầu lại thì miệng rồng mở ra, một miếng vảy Long màu xanh lục từ miệng bay ra, đón gió mà nở lớn, thế mà biến thành một cái tấm chắn vảy long, tỏa ra ánh sáng, thế mà ngăn cản được Khổn Tiên thằng.

Ngay vào lúc hắn chuẩn bị tiếp tục trốn ra xa, trên bầu trời, một cái ấn lớn như ngọn núi nhỏ hướng về đầu của hắn đè xuống!

Giọng nói của Ngao Thư chậm rãi truyền ra, "Phong nhi, vi phụ khuyên ngươi từ bỏ chống cự."

"Phốc."

Ngao Phong không có bị đập trúng, nhưng là dưới sự phẫn nộ đan xen, rõ ràng phun ra một ngụm máu.

Cũng vào lúc này, Ngao Thành và Ngao Vân đều xuất thủ, sóng lớn ngập trời, hội tụ về phía Ngao Phong, đảo mắt một cái đã tạo thành một quả cầu nước, nhốt Ngao Phong vào bên trong, mặc kệ Ngao Phong ở bên trong có giãy giụa như thế nào đi nữa thì cũng khó có thể tránh thoát mà ra.

Đát Kỷ lấy hồ lô màu vàng kim ra, bấm pháp quyết, lập tức ánh sáng bắn ra, chiếu vào trên người của Ngao Phong, cưỡng ép hấp thụ nguyên thần của hắn.

Ở một bên, trong tay Hỏa Phượng lấy ra một quả quýt, thuận tay ném lên, ném cho Ngao Thư, "A, đây là ban thường của ngươi lần này."

Ngao Thư lập tức vui sướng cười nói, "Đa tạ Hỏa Phượng tiên tử."

Bên trong quả cầu nước, Ngao Phong nhìn thấy cảnh tượng này, hận không thể trừng cho tròng mắt của mình lồi ra ngoài, căn bản không thể tin được sự thật đang diễn ra ở trước mắt, giọng nói thêm thảm tới cực điểm, "Ngao Thư, ngươi chỉ vì một quả quýt mà bán ta đi?!"

"Phong nhi, ta đây là vì muốn tốt cho ngươi, sau này ngươi chắc chắn sẽ hiểu được dụng tâm đau khổ của ta."

"Ta nhổ vào! Ngươi còn không biết xấu hổ sao? Ngươi quả thực không phải người, không ngươi quả thực không phải Long, ngươi là nỗi sỉ nhục của Nam Hải Long tộc chúng ta!"

Đúng vào lúc này, hai con Kỳ Lân đang ung dung lắc lư đi tới, nhìn thấy một màn này, đều là bước chân dừng lại, khiếp sợ nhìn thấy tất cả cảnh tượng xảy ra trước mắt.

Một con Kỳ Lân trong đó cảm thấy có chút sợ, "Không tốt, Lân Chu trưởng lão, tình huống này dường như có chút không đúng! Cơ duyên như lời ngươi nói dường như bị người nhanh chân tới trước."

"Chớ hoảng sợ, chỉ cần ngươi thức thời, cơ duyên vẫn sẽ có." Dứt lời, chân trước của Lân Chu giơ lên, không có dấu hiệu báo trước nào, đá vào mông Kỳ Lân kia.

"Ầm!"

Kỳ Lân này bởi bất ngờ mà không đề phòng, lập tức bị đá bay tới gần đám người Đát Kỷ.

Trên mặt đám người Ngao Thành mang theo vẻ cười lạnh, khí thế cũng là trong nháy mắt khóa chặt nó lại.

Khuôn mặt của Kỳ Lân kia hiện ra vẻ hoang mang cực độ, không thể tin được nhìn vào Lân Chu, "Lân Chu trưởng lão, ngươi, ngươi ..."

"Ta là nội ứng!"

...

Hôm nay.

Một đám tường vân từ không trung bay tới, nhẹ nhàng đáp xuống chân núi Lạc Tiên sơn mạch.

Sau đó bốn đạo thân ảnh chậm rãi hiển hiện ra, chính là bốn người Ngọc Đế.

Bọn họ do dự thật lâu, cuối cùng vẫn là quyết định cả nhà tổng động viên thành đoàn tới bái phỏng cao nhân.

Chủ yếu chính là bởi vì bọn họ quá muốn biết biện pháp phá vỡ phong ấn, lúc này mới không kìm nén sự nóng lòng của mình được mà chạy tới.

Tử Diệp nhịn không được mở miệng nói: "Nương nương, ngươi nói cao nhân sẽ nói cho chúng ta biết biện pháp sao?"

Vương Mẫu lắc đầu, "Không biết, cố gắng hết khả năng thử một lần đi, thứ mà ta bảo ngươi chuẩn bị mang theo không?"

Tử Diệp khẽ gật đầu, cười nói: "Mang theo a, vẫn là nương nương có chủ ý, có thể nghĩ tới việc mang theo Thất Thải Hà y này làm lễ vật."

Thất Thải Hà y là một chiếc váy được dệt thành từ những đám mây trên bầu trời, dùng cũng không phải là những đám mây bình thường, mà là những đám mây được chiếu sáng bởi ánh sáng đầu tiên của thiên địa trong một nghìn năm, sau đó được dệt cẩn thận bởi nhiều tiên nữ, tuy rằng không tính là Linh bảo, nhưng được cái rất đẹp, uy nghiêm và cao quý, có thể hiển lộ khí chất rõ ràng ra tới cực hạn, là tượng trưng cho thân phận.

Đối với nữ tử mà nói, phòng ngự gì đó đều có thể xem nhẹ, duy chỉ có bề ngoài xinh đẹp thì đều không thể không xem nhẹ, bởi vậy ... Thất Thải Hà y có lực hấp dẫn đối với nữ tử mà nói thì quả thực chính là cấp bậc thần vật, không ai có thể chống đỡ nổi.

Mà lần này, ở sau khi hiểu rõ tình huống của Lý Niệm Phàm, Vương Mẫu không do dự chút nào lấy Thất Thải Hà y trân tàng ở Thiên Cung ra, hơn nữa một lần lấy ra chính là bốn bộ, Đát Kỷ, Hỏa Phượng, Niếp Niếp và Long Nhi mỗi người một bộ!

"Ha ha, đây được gọi là chiến lược quanh co vòng vèo, lấy cảnh giới của cao nhân tự nhiên không thèm để ý tới bất kỳ thứ gì của chúng ta, nhưng là lấy được niềm vui người bên cạnh cao nhân thì đây cũng là tương đương với một nửa thành công." Ngọc Đế mỉm cười, "Điểm này là do ta nghĩ ra được!"

"Bệ hạ anh minh."

Trong khi nói chuyện, bốn người đã đi tới trước Tứ Hợp viện, không hẹn mà trong lòng đều siết chặt lại, vội vàng thu liễm tâm tình của mình, trong đầu diễn hóa ra vô số lần cảnh tượng lại diễn hóa ra thêm lần nữa, đề cao tâm tính, để phòng chính mình không cẩn thận mà để lộ ra sơ xuất.

Tử Diệp thì đi tới phía trước, rất cung kính gõ ba cái đông đông đông.

"Tới."

Giọng nói của Lý Niệm Phàm truyền ra, sau đó thì tiếng kẹt kẹt phát ra, từ bên trong cửa thò đầu ra ngoài.

"A, Tử nhi cô nương, Chanh nhi cô nương?"

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên nhìn vào người tới, sau đó kinh ngạc nói: "Chanh nhi cô nương thế mà ra khỏi được Thiên Cung."

Hắn lại nhìn về phía môtn nam một nữ có khí chất bất phàm đi theo mà tới kia, trong lòng không thể không khẽ nhúc nhích, sinh ra một loại ý nghĩ làm cho người phải khiếp sợ.

Khí chất một nam một nữ này quá bất phàm, nhìn cũng không có bao nhiêu tuổi tác, trong mắt lại viết đầy cố sự, có một loại khí tức cao quý, hiển nhiên là người có địa vị cao, Tử Diệp và Chanh Y lập tức biến thành nhân vật thị nữ.

Chanh Y cười nói: "Lý công tử, chúng ta ngẫu nhiên đạt được cơ duyên, may mắn có thể thoát khốn, vị này là Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương."

Thật là Ngọc Đế và Vương Mẫu nương nương!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!