Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 455: CHƯƠNG 455: CHỈ CÓ THỂ NÓI LÀ TRỜI XUI ĐẤT KHIẾN ĐI, THIÊN CUNG KHÔI PHỤC LÀ TỐT.

"Thế giới đột nhiên trở nên yên tĩnh."

Lý Niệm Phàm cảm thấy vô cùng thoải mái, chậm rãi thu bình phun thuốc vào, cho khen ngợi đánh giá năm sao, hàng tốt, chính phẩm!

Đát Kỷ và những người khác thì khẽ há miệng ra, hít sâu một hơi, bình phục nội tâm của mình.

Ban đầu các nàng đã làm xong chuẩn bị liều chết đánh cược một lần, dù sao thì đây chính là hai con Hồng Mông hung thú có cảnh giới Đại La Kim Tiên a!

Cái gọi là Hồng Mông hung thú, thật ra thì chính là hung thú có thể nói là cùng một thời đại với Long Phượng, lúc mảnh thế giới này còn đang hình thành, có mặt chính diện tự nhiên cũng có mặt tối phản diện, Hồng Mông hung thú chính là theo nơi vô cùng hung hiểm mà xuất thế, thiên tính hung tàn, hơn nữa cũng cực kỳ cường đại.

Chiến lực của Đát Kỷ và Hỏa Phượng và những người xung quanh đều chẳng qua chỉ có cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, liều chết phản kháng thì sắc xuất thắng cũng không lớn.

Con muỗi ... Quá khó chơi.

Đồng thời, các nàng cũng không có trông cậy vào Lý Niệm Phàm sẽ xuất thủ, dù sao, cao nhân đã định vị cho mình rất rõ ràng, xuất thủ là không thể nào xuất thủ, lắp thêm Công Đức Thánh thể thì không sợ người khác sẽ ra tay với chính mình, thuần túy chính là một quần chúng cao cao tại thượng.

Tuy rằng rất có tính chọc tâm trạng người, nhưng ... chính các nàng cũng không tự đại tới mức cảm thấy mình có tư cách để cao nhân phá lệ, nguyện ý bại lộ thực lực siêu phàm của cao nhân.

Tuy nhiên, tuyệt đối không nghĩ tới, ở trong mắt bọn họ lúc gần như rơi vào trong nguy cơ sinh tử, thế mà cứ được hóa giải như vậy?

Chỉ cầm một cái thứ gì đó như vậy, "Xì xì" ra hai lần, đối phương ngay cả một chút lực phản kháng cũng không có, đã theo gió an tường đong đưa rơi vào trên mặt đất.

Đát Kỷ hiếu kỳ hỏi: "Công tử, vừa rồi công tử dùng cái gì để phun muỗi vậy?"

"Một loại thuốc sát trùng (giết côn trùng) mà thôi, cũng không tính là thứ gì tốt cả, hiệu quả duy nhất chẳng qua chính là có lực sát thương đối với những loại côn trùng như muỗi."

Lý Niệm Phàm thuận miệng nói: "Thứ này một mực chất đống ở trong nhà kho chứa đồ linh tinh, bình thường cũng ít cần dùng tới, ta cũng là gần đây phát hiện có muỗi, hơn nữa cân nhắc tới buổi tối ở ngoài trời xem biển diễn sẽ bị con muỗi quấy rối, cho nên thuận tay mang tới, không nghĩ tới thật đúng là phát huy được tác dụng."

Lại là nhà kho...

Đát Kỷ và Hỏa Phượng đưa mắt nhìn nhau.

Một cái nhà kho thật sự là trâu bò a, đồ vật linh tinh ở bên trong được cao nhân coi như rác rưởi vứt chất đống ở bên trong, thi thoảng tùy liện lấy ra một thứ đều đủ để treo toàn bộ thế giới Hồng Hoang lên đánh.

Trên bầu trời, thất tiên nữ vốn còn đang nhanh chóng bay xuống dưới thì giống như trúng phải Định Thần thuânt, cứng đờ ở trong không trung.

Nhất là ngoài Chanh Y và Tử Diệp ra thì chính là năm tiên nữ còn lại, khóe miệng đều ngoác thành chữ O, một bộ dáng vẻ như gặp phải quỷ.

Mình bị phong ấn nhiều năm như vậy, chẳng lẽ thời đại thay đổi rồi? Làm sao mà cảm thấy xem có chút không thể hiểu nổi.

Đại công chúa mặc chiếc váy màu đỏ mắt trừng lớn, hoàn toàn tỉnh ngộ nói: "Má ơi! Bị phong ấn lâu như vậy, ta thế mà hoa cả mắt, vừa rồi nhìn thấy hai con muỗi bình thường kia lại cứ tưởng là Hồng Mông hung thú cảnh giới Đại La Kim Tiên, làm ta sợ muốn chết."

Tứ công chúa Lục nhi mặc chiếc váy màu xanh lục thì chớp chớp đôi mắt to, mở miệng nói: "Đại tỷ, không có ý tứ, đó xác thực chính là hai con Hồng Mông hung thú a."

Đại công chúa hơi sững sờ, tiếp tục nói: "Vậy là ta vẫn cảm thấy ta bị hoa mắt, thế mà cảm giác sương vừa mới phun ra kia rất bình thường."

Ánh mắt Lục nhi tiếp tục lóe lên, "Cái kia ... vừa rồi sương phun ra kia quả thực cũng rất bình thường..."

Đại công chúa cảm thấy đầu óc của mình có chút hỗn loạn, sau khi tổ chức ngôn ngữ một phen lúc này mới nói: "Một phàm nhân, giơ một cái bình lên phun ra sương rất bình thường, phun cho một con Hồng Mông hung thú cảnh giới Đại La Kim Tiên chết rồi?"

Tam công chúa Hoàng nhi gật gật đầu, "Giống như, hình như ... đúng là như vậy."

"Được rồi, không cần nói nữa!" Chanh nhi mở miệng, nàng ta ở sau khi khiếp sợ xong thì lại cảm thấy đây chỉ là chuyện bình thường mà thôi.

Thận trọng nói: "Vị công tử đó chính là cao nhân giúp các ngươi được giải trừ phong ấn, còn có, bệ hạ và nương nương sở dĩ có thể thoát khốn cũng chính là dựa vào vị cao nhân này! Dùng bình phun sương phun chết Hồng Mông hung thú chẳng qua chỉ là thao tác cơ bản mà thôi, tập trung tinh thần, chờ một chút các ngươi nhất định không nên mở miệng nói chuyện tùy tiện!

"Lợi hại như vậy?" Ngũ công chúa Thanh nhi lộ ra vẻ chấn kinh, sau đó nói: "Đột nhiên ta cảm thấy hắn rất đẹp trai a!"

"Ngươi ăn nói cẩn thận lại cho ta!" Tử Diệp vội vàng vỗ Thanh nhi một cái, "Ở trước mặt cao nhân cần phải khiêm tốn một chút!"

Lục công chúa Lam nhi nhịn không được rụt rụt cái đầu trắng nõn lại, lui về phía sau hai bước, khe khẽ hỏi: "Thất muội, nếu không các ngươi đi thôi, nhân vật lợi hại như thế, ta ... ta sợ ..."

Chanh Y hít sâu một hơi, mở miệng nói: "Cao nhân ở đằng trước, ngươi bây giờ quay đầu trở về thì quá thất lễ, mọi người cùng nhau tới chào một cái là được rồi, chú ý hình tượng của mình!"

Dứt lời, bảy người với bảy chiếc váy lụa có màu sắc khác nhau bồng bềnh trong gió, lấy tư thái tiên nữ hạ phàm, nhanh chóng bay về bên phía Lý Niệm Phàm.

Các nàng thật sự là quá mức đáng chú ý, bảy chiếc váy dài với bảy loại màu sắc khác nhau, chuyên thuộc về khí chất tiên tử, còn có vẻ không quan tâm hơn thua kia, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng mà xinh đẹp , chẳng mấy chốc đã hấp dẫn sự chú ý của Lý Niệm Phàm.

Bảy người ngự gió mà lướt, bảy miệng một lời, Hồng nhi, Cam nhi, Hoàng nhi ... Bái kiến Lý công tử."

Lý Niệm Phàm thấy được Chanh Y và Tử Diệp, trong lòng đã nắm chắc, đây là tới báo tin vui, lập tức cười nói: "Chúc mừng bảy vị tiên tử thành công phá vỡ phong ấn, thật đáng mừng."

Hắn đánh giá bảy vị tiên nữ, giá trị nhan sắc tự nhiên đều không thể chê, tướng mạo mỗi người mỗi vẻ, hơn nữa rất dễ phân biệt, hoàn toàn có thể căn cứ vào màu sắc trên váy của các nàng tới phân chia, lúc này đang ở đối diện mang theo ý cười, thi nhau tò mò đánh giá chính mình.

Hai người trong đó mang cho Lý Niệm Phàm có ấn tượng sâu nhất, một người là Hoàng nhi trên người mặc váy vàng, đôi mắt của nàng rất sáng, giống như có linh tính, nhìn thấy Lý Niệm Phàm nhìn qua, còn cố ý nháy mấy cái, tính cách rất là hoạt bát, còn có một người thì là Lam nhi, nàng ta là rớt ở đằng sau những người khác mấy bước, lộ ra vẻ rất câu nệ, giống như là tiểu nữ hài đi theo tỷ tỷ ra ngoài chơi vậy.

Được bảy vị tiên nữ vây quanh, oanh oanh yến yến, loại trải nghiệm này thực sự không đủ cho người ngoài.

Chanh Y khom người cảm kích nói: "Chuyện này còn phải cảm tạ Lý công tử, nếu không phải như vậy thì chỉ sợ chúng ta cả đời này không có hy vọng."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo nói: "Nói thật, ta cũng không có giúp đỡ được gì, càng không có nghĩ tới, cái gọi là biến thành ánh sáng lại thật có thể có tác dụng, ngược lại là được mở mang kiến thức."

Chanh Y và Tử Diệp thấy hắn không hề nói tới chuyện bột mì nặn ra người tí hon kia, vung nồi rũ bỏ sạch sẽ, cũng lĩnh ngộ được ý tứ của cao nhân cho nên cũng không có nhiều lời.

Tử Diệp chân thành mở miệng nói: "Bất kể như thế nào, lần này Lý công tử có trợ giúp rất nhiều đối với Thiên Cung chúng ta, là ân nhân của Thiên Cung chúng ta!"

Lý Niệm Phàm cười nói: "Chỉ có thể nói là trời xui đất khiến đi, Thiên Cung khôi phục là tốt."

Chanh Y biết có chừng có mực, thi lễ một cái, cung kính nói: "Sắc trời đã không còn sớm, chúng ta sẽ không quấy rầy Lý công tử nghỉ ngơi, chừo chúng ta xử lý xong chuyện ở Thiên Cung thì sẽ tới nhà bái phỏng, lấy đó cảm tạ."

Lý Niệm Phàm chắp tay, "Nếu như vậy, các vị tiên tử, cáo từ."

Một bên khác, Minh Hà thu thương mà đứng, thấy không làm gì được Ngọc Đế và Vương Mẫu, lưu lại vài câu ngươi nhớ đấy, hãy đợi đấy rồi lại vài câu ngoan thoại thì rời đi.

Sắc mặt của hắn âm trầm, chẳng mấy chốc đã đi vào bên trong một nơi hỗn độn, phía trước cách đó không xa hiện ra một đám khói đen, lúc này đám khói đen này có chút run rẩy, lộ ra tâm tình cực không bình tĩnh.

Trong lòng Minh Hà có chút không vui, khẽ hừ nói: "Muỗi đạo hữu, ngươi làm sao? Ta giao thủ với Hạo Thiên và Vương Mẫu, cũng không có cần ngươi nhúng tay vào, làm sao trông tổn thương của ngươi còn muốn lớn hơn so với ta vậy?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!