Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 444: CHƯƠNG 444: NÊN ĐỂ THỰC THẦN TỚI HỌC HỎI KINH NGHIỆM Ở CHỖ LÝ CÔNG TỬ.

Hai cái đùi lớn này thế mà cũng thoát khốn rồi? Hơn nữa làm sao lại đích thân tới đây?

Trâu bò a, lúc này mới mấy ngày a, thế mà tập thể thoát khốn (Khốn là nhốt là vây...)

Chính mình phải bình tĩnh, càng là đại lão lớn thì càng không thể biểu hiện quá khiêm tốn, bằng không sẽ chỉ bị người ta xem thường, ta là Thánh Nhân công đức (Đổi thành Công Đức Thánh Nhân), ta sợ ai?

Con ngươi Lý Niệm Phàm đột nhiên co rụt lại, tâm niệm vội chuyển, sau đó hơi hít sâu một hơi, mặt mỉm cười, "Khách quý, khách quý a, Niệm Phàm bái kiến Ngọc Đế bệ hạ và Vương Mẫu nương nương, mau mau mời vào."

"Vậy thì làm phiền." Ngọc Đế chắp tay, sau đó nghiêm mặt nói: "Hạo Thiên bái kiến Công Đức Thánh Nhân."

Lý Niệm Phàm sững sờ, nói ngay: "Bệ hạ, ngươi quá khách khí."

Ngọc Đế lại là ngưng trọng nói: "Lý công tử, Công Đức Thánh Nhân thế nhưng là đạt được mảnh thiên địa này tán thành, trên đời này còn chưa từng xuất hiện qua, so với ta người Ngọc Đế này chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn."

Lý Niệm Phàm ngược lại là có chút xấu hổ, ngượng ngùng nói: "Ta cũng chỉ là may mắn mà thôi, thật ra thì nói ra thật xấu hổ, căn bản cũng không có làm ra chuyện có lợi cho thiên địa gì, không hiểu ra sau cả liền cho ta nhiều công đức như vậy, ta cũng là rất bất đắc dĩ a."

Lý Niệm Phàm cũng là lời thật việc thật mà nói, hắn rất muốn nói, đây chẳng qua chỉ là bàn tay vàng của ta mà thôi.

Ngọc Đế và Vương Mẫu đều trầm mặc.

Tuy rằng trước khi tới, Tử Diệp và Chanh Y đã liên tục nhắc nhở, cao nhân thích trang bức, nhất là trong lúc không để ý mà nói ra, sẽ rất có tính chất chọc tâm trạng người, tuy nhiên khi đối mặt thật sự, mới biết được chọc tâm trạng người tới cỡ nào.

Ngươi cũng đã bổ nhiệm Nhân Hoàng, thay đổi Tuyệt Địa Thiên Thông, làm lại Địa Phủ, để Thiên Cung từng bước khôi phục lại, ngươi cái này gọi là không làm ra chuyện gì có lợi cho thiên địa?

Ngươi đừng có hạ thấp bản thân mình như vậy được không?

Cho ngươi công đức mà ngươi còn cảm thấy bất đã dĩ?

Ta cũng muốn được bất đắc dĩ như vậy a, nhưng ta thật móa nó bất đắc dĩ a!

Ngọc Đế ngăn chặn sự sụp đổ trong nội tâm của chính mình, cười nói: "Ha ha, bất kể như thế nào, Lý công tử đã là Công Đức Thánh Nhân, tự nhiên nên đạt được sự tôn trọng của người trong thiên hạ."

"Quá khen, quá khen." Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, nhìn vào Ngọc Đế này lập tức thuận mắt hơn rất nhiều.

Người bản thân ở địa vị cao chính là không giống a, đạo lý đối nhân xử thế chơi tới rất tốt a, ở chung để cho người ta thoải mái.

Hắn lập tức đưa mọi người vào trong nhà, cất cao giọng nói: "Tiểu Bạch, khách quý tới, nhanh, lấy trà sữa mới nhất ra lại bưng lên mâm trái cây."

"Tuân mệnh, chủ nhân của ta." Tiểu Bạch lĩnh mệnh đi làm.

Lý Niệm Phàm nói tiếp: "Ngồi, mời mọi người ngồi, nhà của ta đơn sơ, không so được Thiên Cung, còn xin các vị tạm chấp nhận một chút."

"Ha ha, không sao, không sao." Vương Mẫu và Ngọc Đế đều khoát tay áo, cảm giác tâm tính của mình có chút đóng băng.

Cả nơi này của ngươi đều là Linh bảo còn chưa tính, chỉ ngay cả cái ghế dưới mông chúng ta ngồi này cũng nguyên cái đều là dùng linh căn mà làm thành, bảo tọa của Ngọc Hoàng đại đế ta cũng không có được xa xỉ như vậy, ngươi nói với ta đơn sơ sao?

Thiên Cung nào dám so với nơi này của ngài a! Nói đùa, chắc là nói đùa.

Chẳng mấy chốc, Tiểu Bạch thuận tay bưng khay lên, bưng trà sữa và hoa quả đi tới.

So với rượu và trà mà nói, trà sữa có vẻ kém nguyên chất hơn rất nhiều, quá đậm đặc, không trong trẻo, mà có màu sắc lộng lẫy, trong đó hình như còn có một chút xíu bọt khí nho nhỏ.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Lần này là vị nho, có chút chua, hy vọng các vị có thể uống được."

Vương Mẫu nhận lấy trà sữa, cầm vào tay cảm thấy ấm áp, cười nói: "Những món ngon ở chỗ Lý công tử thế nhưng là để Tử nhi khen không dứt miệng, chắc chắn có thể uống được."

Dứt lời, nàng ta nhìn ông hút trong cốc một chút, ống hút này là loại to, nhìn có chút khí thế, há mồm ngậm vào, hơi khẽ hút.

Mùi thơm của trà sữa lập tức để ánh mắt của nàng sáng lên, một loại cảm giác trơn nhẵn trước nay chưa từng có quấn quanh lấy đầu lưỡi của mình, cảm giác mịn như tơ lụa vậy, chảy xuôi ở trong miệng của mình, giọt giọt đều thơm mát, kích thích vị giác của chính mình.

Khó có thể tưởng tượng, trên thế giới lại có hương vị thơm ngon tới như vậy, quả thực có thể nói là độ ngon đã được phát huy đến tột cùng.

Ngay sau đó, nàng ta lại nhịn không được hút lần thứ hai.

Hút thứ hai sử dụng lực hút phải lớn hơn so với hút thứ nhất, theo khẽ hấp, lại là ở bên trong trà sữa có một chút thể rắn chui vào trong miệng, mềm mềm trơn bóng, tỏa ra mùi vị chua chua ngọt ngọt.

Mở hàm răng ra hơi khẽ cắn, a, lại là nho.

Đây cũng không phải là nho bình thường, đây chính là linh căn!

Đôi mắt Vương Mẫu bỗng nhiên sáng lên, có một loại vui mừng như trúng thưởng.

Ăn ngon, hơn nữa quan trọng nhất là ... có giá trị không nhỏ!

Nếu như đặt một cốc trà sữa và một quả Bàn đào vào một chỗ, Vương Mẫu tuyệt không nghi ngờ, càng có nhiều người chọn trà sữa hơn.

Trà ngon, nho ngon, sữa ngon!

Lý Niệm Phàm để ý tới vẻ mặt của Ngọc Đế và Vương Mẫu, thấy bọn họ đều hai mắt tỏa sáng, lập tức biết lần này ổn, cười hỏi: "Hương vị như thế nào?"

Ngọc Đế nói lên lời từ đáy lòng: "Uống ngon, nói thật, ta làm Ngọc Đế vô số năm, chưa hề nếm qua thứ có thể uống ngon như vậy, Lý công tử thật là đại tài a!"

Vương Mẫu thì cười nói: "Nếu như sớm đi kết bạn với Lý công tử, vậy trước khi tiệc rượu Bàn đào mà ta cử hành được diễn ra, nên để Thực thần tới học hỏi kinh nghiệm ở chỗ Lý công tử."

Lý Niệm Phàm tâm tình sảng khoái, "Ha ha ha, thích là tốt rồi, đừng chỉ uống trà sữa, ăn chút trái cây a, đều là mới hái từ hậu viện, tuyệt đối tươi ngon."

Ngọc Đế và Vương Mẫu đều gật đầu.

Nhìn vào quy cách chiêu đãi này, nội tâm của hai người họ cũng nhịn không được mà sinh ra một chút xấu hổ.

Nhớ năm đó, xem như vào thời khắc Thiên Cung huy hoàng nhất, chiêu đãi khách quý cũng chỉ là quỳnh tương ngọc lộ mà thôi, quy cách so với chỗ này của Lý công tử thì nghèo tới lòng chua xót a!

Thua thiệt chính mình còn là chủ của Thiên Cung, thực sự còn không bằng ăn uống chùa như thế này, thời gian trôi qua khổ a!

Mọi người ở chung hòa hợp với nhau, Vương Mẫu đưa mắt với Tử Diệp, Tử Diệp lập tức hiểu ý, đưa tay lấy ra mấy bộ Thất Thải Hà Y, mở miệng nói: "Lý công tử, đây là một chút tâm ý của Thiên Cung chúng ta, còn xin tuyệt đối không nên từ chối a."

Lý Niệm Phàm nhìn vào mấy bộ váy trước mặt thì hơi sững sờ.

Bốn chiếc váy này hai lớn hai nhỏ, đều toát ra vẻ rực rỡ, màu sắc dường như thay đổi theo vầng hào quang, nhưng lại giống như một đám mây nhiều màu sắc trên bầu trời, tạo cho người ta cảm giác thanh tao, xem như người không có nhãn lực thì đưa mắt nhìn vào cũng cảm nhận được những y phục này đều không tầm thường.

Một cỗ tràn đầy bức cách tốc thẳng vào mặt, hiển thị rõ bức cách.

Cao cấp đại khí thượng cấp, hiển nhiên đã không đủ để hình dung những y phục này.

Phản ứng đầu tiên của Lý Niệm Phàm chính là từ chối, lắc đầu nói: "Thứ này quá trân quý, ta không thể nhận."

Chanh Y mở miệng khuyên nhủ: "Lý công tử, chẳng qua chỉ là một vài chiếc váy mà thôi, ngay cả Linh bảo cũng không phải, không tính là trân quý, hơn nữa rất thích hợp với Đát Kỷ cô nương các nàng, các nàng nhất định sẽ thích."

Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu, ánh mắt nhìn về phía Đát Kỷ các nàng.

Ánh mắt Đát Kỷ nhìn vào Thất Thải Hà y, tuy rằng trông như không có chút ba động nào, ra vẻ lạnh nhạt, không có hiện rõ, nhưng là có thể nhìn chằm chằm vào thì đã nói rõ vấn đề, khả năng diễn của Hỏa Phượng thì không bằng Đát Kỷ, trong ánh mắt xuất hiện ba động, mà Niếp Niếp và Long Nhi thì không cần phải nói, mắt của các nàng đều muốn trợn lồi ra rồi, miệng há thành chữ O, hận không thể xông lên cầm lên xem xét.

Nữ nhân a... Chính là phiền phức!

"Cái này ... " Lý Niệm Phàm có chút xoắn xuýt, cái gọi là vô công bất thụ lộc, thu đồ vật thì dễ, nhưng sẽ để trong lòng hắn không yên.

Tâm niệm hắn khẽ động, mở miệng nói với tính thăm dò: "Các ngươi thật sự là quá khách khí, thế nhưng là có chuyện gì không?"

Vương Mẫu thở phào, mở miệng nói: "Lý công tử mắt sáng như đuốc, chúng ta quả thực có việc muốn nhờ."

"Lý công tử, Tử nhi và Chanh nhi lần trước nghe được tiểu hài bên cạnh công tử nói có cách giải trừ phong ấn ..." Ngọc Đế nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước, lúc này mới vô cùng khẩn trương mở miệng nói: "Không biết có thể nói cho biết là có cách nào hay không?"

Dứt lời, bốn người Ngọc Đế đều là thở mạnh cũng không dám, ánh mắt hiện vẻ tránh né, thậm chí không dám nhìn vào Lý Niệm Phàm, từng giây trôi qua như từng năm, lông tơ toàn thân hơi dựng thẳng lên, chờ đợi câu trả lời chắc chắn của Lý Niệm Phàm.

Bọn họ cũng là làm đủ đấu tranh tư tưởng, lúc này cuối cùng mới quyết định, vẫn là đi thẳng vào vấn đề mới tương đối tốt.

"Chuyện này ..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!